Chấp Niệm Ngược Dòng Thời Gian

Chương 1



Đây không phải thế giới có độ khó cao nhất mà tôi từng chinh phục, nhưng tuyệt đối là nơi tôi phải viếng thăm nhiều lần nhất.

 

Bởi lẽ nơi này sở hữu một nam chính lắm tật nhiều tài: Thái t.ử Tào Tùy.

 

Tiên đế chỉ có duy nhất một một mụn con là Tào Tùy, từ nhỏ hắn đã được bồi dưỡng theo tiêu chuẩn của bậc quân vương một nước. Thế nhưng chẳng biết chệch hướng từ khi nào, cuối cùng lại đ.â.m chồi ra một tính cách nhút nhát, nhu nhược và bất tài.

 

Tiên đế anh minh, từ sớm đã dốc lòng đào tạo cho giang sơn họ Tào một vị lương thần cùng một vị mãnh tướng. Chỉ cần Tào Tùy không làm càn, có phế một chút cũng chẳng phải chuyện gì quá to tát.

 

Cái sai duy nhất chính là khi bước vào tuổi trung niên, Tào Tùy lại sa đà vào t.ửu sắc, để rồi cuối cùng bị kẻ phản diện là Tạ Thân tước sạch quyền bính, bức đến mức phải tự vẫn ngay trong cung cấm.

 

Theo đúng mạch kịch bản này, Tào Tùy cùng lắm cũng chỉ là một quân cờ tốt thí, Tạ Thân mới là đứa con của trời được định sẵn.

 

Nếu Tạ Thân là một vị minh quân, tôi đã chẳng phải nhọc công đến đây.

 

Tạ Thân thực sự ngay từ khi lọt lòng đã là một cái xác không hồn, thể xác hắn từ lúc đó đã bị một con ác quỷ chiếm giữ.

 

Con quỷ kia xảo quyệt khôn lường, từ nhỏ đã dắt mũi Tạ Thân làm hư Tào Tùy, cướp đi giang sơn của hắn vẫn chưa vừa lòng.

 

Hắn là kẻ hiếu chiến, khát m.á.u, ra tay tàn hại trung thần, tàn sát đến tận diệt gia tộc công thần của nước Tào là Chu thị, khiến cho thế giới nhỏ này rơi vào cảnh binh đao loạn lạc suốt trăm năm, trăm họ lầm than, không còn lấy một hiền tài để dùng.

 

Sự can thiệp của tôi chính là để bảo toàn mạng sống cho cả nhà họ Chu trung liệt ấy.

 

Hoàn thành nhiệm vụ này, tôi có thể tùy ý chọn một thế giới nhỏ để an nhàn hưởng phước, bằng không nếu thất bại... tôi sẽ phải quay về vạch xuất phát, bắt đầu lại cuộc đời với vai trò là một tân binh.

 

2

 

Tính cả lần này, đây đã là lần thứ ba tôi đặt chân vào thế giới này.

 

Ba lần, ba thân phận khác nhau.

 

Lần đầu tiên, tôi là trưởng nữ dòng thứ nhà họ Chu tên Chu Ý, nữ cải nam trang trở thành bạn học của Tào Tùy.

 

Với tư cách là cầu nối xoa dịu mối quan hệ giữa Chu gia và hoàng thất, tôi đã cầu xin được vị trí Thái t.ử phi cho đích nữ Chu Ninh Ninh, lại tự tay bồi dưỡng thứ t.ử Chu Bình thành tâm phúc đắc lực nhất của Tào Tùy, chính thức kéo Chu gia về phe cánh của Thái t.ử.

 

Cuối cùng, tôi thậm chí còn hy sinh mạng sống để cứu Tào Tùy, khiến hắn cả đời phải mang lòng hổ thẹn và mắc nợ Chu gia.

 

Lần thứ hai, tôi hóa thân thành Thái phó Hạ Bình.

 

Sự hiện diện của Hạ Bình là để uốn nắn sự nhu nhược ăn sâu vào xương tủy của Tào Tùy.

 

Tôi đã dàn dựng một vở kịch phản bội khiến Tào Tùy từ đó thay tính đổi nết, tâm tính đại biến.

 

Nhưng... có lẽ tôi đã làm hơi quá tay.

 

Tào Tùy càng ngày càng đi sai hướng, sự phát triển của thế giới này bắt đầu chệch nhịp hoàn toàn...

 

3

 

Đây là lần thứ ba tôi trở lại nơi này.

 

Lần này, tôi là Chu Ninh Ninh, đích nữ của Chu gia.

 

Nhiệm vụ của Chu Ninh Ninh là giúp Tào Tùy nhìn thấu bộ mặt thật của Tạ Thân, sau đó thành thân cùng Tào Tùy, dẫn dắt hắn đi vào chính đạo, từ đó bảo toàn cho Chu thị trăm năm vô sự.

 

Chu Ninh Ninh từ nhỏ đã theo cha sống nơi biên thùy, nàng và Thái t.ử Tào Tùy chưa từng một lần giáp mặt.

 

Sau khi nhập vào thân xác Chu Ninh Ninh, ban đầu tôi dự tính sẽ tiếp cận Tào Tùy trước để bồi đắp tình cảm.

 

Nào ngờ đâu vào tiệc đại thọ của Thái hậu, Tào Tùy lại vừa mắt tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.

 

À không, nói chính xác là vừa mắt Chu Ninh Ninh.

