Đúng lúc tôi vừa thoát được dây trói, Thẩm Thuật dẫn người xông vào, đè Giang Trình xuống đất, đ.ấ.m liên tiếp từng cú một.
Sợ xảy ra chuyện, tôi kéo anh lại: "Thẩm Thuật, chúng ta đi thôi, tôi không muốn ở đây nữa."
"Được, nghe lời em."
Thẩm Thuật nhanh ch.óng đưa tôi đến đồn cảnh sát lấy lời khai, rồi lại đưa tôi về nhà.
Suốt dọc đường, anh hầu như không nói gì.
Chỉ đến khi vừa bước vào cửa nhà, anh mới ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Tai tôi áp vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, nghe thấy tim anh đập rất mạnh, còn nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ của anh.
"Mạnh Sơ, em dọa tôi sợ c.h.ế.t khiếp rồi."
23
Tối đó trước khi đi ngủ, Thẩm Thuật gửi tin nhắn cho tôi.
[Ngủ chưa?]
Tôi trả lời: [Chưa.]
[Còn sợ không? Có muốn tôi qua với em không?]
Tôi an ủi anh: [Không sao, tôi không sợ, tôi không yếu đuối thế đâu.]
[Nhưng mà tôi sợ.]
Hả? Là muốn tôi ở bên anh sao?
Dòng chữ "đối phương đang nhập..." dừng lại rất lâu, mới từ từ gửi đến vài chữ: [Tôi đã quen có em rồi.]
Nhìn chằm chằm vào tin nhắn này khoảng một phút, mặt tôi bỗng nóng lên, vành tai cũng bắt đầu nóng ran.
[?]
[Ý là, tôi không thể rời xa em.]
Tim tôi như muốn nổ tung, tôi hoàn toàn không biết nên trả lời thế nào.
Thời gian ở góc trên bên phải màn hình thay đổi từng phút một, tôi không phải kẻ ngốc, có thể nhìn ra ngay đây là một lời tỏ tình gián tiếp.
Tôi gõ gõ vài chữ trên bàn phím, rồi gửi đi một câu rất thực tế.
[Thẩm Thuật, chúng ta không phải người cùng một thế giới, sớm muộn gì cũng phải chia xa.]
Tôi bây giờ giống như một loài dây tơ hồng ký sinh vào Thẩm Thuật, ăn của anh, uống của anh, dùng của anh, mới có thể duy trì mối quan hệ này. Sau này lên đại học, tôi có khả năng làm việc, trả hết mọi thứ nợ anh, thì có lẽ chúng tôi sẽ mỗi người một ngả.
Anh nói một cách dứt khoát: [Không được!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi không biết nên nói gì nữa.
Có lẽ thấy tôi quá lâu không trả lời, Thẩm Thuật lại gửi cho tôi một tin nhắn thoại: "Mạnh Sơ, là em trêu chọc tôi trước, em không thể lợi dụng xong rồi bỏ rơi tôi được."
Giọng nói khàn khàn mang theo chút ấm ức cứ lặp đi lặp lại bên tai tôi mấy lần.
Tôi cũng chậm rãi gửi một tin nhắn thoại: "Thẩm Thuật, một mối quan hệ không có lợi ích ràng buộc sẽ không bền lâu được."
Không lâu sau, cửa phòng tôi mở ra.
Thẩm Thuật vừa vào đã không nói không rằng mà ôm lấy tôi: "Nếu em đã nghĩ như vậy, thì tôi sẽ tạo ra lợi ích cho em."
“Nhưng mà, mối quan hệ có ràng buộc lợi ích cũng chưa chắc bền lâu.”
"Vậy rốt cuộc phải làm sao?" Anh cúi xuống, nâng mặt tôi lên, cả người gần như sắp vỡ vụn: "Tôi mặc kệ lợi ích hay không lợi ích, tóm lại em không được rời xa tôi."
Anh ôm tôi c.h.ặ.t hơn, như muốn hòa tôi vào xương tủy của anh.
Nhưng thật ấm áp.
Tay tôi vô thức ôm lại anh.
Vậy thì, để tôi ích kỷ một lần thôi.
Chỉ một lần thôi cũng được.
24
Kể từ đêm đó, mối quan hệ của tôi và Thẩm Thuật trở nên thân thiết hơn.
Tình cảm của cả hai không cần nói cũng hiểu.
Thẩm Thuật bớt đùa giỡn với tôi, mỗi lần tôi gặp anh, mặt cũng có chút nóng.
Luôn cảm giác như chúng tôi đã phá vỡ lớp giấy mỏng giữa hai người.
Mỗi ngày tôi kèm anh học đều rất thuận lợi, ly sữa nóng anh đưa qua mỗi tối vẫn rất đúng giờ.
Thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, lúc tôi lấy áo giữ nhiệt trong cặp ra, Thẩm Thuật đứng bên cạnh cười, trong mắt còn long lanh nước mắt.
Anh ấy cười đến chảy cả nước mắt.
"Mạnh Sơ, áo này của em mua ở đâu vậy? Tôi cũng muốn mua một cái."
Chiếc áo giữ nhiệt bó sát màu tím đậm, trên đó có đính một con bướm bằng kim sa màu không được đẹp cho lắm.
Có lẽ không hợp với thẩm mỹ của giới trẻ.
Nhưng cũng không đến mức phải cười như vậy chứ, tôi có chút xấu hổ, hậm hực nói: "Không mua được đâu, nếu anh thích thì tặng anh."
Nhưng đưa ra được một nửa, tôi lại rút tay về: "Thôi, vẫn còn ấm lắm."