19
Ngày tháng dần trôi qua, kỳ nghỉ hè cũng nhanh ch.óng đến gần.
Điều đó cũng có nghĩa là năm lớp 12 sắp đến rồi.
Đối với người như tôi, kỳ thi đại học là con đường duy nhất và quan trọng nhất để tiến về phía trước.
Ban đầu, tôi chỉ muốn trốn khỏi Phương Uyển Dung, trốn khỏi ngôi nhà ấy.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ muốn đền đáp ân tình của Thẩm Thuật.
Tuy Thẩm Thuật nói rằng mọi chi phí ăn mặc sinh hoạt của tôi đều do anh lo, nhưng giữa người với người, nếu một bên cho đi quá nhiều, cán cân sẽ nghiêng lệch, và tình cảm cũng dễ rạn nứt.
Tôi không thể thản nhiên nhận mọi thứ mà Thẩm Thuật cho được, bởi suy cho cùng, từ đầu chúng tôi vốn chẳng có mối quan hệ gì.
Giờ còn một chuyện khiến tôi đau đầu, đó là thành tích học tập của Thẩm Thuật.
Tôi chẳng mong anh đỗ trường đại học trọng điểm, chỉ cần anh vào được hệ hai hay hệ ba thôi cũng mừng lắm rồi.
Phòng của anh không bao giờ đóng cửa, lúc tôi bước vào, anh đang chơi game trên máy tính.
"Thẩm Thuật, đừng chơi nữa." Tôi tháo tai nghe của anh ra.
Tay anh khựng lại trên bàn phím, màn hình máy tính hiện lên dòng chữ tiếng Anh "YOU DIE".
Tôi đã chuẩn bị tinh thần anh sẽ nổi cáu, nhưng thực tế anh không hề như vậy, ngược lại còn lười biếng vòng tay ra sau gáy, ngả người thoải mái trên ghế.
“Có chuyện gì thế, bà cô nhỏ của tôi ơi?”
“Ai là bà cô của anh chứ!” – Mặt tôi đỏ lên, ném lại tai nghe vào lòng anh.
"Học kỳ sau là lớp 12 rồi, phải chăm chỉ học hành đi chứ."
"Vậy phải học thế nào?" Anh đeo lại tai nghe: "Em là cô giáo, anh nghe lời em."
Tôi giơ tờ bảng kế hoạch lên trước mặt anh: “Đây là kế hoạch học tập tôi lập cho anh, từ nay mỗi ngày tôi sẽ giám sát anh học.”
Bất ngờ là, ánh mắt anh lại ánh lên vẻ hào hứng: “Thật sao?”
"Ừm."
"Vậy nói rồi nhé, em không được nuốt lời, những ngày tiếp theo bắt buộc phải ở bên tôi mỗi ngày... học bài."
Ngón út của anh chìa ra, tôi quay đầu đi không nhìn anh, cũng chìa ngón út ra: "Ngoéo tay."
20
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi cứ nghĩ, để một người chưa bao giờ học hành yêu thích việc học, sẽ là một chuyện khó hơn lên trời.
Không ngờ suốt kỳ nghỉ hè dài đến một tháng rưỡi, Thẩm Thuật lại có thể tuân thủ nghiêm túc, không bỏ sót một ngày nào.
Khả năng học tập của anh rất tốt, đặc biệt là các môn tự nhiên, chỉ cần giảng qua là hiểu ngay.
Sau một tháng rưỡi, những bài tập cơ bản với anh đã chẳng còn là vấn đề nữa.
Trong kỳ thi đầu vào năm lớp 12, anh thậm chí còn nhận được giải thưởng tiến bộ nhất.
Toàn khối có bảy trăm học sinh ban tự nhiên, anh từ hạng ch.ót vọt lên hạng năm trăm, tiến bộ tận hai trăm bậc.
“Như vậy đã là rất tốt rồi.”
Sau khi buổi lễ tuyên dương kết thúc, tôi nghe thấy có người xì xào bàn tán.
"Vừa rồi mình không nghe nhầm chứ, Thẩm Thuật nhận giải tiến bộ nhất? Là trùm trường đẹp trai đó hả?"
"Đúng rồi, mình cũng sốc, năm ngoái còn nghe chủ nhiệm lớp nói, số ngày anh ta đến trường trong một học kỳ đếm trên đầu ngón tay, không lẽ là gian lận?"
"Sao mình cảm thấy người như anh ta căn bản không thèm gian lận, dù sao anh ta còn chẳng coi giáo viên ra gì."
"Có khi nào là vì Mạnh Sơ không? Cô ấy không phải hạng nhất toàn khối sao? Hơn nữa nghe nói cô ấy còn ở nhà Thẩm Thuật, không lẽ trùm trường vì tình yêu mà quyết tâm thi đại học?"
"Cũng có khả năng lắm."
Khóe môi tôi bất giác cong lên, trong lòng có chút cảm giác thành tựu.
Thẩm Thuật không biết đã ghé lại gần từ lúc nào, tay cầm một quả bóng rổ: "Tôi tiến bộ mà em quan tâm thế à?"
Tôi khẽ gật đầu.
"Vậy sau này tôi phải tiến bộ nhiều hơn, cố gắng làm em vui hơn."
"Được."
Anh sững người, đột nhiên cười ném quả bóng cho người phía sau: "Các cậu tự chơi đi, tôi phải về lớp học bài."
Người phía sau không dám phản bác, chỉ liếc nhìn tôi rồi nói: "Giang sơn và mỹ nhân, xem ra anh Thuật của chúng ta chỉ chọn mỹ nhân thôi."
Tôi cúi đầu, trong lòng không hề khó chịu trước lời trêu chọc của cậu ta, ngược lại còn có chút vui vẻ.
Thẩm Thuật đi bên cạnh tôi, nụ cười trên môi chưa bao giờ tắt.
Tôi phát hiện, hình như tôi có chút không muốn rời xa Thẩm Thuật nữa rồi.