Chạy Trốn Khỏi Mùa Hè

Chương 23



 

37

 

"Lúc đó là lúc nào?" Anh giả vờ như không biết.

 

"Lần đầu tiên, ở phòng bi-a, Giang Trình."

 

Tôi nói những từ khóa đó cho anh nghe.

 

"Chẳng phải đã nói rồi sao? Khi đó anh chỉ là hứng khởi nhất thời thôi mà.”

 

"Tôi không muốn nghe những lời như nhất thời hứng khởi, nếu thật sự chỉ là nhất thời hứng khởi, vậy còn chuyện ngắm sao? Nút bấm Bluetooth? Và bây giờ tôi đang ở nhà anh thì sao? Anh đừng nói với tôi, tất cả những điều đó chỉ là hứng khởi nhất thời."

 

Anh từ từ ngồi thẳng lại, không còn dáng vẻ cà lơ phất phơ nữa.

 

"Mạnh Sơ, em đừng hiểu lầm." Anh giải thích, "Tôi thích em tuyệt đối không phải là chuyện hứng khởi nhất thời."

 

Nghe thấy bốn chữ này, lẽ ra tôi phải đỏ mặt, tim phải đập nhanh hơn.

 

Nhưng bầu không khí này thật sự không phù hợp, tôi chỉ lạnh lùng hỏi anh: "Vậy lý do là gì?"

 

"Nếu anh nói, là vì nhìn thấy vết sẹo trên người em, em có tin không?"

 

Lúc bị Giang Trình tìm đến phòng bi-a, cổ áo tôi bị mở ra, anh đứng từ trên cao nhìn xuống, có lẽ nhìn thấy cũng không có gì lạ.

 

"Tại sao?"

 

Anh không nói gì nữa.

 

"Vì thương hại tôi, vì tò mò, vì tôi quá bi t.h.ả.m, hay vì anh cũng muốn trở thành người cứu rỗi của tôi à?"

 

Giọng điệu của tôi đầy sự gya gắt, từng câu từng chữ đều đang ép anh lùi bước.

 

"Không phải vậy đâu..."

 

Tôi không cho anh cơ hội nói thêm, nhanh ch.óng quay về phòng và khóa cửa lại.

 

Một lúc sau, giọng nói của anh vang lên từ bên ngoài cửa: "Mạnh Sơ, không phải vì những lý do đó, mà vì tôi cảm thấy em rất mạnh mẽ."

 

Tôi sững người, im lặng lắng nghe, không trả lời.

 

Anh nói tiếp: "Danh xưng 'trùm trường' là họ đặt cho tôi, ai cũng sợ tôi, nhưng cũng không ít người muốn tiếp cận."

 

"Nói một cách thực tế, tôi có tiền, ngông cuồng, thu hút sự chú ý, lý do họ tiếp cận cũng chỉ xoay quanh mấy điều đó thôi."

 

"Những cô gái đó nói thích tôi, nhưng trong mắt họ không hề có tình yêu, chỉ có sự hư vinh, nên tôi luôn nói những lời khó nghe với họ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Em không giống vậy, ánh mắt em nhìn tôi rất kiên định."

 

"Bất kể lúc đó em xuất hiện trước mặt tôi vì lý do gì đi nữa, khi tôi nhìn thấy vết sẹo trên người em, trong đầu tôi chỉ có một khao khát duy nhất, đó là muốn bảo vệ em."

 

"Nhưng một người mạnh mẽ như em, làm sao có thể yên lòng chấp nhận sự bảo vệ của tôi chứ, nên tôi muốn cho em thấy những điều tốt đẹp, để em có hy vọng vào cuộc sống."

 

Ngay từ cái nhìn đầu tiên anh đã nhận ra rằng là tôi có khả năng tự bảo vệ mình.

 

Chỉ là tôi luôn nhẫn nhịn, tôi không ngừng tự nhủ với bản thân rằng, đợi lớn lên rồi, mình sẽ được tự do.

 

Đợi đến năm sau, mẹ sẽ không đ.á.n.h mình nữa, mẹ sẽ trở lại thành người mẹ mỗi năm Tết đến đều mua cho mình váy mới.

 

Nhưng năm này qua năm khác, mẹ vẫn là người mẹ ghét bỏ tôi.

 

Tôi đã đọc rất nhiều sách, nghĩ ra rất nhiều cách để c.h.ế.t, nhưng cứ nửa đêm mơ về, lại nghĩ đến những điều tốt đẹp đã qua.

 

Thế là vết thương trên người tôi vơi đi rồi lại nhiều thêm, chồng chất lên nhau, cuối cùng trở thành một vết bớt, dấu vết của đời mình.

Vào đêm ngắm bầu trời đầy sao đó, tôi biết rằng những ý nghĩ về cái c.h.ế.t trước kia đã bị ánh sáng của những ngôi sao xóa nhòa.

 

Hóa ra, điều giữ tôi ở lại thế giới này không phải là nỗi đau, mà là những chút tốt đẹp được chôn giấu trong những kẽ hở của nỗi đau.

 

Nhưng, tôi đã chìm đắm trong giấc mơ đẹp đó quá lâu, đã đến lúc tôi phải tỉnh lại rồi.

 

Thẩm Thuật đã cho tôi thấy những điều tốt đẹp, còn bản thân anh thì sao.

 

Đêm đó, cậu ấy rõ ràng nằm mơ cũng gọi tên ba mẹ, tình yêu muộn màng không được tính là tình yêu, nhưng dù sao cũng tốt hơn tình cảnh của tôi.

 

Tôi mở cửa phòng.

 

Nhìn người trước mắt, sống mũi bắt đầu cay xè.

 

Tôi nén nước mắt nói: "Thẩm Thuật, tôi vẫn luôn lừa dối anh. Tôi nghĩ rằng anh làm nhiều thứ cho tôi như vậy thì tôi sẽ cảm kích anh sao? Tôi chỉ đang lợi dụng anh mà thôi. Anh nói không sai, anh có tiền, có tiếng, nên tôi mới nói với Giang Trình rằng tôi là bạn gái anh, mục đích là để anh để mắt đến tôi."

 

Sắc mặt Thẩm Thuật dần tối sầm lại.

 

"Thực ra người tôi ghét nhất chính là loại người như anh." Tôi nghiến răng nghiến lợi, "Ảo tưởng trở thành người cứu rỗi của ai đó là suy nghĩ kinh tởm nhất."

 

"Tôi chịu đủ rồi."

 

Nói xong câu cuối cùng, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

 

Anh đứng lặng ở cửa, ánh mắt thoáng qua vẻ hoảng loạn, nhưng không có bất kỳ hành động nào.

 

Cho đến khi tôi nhét chiếc áo đấu màu tím sẫm vào túi, anh mới mở miệng: "Được, tôi đồng ý chơi trò trốn tìm với em, nhưng ít nhất hãy để tôi ở bên em trọn vẹn sinh nhật này được chứ?”