Lời này vừa thốt ra, gần như tất cả mọi người trong điện đều hít vào một hơi lạnh.
Ngọc Tần thất thần ngã ngồi xuống, phòng tuyến trong lòng gần như sụp đổ chỉ trong nháy mắt.
Tim Vân Quỳ cũng thắt lại.
“Điện hạ…”
Sắc mặt Thái T.ử lạnh lùng bình tĩnh, mặt mày không có chút ấm áp nào.
Ngọc Tần mặt đầy tuyệt vọng, lại giống như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, đột nhiên quỳ xuống trước mặt Thái Tử: “Điện hạ, thằng bé vô tội, thằng bé chỉ là một đứa trẻ. Đừng mà, đừng mà, ta nói, ta nói hết…”
Thế t.ử Ninh Đức Hầu vội vàng nắm lấy bờ vai mềm yếu của nàng ta: “Ngọc Tần nương nương, người đừng tin hắn! Hắn đang lừa người!”
Cửu hoàng t.ử không hiểu bọn họ đang nói gì, càng không biết vì sao mình sắp c.h.ế.t. Ánh mắt phụ hoàng nhìn hắn ta rất lạnh lùng, mẫu thân lại khóc đến mặt đầy nước mắt, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Hắn ta chạy tới ôm lấy cánh tay Ngọc Tần: “Mẫu thân, vì sao Thọ Nhi phải c.h.ế.t, Thọ Nhi không muốn c.h.ế.t! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Ngọc Tần khóc đến xé lòng xé phổi, mỗi một chữ, mỗi một câu của Thái t.ử đều như lưỡi d.a.o sắc bén, từng nhát c.h.é.m vào tim nàng ta.
Nàng ta biết mình chắc chắn phải c.h.ế.t, Tạ Hoài Xuyên cũng chắc chắn phải c.h.ế.t, thậm chí vô số người sẽ vì chuyện này mà mất mạng. Nhưng nàng ta không thể không cứu con mình, dù chỉ có một tia hy vọng nhỏ nhoi…
Nàng ta giằng tay Tạ Hoài Xuyên ra, lại quỳ xuống trước mặt Thuần Minh Đế, không ngừng dập đầu: “Bệ hạ, thần thiếp biết tội, thần thiếp mặc ngài xử trí! Nhưng Thọ Nhi lớn lên dưới sự cưng chiều của ngài, xin ngài giữ lại cho nó một mạng. Xin ngài đừng g.i.ế.c nó, nó mới năm tuổi thôi mà…”
Thuần Minh Đế hung hăng đá văng tay nàng ra, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị lửa thiêu đốt: “Đồ dâm phụ nhà ngươi, dám tằng tĩu với nam nhân khác sau lưng trẫm!”
Ông ta đã mất hết lý trí, xoay người tại chỗ hai vòng, trực tiếp rút đao trong tay thị vệ bên cạnh, vung về phía cổ Ngọc Tần.
Vân Quỳ sợ hãi vội vàng tránh ánh mắt đi.
Có tiếng lưỡi d.a.o rạch qua da thịt truyền đến bên tai.
Khi mở mắt ra lần nữa, nàng chỉ thấy m.á.u tươi văng khắp nơi, theo sau đó là tiếng khóc ch.ói tai gần như tan vỡ của một người phụ nữ.
“Hoài Xuyên!”
Tạ Hoài Xuyên đã đỡ nhát d.a.o đó cho Ngọc Tần.
Thấy cảnh này, Thuần Minh Đế nhắm mắt thật c.h.ặ.t.
Tạ Hoài Xuyên đỡ d.a.o cho nàng ta, còn Ngọc Tần lại dám gọi thẳng tên hắn ta!
Ông ta còn gì mà không hiểu nữa.
Trong lòng Tạ Hoài Xuyên đầy phẫn hận và không cam tâm, ngũ quan vặn vẹo vì đau đớn và giận dữ. Tuy nhiên ánh mắt cuối cùng của hắn ta nhìn Ngọc Tần trước khi c.h.ế.t lại vô cùng dịu dàng.
