Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 108



Thị vệ trong miệng nàng, chính là Lý Mãnh đó sao?

Nàng muốn cưới Lý Mãnh?

Tuy Lý Mãnh mặt mũi xấu xí tâm địa độc ác, nhưng vóc dáng kia quả thực miễn cưỡng coi như tứ chi phát triển.

Hắn còn nhớ, đêm đó hắn thẩm vấn nàng từng mơ thấy ai, trong một tràng tên người nàng nói ra có cả thị vệ Lý đồng hương của nàng, hoá ra người đó là Lý Mãnh.

Nàng còn mơ thấy Lý Mãnh!

Lời Quách Giáo vừa nghĩ trong lòng, bất kể là thật hay giả, ít nhất Lý Mãnh đã cho rằng nàng từng tự nguyện dâng hiến, si mê hắn ta, và còn lớn tiếng khoe khoang với người khác.

Thái T.ử nặng nề nhắm mắt lại, khi mở ra, trong mắt đã là ngọn lửa giận dữ không thể kìm nén.

Vân Quỳ bị đôi mắt đỏ ngầu của hắn dọa sợ luống cuống, vội vàng lắc đầu giải thích: “Không có, bọn nô tỳ căn bản chưa gặp được nhau mấy lần, ngay cả việc nô tỳ đến Đông Cung hắn ta cũng mới biết hôm nay.”

Đã gặp nhau mấy lần, Thái T.ử tự khắc sẽ đi điều tra.

Hắn giận dữ bừng bừng, lạnh lùng nhếch môi: “Chưa gặp nhau được mấy lần ngươi đã bênh vực hắn, còn muốn thay hắn chịu phạt?”

Vân Quỳ định mở miệng phản bác, lập tức bị người đàn ông cắt ngang: “Dù sao trong lòng ngươi cô cũng là kẻ như hổ sói, tâm địa độc ác. Cô muốn hắn c.h.ế.t, ngươi làm gì được?”

Cuối cùng Vân Quỳ cũng hiểu thế nào là gậy ông đập lưng ông.

Nàng nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, móng tay gần như đ.â.m vào da thịt, nghiến răng nói: “Vậy ý của điện hạ là nô tỳ phải ở trong Thừa Quang Điện cả đời, không được gặp bất kỳ người đàn ông nào. Tất cả những người đàn ông từng tiếp xúc với nô tỳ, điện hạ đều muốn g.i.ế.c c.h.ế.t sao?”

Sắc mặt Thái T.ử trầm càng thêm trầm, thậm chí còn tràn ngập sát khí đã lâu không thấy.

“Còn dám nhiều lời, cô trực tiếp hạ lệnh g.i.ế.c hắn ta luôn.”

Tào Nguyên Lộc bên cạnh lắc đầu ra hiệu với nàng. Điện hạ chỉ phạt trượng, tức là không có ý định g.i.ế.c c.h.ế.t, nếu thật sự muốn đ.á.n.h c.h.ế.t bằng gậy, thì không phải là lời này.

Vân Quỳ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cuối cùng không dám lên tiếng nữa.

Tào Nguyên Lộc không nghe được những tiếng lòng kia, đương nhiên cũng giống như Vân Quỳ, cảm thấy chủ t.ử nhà mình phạt hơi nặng, nhưng lại không dám mạo muội khuyên can, chỉ đành cẩn thận chuyển chủ đề: “Điện hạ, chúng ta còn chưa qua đó nữa, vở kịch hay bên kia sợ là không kịp xem rồi.”

Vân Quỳ vẫn còn chìm trong tức giận và tủi thân, nghe vậy theo bản năng hoàn hồn: “Kịch hay gì?”

Thái T.ử lạnh lùng nói: “Kịch hay của sư phụ với sư nương ngươi.”

Vân Quỳ đầy vẻ nghi hoặc, nàng làm gì có sư phụ với sư nương?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tào Nguyên Lộc cũng không hiểu gì, chưa từng nghe nói Thế t.ử Ninh Đức Hầu và Vân Quỳ còn có mối quan hệ này.

