3
Tôi hoàn hồn, vội vàng lùi lại vài bước, cảm ơn anh: "Cảm ơn anh Thuật."
"Thế là xong à?"
Anh uể oải tựa vào bàn bida.
Dây thần kinh của tôi lại căng lên, cảm giác an tâm vừa rồi đã tan biến hết sạch.
Vừa thoát khỏi hang sói, giờ lại sa vào hang cọp.
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, chẳng thể suy nghĩ được gì, mãi mới ấp úng hỏi: "Vậy... anh muốn gì?"
Nghe vậy, Thẩm Thuật khẽ cười, không nói gì, tay anh đưa thẳng về phía cổ áo đồng phục của tôi.
Tôi theo phản xạ che lại, anh lại cau mày: "Biết che mà không biết cài cúc áo à?"
Sau khi hiểu ra, mặt tôi đỏ bừng trong nháy mắt, cúi đầu cài lại cúc áo cho ngay ngắn.
Thẩm Thuật cầm cây cơ bida lên: "Tôi không muốn chơi nữa, nhưng tôi muốn quả bi cuối cùng này vào lỗ, em nói xem phải làm sao?"
Có thể làm sao được nữa chứ, lời đã mớm đến tận miệng rồi, đám côn đồ này đều thích đưa ra những yêu cầu vô lý.
Tôi nhìn chằm chằm vào quả bi đen trên bàn, c.ắ.n răng nói: "Để tôi."
Nhận lấy cây cơ, tôi bắt chước dáng vẻ của anh cúi người xuống, cây cơ liên tục cọ xát trong lòng bàn tay.
Mồ hôi tôi vã ra như tắm. Không biết qua bao lâu, một cái bóng đen đột nhiên bao phủ từ phía sau lưng tôi.
Tay của Thẩm Thuật đặt lên tay tôi, đẩy về phía trước, bi trắng va vào bi đen, vào lỗ.
"Lề mề."
Anh đút hai tay lại vào túi quần.
Tôi ngơ ngác nhìn anh, phát hiện vành tai anh hơi đỏ, tôi thăm dò hỏi: "Anh Thuật, còn có gì dặn dò nữa không ạ?"
"Thích nghe người khác dặn dò thế à?"
"Vậy tôi đi nhé?"
"Hay là ở lại qua đêm?"
Tôi cúi đầu chào, lại cảm ơn anh một lần nữa, vừa bước chân ra khỏi phòng Bida liền cắm đầu chạy mất.
Đám côn đồ này đều tính tình thất thường lắm. Giây trước có thể cứu tôi, giây sau đã có thể đẩy tôi xuống địa ngục rồi.
4
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thứ hai trở lại trường, tôi mặc thêm một chiếc áo khoác.
Tối qua mẹ tôi ra tay quá tàn nhẫn, không kìm được lực, đ.á.n.h mấy roi đã khiến cánh tay tôi bầm tím.
Bà đ.á.n.h tôi không phải ngày một ngày hai, lý do tôi chuyển trường chính là vì giáo viên ở trường cũ đã phát hiện ra những vết thương trên người tôi.
Cô giáo cho rằng trên đời không có người mẹ nào không yêu thương con mình, vì vậy quyết định giúp tôi một tay, cô hẹn mẹ tôi đến trường để nhẹ nhàng giảng giải đạo lý với bà.
Mẹ tôi cười gượng, luôn miệng gật đầu và xin lỗi, nói lần này là do tôi trộm tiền của nhà, bà quá tức giận nên mới nặng tay một chút, lát nữa sẽ bù đắp cho tôi.
Tôi đứng bên cạnh bà, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Quả nhiên, vừa ra khỏi cổng trường, tôi đã bị đẩy lên xe của người chồng cũ của bà.
Đó không phải bố tôi, mà là người đàn ông thứ bao nhiêu không biết mà bà tìm được.
Tối hôm đó, mẹ tôi kéo tôi vào phòng chứa đồ, đ.á.n.h bằng tay mỏi rồi thì chuyển sang dùng chân đá.
Bà vừa đ.á.n.h vừa c.h.ử.i: "Dám mách cô giáo rồi cơ đấy, mày giỏi thật."
"Nếu không phải mày vô dụng, bố mày sao lại bỏ rơi tao?"
"Tất cả là tại mày, con tiện nhân."
"Mấy thằng đàn ông tao tìm về vậy mà lại muốn mày, mày là cái con điếm thối tha, tao sinh mày ra là để mày đi quyến rũ đàn ông à?"
"Nếu không phải mày còn phải đi học, tao đã xé nát cái mặt này của mày rồi."
"Đã bảo mày đừng đi học nữa, cứ phải đi làm thêm kiếm tiền học phí, muốn đến trường để quyến rũ đàn ông chứ gì?"
...
Sau khi bố ly hôn với mè tôi, những lời này bắt đầu văng vẳng trong cuộc sống của tôi. Lặp đi lặp lại, chẳng có gì mới. Tôi đã quen từ lâu rồi.
Vết thương cũ trên người chưa lành thì vết thương mới lại xuất hiện.
Chỉ cần vạch áo lên, là có thể thấy làn da tôi chi chít những vết sẹo xấu xí.
Giống như nơi đáng lẽ phải trồng hoa hồng, cuối cùng lại nở ra một cánh đồng gai góc.
Khi bước vào lớp học, ánh mắt của mọi người nhìn tôi đã thay đổi.
Nếu như trước đây họ công khai chế giễu, ngấm ngầm mỉa mai, thì bây giờ họ lại tránh tôi như tránh tà.
Về chỗ ngồi, tôi mới phát hiện trong ngăn bàn có mấy gói bim bim và một chai sữa.
Một nam sinh đi tới trước mặt tôi, khom người trước mặt tôi, run rẩy nói: "Chị Sơ, lần trước em bỏ bụi phấn vào nước của chị là em sai, sau này có chuyện gì chị cứ nhờ em giúp, nhưng có thể... đừng nói cho anh Thẩm Thuật biết được không?"