"Lần trước mày nợ tao một cái tát, lần này nên trả rồi đấy."
Thẩm Thuật nói, tôi không cần phải kìm nén cảm xúc của mình, vì ai cũng có cảm xúc. Đặc biệt là loại người như họ, biểu hiện trực tiếp nhất của việc bộc lộ cảm xúc chính là bạo lực, nếu tôi cứ một mực nhẫn nhịn, thì chẳng khác nào chính là ngầm thừa nhận tôi đáng bị bắt nạt.
Anh còn nói: "Nếu không muốn biến thành một kẻ ngu ngốc chỉ biết chịu đựng, thì hãy đứng lên mà đ.á.n.h trả lại."
Tôi không biết tại sao anh lại giúp tôi nhiều như vậy, nhưng tôi cảm thấy những gì anh nói là sự thật.
Phương Uyển Dung vì muốn giữ gìn đôi tay trắng trẻo của mình, nên mọi việc nặng nhọc đều giao cho tôi làm, vì vậy sức của tôi không hề yếu.
Hứa Tư Điềm căn bản không đ.á.n.h lại tôi.
Khi Thẩm Thuật vội vã chạy đến, Hứa Tư Điềm đã đang xin lỗi tôi, tóc tai cô ta cũng rối bù.
Thẩm Thuật dừng bước, nhướn mày, cười nói: "Không tệ, có tiến bộ rồi, đi thôi."
"Mạnh Sơ, em phải tin rằng bản thân em rất lợi hại, bản thân mới là vua của chính mình."
Tôi khẽ gật đầu.
Trước khi rời đi, tôi khẽ nói với Hứa Tư Điềm: "Giang Trình mãi mãi không thể so được với Thẩm Thuật."
Sau khi nói ra câu này, chính tôi cũng có vài phần ngạc nhiên.
Rõ ràng lúc đầu, tôi vẫn xếp anh và Giang Trình vào cùng một loại người mà. Từ khi nào, trong lòng tôi lại không thể dung thứ cho người khác nói xấu anh nhỉ?
Bỏ lỡ nửa tiết, tiết học cuối cùng nhanh ch.óng kết thúc.
Thẩm Thuật lười biếng tựa vào bức tường ngoài lớp học đợi tôi thu dọn đồ đạc, các bạn học đi qua lén lút bàn tán về anh, nhưng anh vẫn như thường lệ, không coi ai ra gì.
Tay anh tự nhiên đặt lên vai tôi, giọng nói vừa nhẹ vừa nhạt: "Đừng động đậy,không thì trông chẳng giống bạn gái đâu."
"...Em có động đâu."
Tôi và Thẩm Thuật chưa hề ở bên nhau, nhưng anh nói rằng để Giang Trình hoàn toàn từ bỏ, chúng tôi cần giả làm người yêu trước mặt người khác.
Vì vậy hôm nay là thứ sáu, anh đưa tôi đến quán bida.
14
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe nói, quán bida này là do bố của Thẩm Thuật mua tặng để lấy lòng anh, mấy gã đô con thường trực ở đây là vệ sĩ của Thẩm Thuật.
Cũng chính vì vậy, càng không ai dám gây sự với Thẩm Thuật.
Giang Trình sau lần đó, không còn gọi Thẩm Thuật là anh nữa, mà gọi thẳng tên.
Hắn cầm cây cơ đứng trước bàn, tôi suýt nữa không nhận ra.
Mái tóc vàng trước đây đã nhuộm đen, cắt thành đầu đinh giống Thẩm Thuật, ba chiếc khuyên tai còn lấp lánh hơn cả của Thẩm Thuật.
Chỉ là khuôn mặt hắn ta vốn không sắc nét như Thẩm Thu, lại hơi tròn, nên kiểu ăn mặc này trên người hắn ta trông chẳng hợp chút nào, cứ như đứa trẻ mặc trộm đồ của người lớn.
Bầu không khí đột nhiên lặng xuống, sau đó vang lên tiếng cười khinh bỉ của Thẩm Thuật.
"Giang Trình, mày muốn bắt chước tao à? Không có gương thì ít nhất cũng có vũng nước tiểu chứ? Đi mà soi lại bản thân đi.”
Đám đàn em bên cạnh Giang Trình cố nhịn cười đến đỏ cả mặt.
Hắn ta nghiến răng nghiến lợi, liếc tôi một cái rồi cũng nguôi ngoai.
"Thì sao chứ? Anh nghĩ Mạnh Sơ thật sự thích anh à?"
"Ít nhất thì bây giờ cô ấy là bạn gái của tao."
Thẩm Thuật nói câu này cực kỳ bình thản, như thể đang nói một chuyện không quan trọng, Giang Trình vốn đã tức giận, lúc này càng trực tiếp gác cây cơ bida lên cổ anh.
Không cần Thẩm Thuật mở lời,bốn gã vệ sĩ kia đã cùng nhau đi về phía này, vây c.h.ặ.t lấy Giang Trình.
Giang Trình nghiến răng, gật đầu đặt cây cơ xuống: "Anh giỏi, có bản lĩnh thì cạnh tranh công bằng, xem Mạnh Sơ sẽ thích ai."
Thẩm Thuật bất lực thở dài, ôm tôi đi ra ngoài.
“Mày tưởng đang chơi đồ hàng chắc? Cạnh tranh công bằng cái gì, cút mẹ mày đi, dù sao bây giờ cô ấy là của tao.
Mục đích của anh là để cho đám côn đồ này biết tôi là người của anh, tránh cho họ sau này lại đến làm phiền tôi.
Mục đích đã đạt được, cũng không cần thiết phải lãng phí thời gian dây dưa nữa.