Khoảng cách vô cùng cận kề.
"Thái t.ử phi không chịu an giấc, đến nơi này làm cái gì?" Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên u u bên tai.
"Tôi, tôi đi, đi nhầm đường..." Giọng tôi run rẩy, thốt ra lời nói dối mà đến quỷ cũng chẳng thèm tin.
"Ồ? Sau này Thái t.ử phi muốn đi đâu cứ việc nói cho cô biết, lần sau cô sẽ tháp tùng nàng đi."
Xin miễn, tôi chẳng có nhu cầu đó chút nào.
Nhưng tôi chỉ có thể thuận theo lời hắn, khẽ gật gật đầu.
Tào Tùy nắm lấy tay tôi, ngón tay mân mê miết nhẹ vào lòng bàn tay tôi.
"Ra mồ hôi rồi... Thái t.ử phi sợ cô sao?"
Nói nhảm, ngươi g.i.ế.c sạch cả nhà họ Chu rồi, ta có thể không sợ sao?
Nghĩ đến cảnh tượng t.h.ả.m khốc cả nhà họ Chu bị t.h.ả.m sát, lông tơ trên người tôi thi nhau dựng đứng cả lên.
Nhưng hệ thống dặn phải dỗ dành hắn, không được để hắn xuống tay g.i.ế.c luôn cả Chu Bình.
Tôi cẩn trọng liếc nhìn Chu Bình đang bất tỉnh nhân sự chưa rõ sống c.h.ế.t ở bên cạnh, gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Sao... sao có thể chứ... Ninh Ninh... lòng đã trao cho điện hạ rồi mà..."
"Hì hì..." Tiếng cười trầm thấp trong không gian u tối vang lên nghe cực kỳ âm sâm, "Ninh Ninh cứ ngoan ngoãn thế này có phải tốt không... Đừng có chạy, vĩnh viễn ở lại bên cạnh ta, vĩnh viễn ngoan ngoãn như thế... Nhé?"
14
Dỗ dành hắn, nhớ kỹ, phải dỗ dành hắn.
Trong tâm trí tôi, lời dặn của hệ thống liên tục hiện lên như chạy chữ.
Đôi mắt tôi nhìn thẳng vào hắn, cố gắng giữ cho bản thân thật bình tĩnh rồi gật đầu.
"Được, tôi sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh người."
Ánh trăng từ ô cửa sổ hắt vào, tôi nhìn thấy yết hầu của hắn khẽ chuyển động một cái.
"Lời nói có tính không?"
"Tính chứ, tính chứ!"
Ánh mắt hắn nhìn tôi bỗng lấp lánh những tia sáng trong trẻo, rồi đột nhiên nở nụ cười hệt như một đứa trẻ.
Vui vẻ là được rồi, vui vẻ là được rồi.
Tôi cẩn thận từng li từng tí ướm lời thử dò xét: "Điện hạ, có thể thả Chu Bình ra được không?"
Nụ cười trên gương mặt Tào Tùy nhạt đi vài phần, "Hóa ra đây mới là mục đích của Ninh Ninh... Muốn dỗ dành ta để ta thả Chu Bình sao?"
"Hắn dù sao cũng là giọt m.á.u cuối cùng còn sót lại của Chu gia..." Và cũng là cơ hội duy nhất để tôi được nằm ườn hưởng phước.
Bàn tay thon dài trắng muốt của Tào Tùy chậm rãi nâng lên, đầu ngón tay lướt nhẹ từ gò má xuống tận cổ họng tôi, "Cũng không phải là không thể, hay là Ninh Ninh chơi cùng ta một trò chơi nhé?"
Hơi thở cực kỳ cận kề, phả vào bên tai tôi, cổ tôi cứng đờ, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, "... Trò chơi gì?"
Tào Tùy phất phất tay, một tên thị vệ bước vào, áp giải hai người dưới đất quỳ rạp trước mặt tôi.
Hắn từ phía sau, giống như một dây leo quấn c.h.ặ.t lấy tôi, hơi thở ấm nóng phun rẫy bên tai tôi.
"Hai người bọn họ... chỉ được sống một người, Ninh Ninh chọn ai đây?"
Giây tiếp theo, lòng bàn tay tôi bị lật mở, cảm giác mát lạnh ập vào tay, là một con d.a.o găm được chế tác vô cùng tinh xảo.
Con d.a.o găm đó tôi nhận ra, là của Chu Bình.
Chọn Chu Bình, hay là Tạ Thân?
Tất nhiên là Chu Bình rồi!
"Chọn xong chưa?" Giọng Tào Tùy đột nhiên chuyển lạnh.
"Tôi muốn cứu Chu Bình..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Hì hì... Ninh Ninh quả nhiên là thích hắn hơn..." Tào Tùy gật đầu cười khẽ, hắn thản nhiên rút lấy con d.a.o găm trong tay tôi.
