Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 116



Thái t.ử cười lạnh một tiếng, nghiến c.h.ặ.t răng hàm.

Vân Quỳ nhỏ giọng nói: “Nô tỳ còn phải cảm ơn điện hạ, vừa nãy Tào công công đã nói với nô tỳ rồi. Hôm nay điện hạ đã đặc biệt phái người bảo vệ an toàn cho nô tỳ. Lúc ở thiên điện, nếu không nhờ điện hạ che chở, có lẽ Bệ hạ đã diệt khẩu rồi. Còn chuyện trước đây Thế t.ử Ninh Đức Hầu hạ độc nô tỳ, điện hạ cũng coi như đã báo thù cho nô tỳ…”

Vừa nói vừa nghĩ, ánh mắt nàng không tự chủ chậm rãi trượt xuống theo giọt nước đọng trên yết hầu hắn.

Thật sự không thể không chú ý.

Một người đàn ông có thân hình hoàn hảo như vậy đứng trần truồng trước mặt, ai có thể kiềm chế được ánh mắt, dù sao thì nàng cũng không thể.

Má nàng ửng hồng, nhỏ giọng nói: “Để báo đáp ân tình của điện hạ, nô tỳ giúp điện hạ lau người được không?”

Thái t.ử không lộ vẻ gì nhìn chằm chằm nàng.

Vân Quỳ đảm bảo: “Nô tỳ nhất định sẽ cẩn thận tỉ mỉ hơn Đức Thuận, nhất định sẽ hầu hạ điện hạ thật tốt.”

Vẻ mặt hắn tuy không vui, nhưng cuối cùng cũng không ngăn cản. Vân Quỳ bèn yên tâm mạnh dạn đưa tay về phía n.g.ự.c hắn.

Thái t.ử nhìn bộ quần áo ướt sũng dính sát vào người nàng, yết hầu khẽ động: “Ngươi định mặc như vậy hầu hạ cô?”

Vân Quỳ nhìn bộ áo váy đã bị ngấm nước từ trong ra ngoài trên người mình. Nó vừa ướt vừa nặng, nhưng nàng lén đến đây, không mang theo y phục ngủ để thay, chẳng lẽ phải…

Nàng cảm thấy như vậy có lẽ không được nhã nhặn lắm, ngập ngừng muốn trèo lên bờ, “Y phục nô tỳ không tiện, hay là để Đức Thuận…”

Còn chưa nhúc nhích được hai bước, lại bị Thái t.ử nắm gáy kéo trở lại.

Lưng nàng áp vào những viên gạch lạnh lẽo bên hồ. Hai người đổi vị trí, Vân Quỳ rụt rè cúi đầu, mặt đỏ bừng lên.

Thái t.ử tự tay cởi chiếc áo ngoài ướt sũng của nàng ra, chiếc áo lót trắng như tuyết bên trong bị nước hồ thấm vào gần như trong suốt, có thể nhìn thấy rõ những đóa lựu tươi thắm đầy đặn trên áo.

Hắn ném chiếc áo lót ướt đẫm ra ngoài hồ, ánh mắt quay trở lại nhìn nàng, tỉ mỉ phác hoạ từng tấc da thịt.

Má thiếu nữ ửng hồng, làn da trắng mịn như ngọc được nước ấm trong hồ ngâm đến hồng hào mềm mại. Cảm giác mềm mại như bánh đường tinh tế, lại như quả vải bóc vỏ, non đến mức có thể véo ra nước.

Thái t.ử khẽ véo vào nơi xương yếu thịt đầy của nàng, trên làn da hồng hào lập tức hiện ra hai dấu ngón tay rõ ràng.

Hắn nhếch môi cười khẽ: “Làm việc trong cung nhiều năm như vậy, cũng không nuôi ngươi thành da dày thịt béo, mới thế này thôi mà đã đỏ rồi?”

