Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 119



Nàng cọ cọ vào lòng hắn, “Điện hạ?”

Cằm Thái t.ử căng thẳng, không để ý đến nàng.

Vân Quỳ dứt khoát nhích lên ôm hắn, giọng ngọt ngào gọi: “Điện hạ!”

Mắt phượng của Thái t.ử khép c.h.ặ.t, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng thân thể mềm mại không xương của thiếu nữ dán c.h.ặ.t vào mình, khiến hắn nhớ đến trong hồ tắm vừa nãy, cái khối mềm mại trơn mịn kia tựa như quả vải tươi bóc vỏ, chao đảo lên xuống trong sóng nước…

Vân Quỳ hoàn toàn không cảm nhận được nguy hiểm, cho rằng hắn vẫn còn giận dỗi, dồn hết sức hôn mạnh lên môi hắn một cái.

Hơi thở của Thái t.ử đột nhiên phả xuống, một tay nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, tay kia lật lại đè nàng xuống.

Vân Quỳ còn chưa hết kinh hoàng đã bị hắn siết c.h.ặ.t hai chân, lúc này mới phản ứng lại, tiểu điện hạ dậy từ khi nào vậy!

Phần dưới truyền đến cảm giác đau âm ỉ, nhớ lại cảnh bị hắn hung hăng va chạm đến mức gần như tan xương nát thịt trong hồ, nàng hơi sợ hãi, nhưng má cũng hơi nóng lên.

“Ta… ta chỉ muốn nói với ngài, trước giờ ta đều không để những người đó vào mắt vào lòng. Điện hạ phải có lòng tin, ta cả ngày ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy ngài, giờ còn đích thân cảm nhận được uy vũ của ngài, làm sao còn có thể để ý đến người khác?”

Khoé môi Thái t.ử khẽ cong lên, ánh mắt sắc bén: “Vậy nói cách khác, trước khi gặp cô, ngươi đã để ý rất nhiều người?”

Vân Quỳ coi như đã hiểu, dù nàng trả lời khéo léo đến đâu, Thái t.ử điện hạ luôn có thể bắt được sơ hở, khiến nàng trở tay không kịp.

“Đương nhiên không phải.” Nàng phồng má nói, “Ta cũng đâu phải ai cũng để ý.”

Thái t.ử nắm lấy cằm nàng, ánh mắt đen kịt nhìn chằm chằm nàng: “Nhớ kỹ thân phận của mình, sau này những lời đó chỉ được nói với cô, trong mắt ngươi cũng chỉ được có một mình cô. Nếu để cô phát hiện còn có Lý Mãnh thứ hai…”

Vân Quỳ sợ hãi vội ôm lấy tay hắn: “Nô tỳ nào dám!”

Thái t.ử nghiến răng: “Trong lòng nghĩ cũng không được.”

Vân Quỳ: “…”

「Không cho ta nhìn thị vệ, ngay cả nghĩ cũng không được, ta nói này, ngài đừng quá bá đạo!」

「Vừa khen ngài hai câu, lại lộ bản tính rồi! Điện hạ xấu xa!」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong đáy mắt Thái t.ử cuộn trào màu mực đậm đặc, hơi thở cũng càng nặng nề, bàn tay hắn siết c.h.ặ.t gáy nàng, môi mỏng áp xuống, hung hăng chiếm đoạt.

Giữa răng và môi truyền đến tiếng rên rỉ khe khẽ. Nàng lặng lẽ mở đôi mắt ngấn nước, chỉ một cái liếc nhìn yếu ớt này thôi, d.ụ.c vọng vốn chưa hoàn toàn lắng xuống của hắn lại trỗi dậy mạnh mẽ.

Vòng eo đột ngột bị siết c.h.ặ.t, nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, run rẩy đưa tay đẩy hắn ra, “Điện hạ, ta thật sự không chịu nổi nữa…”

Nhưng cánh tay người đàn ông rắn chắc như sắt, không lay chuyển được xíu nào, tiếp theo lại là một trận bão táp mưa rào. 

Thái t.ử tin chắc rằng tịnh thấy không phải là địa điểm tốt để hoan ái. Đặc biệt là đối với lần đầu tiên, thân thể nàng lơ lửng thiếu cảm giác an toàn, mà hắn lại không biết nặng nhẹ, chỉ nghe thấy những lời mắng mỏ trong lòng nàng, càng hận không thể nuốt chửng nàng vào bụng.

Cho nên hắn không được thỏa mãn, nàng cũng chịu khổ. Vì vậy vẫn nên thử lại ở trên giường, nơi nguyên thủy nhất, phổ biến nhất và ít sai sót nhất.

Tuy nhiên kết quả lại không thuận lợi như hắn tưởng tượng.

Vừa nãy có nước ấm giúp đỡ, ít nhất cũng không quá khó khăn, nhưng bây giờ mài đi mài lại không biết bao nhiêu lần, ép hắn đổ mồ hôi đầm đìa, mà vẫn luôn có chút bóp nghẹt.

Mặt nàng đầy nước mắt, cả người mơ màng, cổ họng không phát ra tiếng, chỉ biết mắng hắn trong lòng.

Thái t.ử cũng bực bội, nhưng không thể qua loa cho xong, đến hơn nửa canh tư mới chậm rãi giải phóng.

Vân Quỳ nắm c.h.ặ.t tấm nệm dưới thân, đầu ngón tay siết đến trắng bệch, cả người mềm nhũn như một vũng bùn.

Trước đêm nay, nàng vốn vẫn là một đóa hướng dương nhỏ đón gió khoe sắc, tràn đầy sức sống. Giờ đây lại giống như bị mưa bão vùi dập thành bùn đất, lại t.h.ả.m hại như bông hoa nhỏ bị xe ngựa nghiền qua.

Tuy trong quá trình cũng có những khoảnh khắc hoan lạc ngắn ngủi, nhưng chút hoan lạc ấy còn chưa kịp nếm trải đã bị sóng lớn cuồn cuộn vỗ tan, gần như không đáng kể.

Người đàn ông sau lưng dường như đã bình tĩnh một hồi lâu. Nàng cũng mí mắt nặng trĩu ngủ thiếp đi, mơ hồ cảm thấy có người đang lau dọn cho nàng, nàng không còn chút sức lực nào, chỉ có thể mặc kệ người ta sắp xếp.

Hốt hoảng chìm vào giấc mơ.

Vẫn là trên một chiếc giường, người phụ nữ bị người đàn ông đè dưới thân nàng chưa từng gặp, chỉ thấy mặt nàng ửng hồng, mắt ngấn lệ, cánh tay trắng như ngó sen ôm c.h.ặ.t eo người đàn ông.

Còn về người đàn ông này… Vân Quỳ tiến lên nhìn kỹ một chút, đột nhiên có ấn tượng, vậy mà lại là vị Thông chính sử Thẩm đại nhân nàng gặp đêm qua ở ngoài Đông Hoa Môn.

Thẩm đại nhân xuất thân văn quan, mặt ôn hòa như ngọc, thanh tú tao nhã. Vóc dáng tuy không vạm vỡ như những võ tướng, nhưng cũng thon chắc như trúc, động tác uyển chuyển không nhanh không chậm cũng đủ để khiến Thẩm phu nhân động lòng, không thể dứt ra được.

Hắn thậm chí còn dịu dàng vuốt ve mặt nàng ấy, lặp đi lặp lại lời dỗ dành bên tai nàng ấy. Hắn khen ngợi nàng ấy, bảo nàng ấy đừng sợ, cẩn thận hỏi han từng cảm nhận của vợ rồi mới chọn nhanh hay chậm.