Chạy Trốn Khỏi Mùa Hè

Chương 19



 

30

 

Tối đến trước khi đi ngủ, tôi lại lấy ra cuốn sổ màu hồng ấy.

 

Tôi đọc lại một lần nữa, càng đọc càng đắm chìm, đồng thời cũng tự hỏi, rốt cuộc trạng thái của mình lúc đó là như thế nào.

 

Liệu rằng, trong mắt người khác, mình có trở thành một con điên giống như mẹ không.

 

Tôi cố gắng hồi tưởng, nhưng mãi vẫn chẳng thể nhớ ra.

 

Thẩm Thuật không biết đã bước vào từ lúc nào.

 

Khi nhận ra, tôi bất giác giấu cuốn sổ vào trong chăn.

 

Thẩm Thuật nghiêng đầu nói: "Giấu cái gì chứ, có phải tôi chưa xem qua đâu."

 

Thôi được rồi, tôi lại lặng lẽ lấy nó ra.

 

"Sao vậy?" Cậu ấy cúi xuống gần tôi, giọng điệu dịu dàng vô cùng.

 

Suy nghĩ một lúc, tôi lấy hết can đảm hỏi cậu ấy: "Anh có thấy tôi giống người bị bệnh tâm thần không?"

 

Anh nhướng mày: "Sao lại thế được?"

 

"Tôi đã tự nói chuyện với chính mình lâu như vậy, lại còn nói với anh rằng tôi từng có một người bạn thân đặc biệt như thế."

 

Thẩm Thuật buột miệng: "Thì đã sao nào?"

 

"Hồi nhỏ tôi còn tưởng tượng mình là Nobita, có một người bạn thân tên là Doraemon nữa cơ."

 

"Hả?" Tôi chưa xem bộ phim hoạt hình này bao giờ.

 

Thẩm Thuật kiên nhẫn giải thích mối quan hệ của họ cho tôi nghe, rồi nói: "Tôi nghĩ, nếu tớ cũng có một người bạn thân như Doraemon, thì tôi có thể xuyên không về quá khứ để về thăm mẹ tôi rồi."

 

Thẩm Thuật chưa bao giờ nhắc đến mẹ anh với tôi, lần trước anh chỉ bảo mẹ anh đã mất.

 

Giọng điệu lúc đó thật nhẹ nhàng và lạnh lùng, tôi lại u tối cho rằng mẹ anh có lẽ cũng giống mẹ tôi, nên mới không muốn nhắc tới.

 

Nhưng thực ra, là vì mỗi lần nhắc đến lại quá khó để quên đi, nên thà rằng không nhắc nữa.

 

Anh nói: "Mẹ tôi mất vào năm tôi mười tuổi, vì t.a.i n.ạ.n giao thông, và cũng vì ba tôi."

 

"Ba tôi là một doanh nhân, có câu thơ nào ấy nhỉ, 'thương nhân trọng lợi khinh biệt ly'. Ông ấy coi trọng việc kinh doanh hơn cả mạng sống của mình, từ lúc tôi sinh ra, số lần gặp ông ấy chỉ đếm trên đầu ngón tay."

 

"Hôm đó, ông ấy tình cờ về nước bàn chuyện làm ăn, mẹ tớ vui lắm, nấu một bàn đầy thức ăn, nghĩ rằng cuối cùng cả nhà cũng có thể đoàn tụ. Nhưng thức ăn trên bàn hâm đi hâm lại, nguội rồi lại nóng, vẫn không đợi được ông ấy về."

 

"Mẹ nghe một cuộc điện thoại rồi nói với tớ, đợi tớ ngủ dậy là ba sẽ về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Thế nhưng khi tớ ngủ dậy, mẹ lại được đặt trong một chiếc hộp nhỏ, tớ còn không được nhìn mặt mẹ lần cuối. Nghe người ta nói, mẹ bị xe tông c.h.ế.t trên đường đi đón người chồng say xỉn về nhà."

 

"Ba tớ khóc lóc xin lỗi tớ, hai ngày sau lại bay ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn."

 

Chuyện sau đó tôi đã biết, Thẩm Thuật từng kể với tôi, từ đó về sau ba anh không hề trở về, chỉ là không ngừng gửi tiền cho anh mà thôi .

 

Khi anhnhìn tôi, ánh mắt rất bình thản, dường như những lời đau lòng vừa rồi không phải do anh nói ra.

 

"Thẩm Thuật, đừng sợ." Tôi nói.

 

Tôi cũng không hiểu tại sao, chỉ là muốn nói với anh câu này, có lẽ vì anhđã nói với tôi quá nhiều lần rồi.

 

Thẩm Thuật cười, xoa rối mái tóc tôi: "Tôi đương nhiên không sợ, dù gì em cũng là người có thể tay không đ.á.n.h bại bọn tiểu thái muội mà!"

 

Lần này tôi không thấy anh không đứng đắn nữa.

 

Chỉ cảm thấy, một người như Thẩm Thuật thật lạc quan.

 

"Mạnh Sơ."

 

"Hửm?"

 

"Em xem, không có gì là không thể vượt qua. Chúng ta đều có những ký ức đau buồn, nhưng chỉ cần chịu đựng qua được, sẽ là một bầu trời mới."

 

"Mạnh Sơ của năm bảy tuổi, có thể một mình nghĩ ra kế hoạch bỏ trốn, đã là rất cừ rồi."

 

Thế là tôi tự nhủ với lòng mình.

 

Lẽ ra mình phải là một đóa hồng, chứ không phải là bụi gai đáng ghét mọc đầy sườn non.

 

31

 

Tôi cảm thấy, Thẩm Thuật đã trở thành người quan trọng nhất trong cuộc đời mình.

 

Anh đưa tôi đi ngắm sao, bảo tôi phải chủ động bước ra khỏi bóng tối để ngắm nhìn thế giới tươi đẹp hơn.

 

Bảo tôi phải đứng lên, chỉ có bản thân mới có thể làm vua của chính mình, cho tôi dũng khí để phản kháng.

 

Anh cứu tôi khỏi nước sôi lửa bỏng, giúp tôi thoát khỏi căn phòng chứa đồ tối tăm ấy.

 

Chúng tôi nương tựa vào nhau, trở thành ngọn lửa của đối phương.

 

Cho đến đêm giao thừa, khi chúng tôi đang ăn bữa cơm tất niên dưới ánh đèn ấm áp, cánh cửa biệt thự bật mở, một người đàn ông tôi chưa từng gặp bước vào.

 

Ông ta khẽ nhếch mép, nói với Thẩm Thuật: "Ba về rồi đây."