 

Tôi thừa nhận Chu Ninh Ninh rất đẹp, dù lớn lên ở nơi biên ải nên làn da có chút khỏe khắn, rắn rỏi nhưng những nét cần có... đều mười phân vẹn mười.

 

Tào Tùy tỏ ra vô cùng ân cần, ngay ngày thứ hai sau đại thọ Thái hậu đã đích thân đem sính lễ đến Chu gia dạm ngõ.

 

Hừ, đàn ông.

 

Đến bước này, tiến độ nhiệm vụ của thân phận Chu Ninh Ninh đã đạt đến năm mươi phần trăm, mạch truyện hoàn toàn nằm trong dự tính của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tiếp theo, tôi chỉ cần vạch trần bằng chứng mưu đồ bất chính của ác quỷ Tạ Thân, rồi để Chu Ninh Ninh thật sự trở về, cùng Tào Tùy sống trọn kiếp bình yên hạnh phúc.

 

4

 

Ý định vạch trần bộ mặt thật của ác quỷ không phải bây giờ mới có, mà từ xưa xửa xừa xưa khi còn là Chu Ý tôi đã ngầm điều tra hắn, nhưng con quỷ đó quá đỗi tinh khôn, trước mặt người đời luôn trưng ra bộ dạng thánh thiện, yếu đuối.

 

Nếu không phải nắm rõ kịch bản, tôi đã hoài nghi hắn bị ai đó tráo hồn đổi xác rồi.

 

Thực sự không còn cách nào khác, tôi đành phải đem thân mình ra làm mồi nhử.

 

Tôi lên kế hoạch tự mình ra tay, quyến rũ Tạ Thân, đợi đến khi hắn lộ đuôi cáo sẽ một tay nhổ tận gốc.

 

Ngờ đâu, trời mới biết đã xảy ra chuyện gì.

 

Tôi vừa bước lên trà lâu, ngón tay còn chưa kịp chạm vào cánh tay của Tạ Thân đang run rẩy nhìn mình, thì sau lưng vang lên một tiếng rầm chấn động, cánh cửa gỗ lê hoa chạm khắc đen nhánh bị một cước đá văng thành trăm mảnh.

 

Tào Tùy đứng đó với gương mặt lạnh tanh, ánh mắt âm u như tẩm nọc độc.

 

Tôi chưa bao giờ thấy hắn như vậy, khác xa với vẻ ôn nhu hòa nhã ngày thường.

 

Cũng phải thôi.

 

Chẳng có người đàn ông nào chịu đựng nổi việc vị hôn thê của mình lén lút hẹn hò với kẻ khác, huống chi Tào Tùy lại là đương kim Thái t.ử một nước.

 

Chẳng hiểu sao, da đầu tôi có chút tê rần.

 

Chủ yếu là tôi sợ Chu Ninh Ninh sẽ vuột mất danh vị mẫu nghi thiên hạ tương lai, chứ tuyệt nhiên tôi không hề sợ Tào Tùy.

 

"Điện hạ..." Tôi mở lời định giải thích đôi câu.

 

Nhưng Tào Tùy lại chẳng thèm cho tôi lấy một cơ hội.

 

Hắn một tay cởi phăng chiếc áo choàng lông cáo, bọc tôi kín mít từ đầu đến chân, bế thốc lên rồi sải bước rời đi.

 

"Tào Tùy!"

 

Tôi kinh hãi thét lên, ngẩng đầu nhìn thì chỉ thấy hắn lạnh lùng nhìn thẳng phía trước, chiếc cằm góc cạnh toát ra một luồng hàn khí thấu xương.

 

"Im miệng."

 

Bờ môi mỏng của hắn khẽ động, thanh âm vừa lạnh vừa buốt, khiến tôi không tự chủ được mà rùng mình một cái.

 

5

 

Bên trong thùng xe ngựa, suốt dọc đường đi lòng tôi thấp thỏm không yên, bị thứ áp lực đè nén phát ra từ toàn thân Tào Tùy làm cho không dám nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.

 

Trong lòng thầm mắng bản thân sao mà vô dụng thế.

 

Sao có thể bị một thằng nhóc do chính tay mình nuôi lớn dọa cho khiếp vía thế này?

 

Nhưng tôi không dám ho he một tiếng.

 

Tôi quấn c.h.ặ.t chiếc áo choàng lông cáo lớn, mở to đôi mắt tròn xoe, không ngừng đ.á.n.h giá người đàn ông đang tỏa ra hơi lạnh thấu xương ở phía đối diện.

 

Nói đi cũng phải nói lại, thằng nhóc này trước đây đâu có thế này.

 

Hồi tôi còn là Chu Ý, tên nhóc này là một cái đuôi bám người mít ướt, suốt ngày quấn quýt lấy tôi mà khóc lóc sướt mướt.

 

Từ bao giờ lại trở nên cứng cỏi thế này, chẳng lẽ sự giáo huấn sau đó của Thái phó đã có tác dụng rồi sao?

 

Thế thì cũng tốt, đúng là đứa trẻ dễ dạy.

 

Niềm vui sướng âm thầm vừa mới nhen nhóm trong lòng

 

Tào Tùy bỗng nhiên cất lời bằng một giọng điệu lạnh băng: "Hôm qua Ninh Ninh còn nói yêu cô, hôm nay đã lén lút gặp gỡ Tạ Thân... Đây chính là tình yêu của Ninh Ninh sao?"

 

Trong lòng bỗng thấy sờ sợ là thế nào nhỉ.