Vân Quỳ nhỏ giọng lẩm bẩm: “Là tại ngươi mạnh tay quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng thậm chí còn cảm thấy phần dưới ấm áp như có thứ gì đó nhẹ nhàng bị hắn nắm lấy, âm ỉ lan tỏa, không phải nước hồ, có lẽ là… thứ nàng từng nếm, thứ trên chiếc nhẫn kia.

Vân Quỳ theo bản năng nhìn về phía chiếc nhẫn ngọc bích đen trên ngón tay hắn.

Trang trọng uy nghiêm, sáng mà không ch.ói, tinh xảo đến nỗi xúc cảm khi những lớp vảy rồng chồng lên nhau lướt qua da thịt cũng khác biệt rõ ràng.

Nàng đột nhiên không dám đưa tay ra nữa, càng không dám lau người cho hắn. Hai chân bị nước hồ ngâm mềm nhũn vô lực, gần như không thể đứng vững, chỉ có thể dựa vào bức tường gạch sau lưng gắng gượng chống đỡ.

Nàng có chút bối rối nhìn hắn một cái, tóc mai ướt dính vào má, đôi mắt long lanh như phủ một lớp hơi nước, lộ ra vẻ yếu đuối đáng thương.

Giây tiếp theo, cằm nàng bị người ta nhẹ nhàng nâng lên, đôi môi ấm áp của người đàn ông phủ xuống.

Vân Quỳ không biết bơi, cũng chưa từng ở dưới nước lâu như vậy. Cả người nàng trở nên nhẹ bẫng, tứ chi như những cọng dây leo mềm mại, lơ lửng phiêu diêu trong nước. Để tìm chút điểm tựa, nàng chỉ có thể bám c.h.ặ.t lấy hắn.

「Lúc này chạm vào đâu, chắc ngài ấy cũng không để ý đâu nhỉ.」

「Chính ngài là người bảo ta ở lại đó!」

Bàn tay mềm mại của Vân Quỳ đặt lên eo hắn, đầu ngón tay khẽ chạm vào cơ bụng ấm áp săn chắc, nhẹ nhàng xoa xoa.

Thái t.ử điện hạ khác hẳn những người đàn ông thô kệch kia, chỉ cần xoa nhẹ đã thấy tay đầy bùn đất.

Da hắn trắng lạnh, nhìn thôi đã thấy sạch sẽ hơn người thường nhiều. Thói quen sạch sẽ thái quá khiến hắn luôn giữ mình tinh tươm, thêm vào đó mỗi ngày đều tắm rửa xông hương, y phục được cả trăm người ở phòng giặt đồ chăm sóc tỉ mỉ, đến vạt áo cũng không có một nếp nhăn, người hắn tự nhiên càng sạch sẽ.

Đây là người đàn ông mà chỉ cần c.ắ.n một miếng cũng cảm thấy thơm tho.

Chỉ là trong nước dù sao cũng không như lúc khô ráo, đầu ngón tay nàng không khống chế được mà trượt xuống, cứ thế vô tình chạm phải tiểu điện hạ.

Lòng bàn tay nàng không khỏi run rẩy, nàng do dự, còn chưa hoàn toàn úp tay lên rửa, hơi thở của người đàn ông đã càng thêm nặng nề nóng rực, đầu lưỡi hắn mạnh mẽ quét qua vòm miệng nàng.

Vân Quỳ vốn đã bị hắn hôn đến choáng váng, giờ cả người lại được nước ấm bao bọc, thân như bèo trôi, chỉ có thể hoàn toàn dựa vào hắn.

Bàn tay thô ráp của người đàn ông siết c.h.ặ.t lấy làn da mềm mại mịn màng, cảm nhận từng đợt run rẩy nhỏ bé. Cuối cùng không thể chịu nổi ý định muốn lau rửa cho hắn của nàng, một tay ôm c.h.ặ.t eo nàng, nâng người nàng lên.

Hai chân đột nhiên lơ lửng giữa không trung, nàng sợ hãi kêu lên một tiếng, dưới chân vốn đã đứng không vững trên đáy hồ trơn ướt, giờ chỉ còn lại dòng nước ấm áp chảy qua.