Giây tiếp theo, d.a.o găm phóng v.út đi.
Xuyên qua cổ họng Tạ Thân, cắm thẳng vào tim Chu Bình.
Thế giới bỗng chốc rực cháy lên ngọn lửa hung hãn trước mắt người nhìn.
15
[Thấy chưa, vào thời khắc mấu chốt vẫn phải dựa vào tôi thôi.] Hệ thống thở dài một tiếng, nói, [Đã bảo cô dỗ dành hắn rồi mà...]
[Tôi dỗ rồi, dỗ rồi chứ bộ! Dỗ xong hắn vẫn xuống tay g.i.ế.c Chu Bình đó thôi!]
Lúc này, tôi nhếch nhác lấm lem bùn đất trôi nổi trong không gian hư vô, mái tóc đen nhánh bị thiêu rụi thành một mái đầu xoăn xù mì, cứ chạm nhẹ một cái là tro bụi rụng lả tả đầy tay.
Chu Bình c.h.ế.t rồi, thế giới này cũng coi như khép lại.
[Tại sao Tào Tùy lại hắc hóa nghiêm trọng đến mức này chứ!]
Hệ thống u u oán oán đáp: [Phải hỏi chính cô... mới đúng chứ.]
Tôi sao? Tôi đã làm cái gì đâu chứ?
[... À thì.] Cái hắc cầu lớn đảo tròng mắt hai vòng, [Có lẽ là phương pháp giáo d.ụ.c của cô đã xảy ra vấn đề rồi chăng...?]
Là như vậy sao?
Thôi bỏ đi.
[Vậy thì khởi động lại thế giới này cho tôi đi.]
[Nhiệm vụ vẫn chưa bị phán định thất bại, chưa thể khởi động lại được. Có điều cô có thể rút lui về thân phận trước đó của mình, uốn nắn lại cốt truyện, để Tào Tùy đi vào con đường chính trực nhân ái, thay đổi kết cục của Chu Ninh Ninh.]
[Quay lại thân phận trước đó của tôi để bắt đầu lại sao?]
Hắc cầu cười một cái: [Chính xác.]
Tuyến cốt truyện được kéo ngược trở lại, tôi một lần nữa hóa thân thành Hạ Bình.
16
Tôi là Hạ Bình, Thái phó của Thái t.ử.
Năm nay Thái t.ử Tào Tùy hai mươi ba tuổi, nhận được sự kính yêu của toàn thể bách tính, bách quan cũng hết lời ca tụng hắn ôn hòa nho nhã, là một bậc quân vương khoan hậu hiếm có.
Thế nhưng quá mức khoan hậu cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì, tính cách hắn nhu nhược, gặp chuyện lại thiếu đi sự quyết đoán cần có.
Như thế sao mà được chứ?
Đường đường là quân vương một nước, cái tật xấu này tuyệt đối không nên có.
Mà tôi bề ngoài là dạy hắn đạo trị quốc của bậc quân vương, nhưng mục đích thực sự lại là dạy hắn sự sát phạt quyết đoán cần có của một vị đế vương.
Việc này thực sự đã ngốn của tôi không ít tâm sức.
Lần trước tôi đã làm thế nào ấy nhỉ?
Hệ thống: [Cô dàn dựng vở kịch để hắn bị nghịch tặc bắt đi, lại ngăn trở binh sĩ đến giải cứu, để hắn bị hành hạ suốt ba ngày ba đêm, sau đó hắn không chịu nổi nhục nhã đã ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t tên tướng cướp rồi tự mình trốn thoát, sau khi ra ngoài hắn tìm cô để trả thù, cô lại sắp xếp cho bản thân giả c.h.ế.t thoát thân.]
[Thật t.h.ả.m thương, dù sao thì vất vả lắm mới giữ được mạng sống, kẻ thù lại lăn ra c.h.ế.t ngắc rồi...]
[... Đây không phải là trọng điểm.]
Hiểu rồi, trọng điểm là phương pháp giáo d.ụ.c của tôi.
Tôi tự mình suy ngẫm lại một chút, đối với Tào Tùy quả thực tôi đã quá mức nghiêm khắc rồi.
Để tránh cho thiết lập nhân vật của Tào Tùy lại một lần nữa đi chệch hướng, lần này tôi quyết định áp dụng phương pháp tương đối ôn hòa hơn một chút.
Ví dụ như đổi một cái gì đó nhẹ nhàng hơn chẳng hạn.
Đừng để hắn bị nhóm phiến quân tàn bạo kia bắt đi nữa, tùy tiện tìm một toán sơn tặc bắt hắn là được rồi.
Chịu khổ hai canh giờ là đủ rồi, tôi lập tức dẫn người đến giải cứu hắn ngay, nếu hiệu quả không tốt thì những trận khổ cực nhỏ tương tự cứ thế diễn lại vài lần là xong.
Rất tốt, cứ thế mà làm.