Ngọc Tần sờ bàn tay đầy m.á.u, ôm lấy thân thể đẫm m.á.u của Tạ Hoài Xuyên, cả người run lên, đôi mắt đau khổ trống rỗng chợt lộ ra vẻ kiên quyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng ta vuốt ve đầu Cửu hoàng t.ử, cuối cùng ánh mắt nhìn về phía Thái Tử: “Xin điện hạ giữ lời…”
Vân Quỳ bên cạnh còn chưa kịp phản ứng đã bị một bàn tay ấm áp mạnh mẽ kéo ra phía sau.
Nàng lại nghe thấy tiếng “bụp” trầm đục của lưỡi d.a.o đ.â.m vào thịt, từ khe hở nhìn thấy m.á.u tươi đầy đất, cũng nghe thấy tiếng gào khóc tan nát cõi lòng của Cửu hoàng t.ử.
“Mẹ! Mẹ! Mẹ đừng c.h.ế.t!”
Ngọc Tần cũng đi theo Tạ Hoài Xuyên.
Bên tai là tiếng khóc thét của Cửu hoàng t.ử, cả căn phòng nồng nặc mùi m.á.u tươi, m.á.u gần như tràn đến đầu ngón chân nàng.
Nàng lại tận mắt chứng kiến một cái c.h.ế.t.
Mặt Vân Quỳ trắng bệch, tim thoáng run run.
Mặc dù nàng không quen biết hai người này, nhưng thường xuyên nhìn thấy họ trong giấc mơ. Hai người còn sống sờ sờ c.h.ế.t ngay trước mắt nàng, thậm chí thân thế của Cửu hoàng t.ử, cũng là nàng phát hiện ra trong giấc mơ.
Cái c.h.ế.t của Ngọc Tần và Thế t.ử Ninh Đức Hầu không thể nói là không liên quan đến nàng.
Tay chân Vân Quỳ lạnh cóng, đột nhiên cực kì sợ hãi khi ở lại đây.
Thuần Minh Đế trừng mắt nhìn chằm chằm hai người trước mặt, vẻ mặt ôn hòa thanh nhã ngày thường gần như dữ tợn: “Đúng là đôi cẩu nam nữ cùng sống cùng c.h.ế.t, quấn quýt không tời!”
Cửu hoàng t.ử quỳ trên đất khóc lóc bất lực, toàn thân nhuộm m.á.u tươi, thân thể nhỏ bé mập mạp quay lại, dùng sức lay lay chân ông ta: “Phụ hoàng! Phụ hoàng! Sao mẹ lại c.h.ế.t? Sao người không cứu mẹ!”
Thuần Minh Đế lạnh lùng nhìn cảnh tượng hỗn loạn này, trong mắt toàn hàn ý thấu xương.
Sủng phi tư thông với người khác, tâm phúc tín nhiệm nhất làm ô uế hậu cung của ông ta, ngay cả đứa con út ông ta nuôi dưỡng năm năm và yêu thương nhất, cũng không phải con ruột của ông ta!
Tôn nghiêm của đế vương bị chà đạp không thương tiếc, làm sao ông ta có thể bình tĩnh được!
Còn những người trong điện này, có phải bọn họ đều đang xem trò cười của ông ta không!
Thuần Minh Đế nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, trong mắt bừng bừng sát khí: “Truyền lệnh xuống, lập tức phong tỏa thiên điện, chuyện hôm nay không ai được phép tiết lộ ra ngoài! Tất cả cung nhân nhìn thấy, nghe thấy đểu lập tức xử t.ử tại chỗ…”
“Bệ hạ.” Thuần Minh Đế còn chưa nói xong, đã bị Thái t.ử cắt ngang, “Trò vui xem xong rồi, xử lý thế nào là chuyện của Bệ hạ. Người của cô, cô mang đi trước.”
Thuần Minh Đế rốt cuộc cũng không thể giữ được vẻ mặt, cơn giận trong lòng như hồng thủy vỡ đê, nuốt chửng hết lý trí của ông ta.
Hôm nay ông ta mất hết mặt mũi, uy tín tan tành, tất cả mọi chuyện đều do Thái T.ử bày mưu tính kế!
Trên đời này không có ai dám đối diện trực tiếp với cơn giận dữ của đế vương, cũng chỉ có Thái t.ử là dám làm ngơ trước lệnh phong khẩu của hoàng đế, mang người của mình rời đi.