Thái T.ử lạnh lùng nhìn nàng: “Đi theo cô hay là đi cùng tên đồng hương kia chịu c.h.ế.t, tự ngươi chọn đi.” 

Vân Quỳ tự biết cánh tay không thể vặn lại bắp đùi, đành phải đi theo trước đã.



Triều Dương Điện.

Thấy Thái T.ử rời khỏi tiệc, Thuần Minh Đế gọi Thang Phúc Quý đến hỏi: “Thái T.ử đi đâu rồi?”

Ông ta còn muốn nhân cơ hội này bàn bạc với Thái T.ử về việc chọn Thái T.ử phi.

Thuần Minh Đế đã suy nghĩ việc này nhiều ngày, trong lòng đã có tên vài khuê tú.

Trong đó có hai người là con gái của các bộ gia cũ của Thái Tử. Họ vốn đã ủng hộ Thái Tử, kết thành thông gia chỉ có tác dụng tô điểm thêm cho Thái Tử, có thể cân nhắc.

Mấy cao môn quý nữ khác, phụ huynh của họ đều có nhược điểm nằm trong tay Thuần Minh Đế, hoặc là đã bị Cẩm Y Vệ điều tra ra bằng chứng tham ô làm trái pháp luật, chỉ chờ hạ lệnh bắt giữ. Để con gái họ gả vào Đông Cung, sẽ không có bất kỳ trợ giúp nào đối với Thái t.ử. Thuần Minh Đế cũng có thể tìm thời cơ thích hợp, hốt gọn một mẻ. 

Còn hai người do Lễ Bộ trình lên, Thuần Minh Đế không muốn để lại cho Thái Tử, ngược lại có thể ban hôn cho lão Ngũ, lão Lục. Mấy người khác gia thế không hiển hách, nhưng lại là con gái nhà thanh lưu, có thể gả cho lão Nhị, lão Tứ làm trắc phi.

Thang Phúc Quý vừa định bẩm báo, đồ đệ Vương Trạch đã khom người đi từ bên ngoài vào, bẩm báo với Thuần Minh Đế: “Thái T.ử điện hạ phái người đến báo, nói ở thiên điện có kịch hay, mời Bệ Hạ đến xem cùng

Thuần Minh Đế nghi hoặc trong lòng, kịch hay?

Thái T.ử muốn cho ông ấy xem kịch hay gì?

Vẻ mặt Thuần Minh Đế hơi lạnh, lập tức đứng dậy lên kiệu, đến ngoài thiên điện trước cả Thái Tử.

Dưới bậc thềm, thân vệ của Thái T.ử là Triệu Việt đang áp giải hai tỳ nữ, một người hầu đứng chờ ở đó.

Mặc dù cả ba người đều bị nhét khăn bông vào miệng, nhưng Thuần Minh Đế vẫn nhận ra, một trong số đó chính là tỳ nữ bên cạnh Ngọc Tần ở Bảo Hoa Điện.

Sắc mặt ông ta hơi xanh, hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Triệu Việt chắp tay hành lễ, nói: “Bẩm Bệ hạ, Thái T.ử điện hạ phát hiện Ngọc Tần nương nương và Thế t.ử Ninh Đức Hầu đêm nay lén lút gặp nhau ở đây, nên mới sai thuộc hạ giữ lại mấy hạ nhân này, đợi Bệ hạ đến định đoạt.”

Mặt Thuần Minh Đế gần như tối sầm lại, sau đó là vẻ giận dữ lạnh lùng đến mức dữ tợn: “Đúng là nói năng bừa bãi!”

“Có phải nói bừa hay không, Bệ hạ vào điện xem sẽ rõ.”

Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng truyền đến từ phía sau. Thuần Minh Đế quay đầu lại, thấy Thái T.ử mặc một thân cẩm bào màu đen thêu chân rồng bước qua Thuỳ Hoa Môn, không nhanh không chậm tiến đến.