Ngày trở về kinh, Thái t.ử lập tức sai Thẩm Ngôn Ngọc dâng tấu vạch tội hắn ta trong triều đình, đồng thời trình cả sổ sách chi tiêu của trăm vị mỹ nhân kia.
Sổ sách rõ ràng, trắng đen phân minh. Chỉ riêng tiền son phấn mỗi tháng đã tiêu tốn ngàn lượng bạc, các khoản chi tiêu khác tính ra lên đến hàng vạn, khiến triều thần ai nấy lắc đầu than thở.
Thuần Minh Đế long nhan giận dữ, lập tức ra lệnh cho Cẩm Y Vệ áp giải Lận Thành về kinh chờ thẩm vấn.
Ông ta không ngờ võ tướng do chính mình đề bạt, sau lưng lại làm chuyện vơ vét tư lợi, h.i.ế.p đáp bách tính, thậm chí còn lập cả hậu cung! Bao nhiêu tội trạng, kể sao cho xiết.
Nhưng ông ta cũng đoán được, lần này Lận Thành ngã ngựa, chắc chắn có bàn tay của Thái t.ử nhúng vào. Nếu không phải vậy, nửa tháng nay hắn bặt vô âm tín, chẳng lẽ là đi ngao du sơn thủy?
Tháng trước thấy sắc mặt hắn không tốt, sau đó lại vắng mặt suốt nửa tháng, Thuần Minh Đế còn tưởng là hắn đi dưỡng bệnh ở hành cung nào đó, hoặc là đi tìm danh y chữa bệnh đau đầu.
Bây giờ xem ra, rất có thể là hắn đã đích thân tới Bình Châu!
Thái t.ử vắng mặt ở kinh thành mấy năm, tiền triều vẫn yên bình. Vậy mà từ khi hắn trở về chưa đầy nửa năm, những cận thần thân tín dưới tay hoàng đế lại lần lượt gặp chuyện. Trước là Tạ Hoài Xuyên, sau là Thượng thư Công Bộ Tiết Kính Chi, giờ lại đến lượt Lận Thành – mỗi việc đều không thoát khỏi bóng dáng Thái t.ử.
Chức quan của Lận Thành tuy không cao, nhưng lại được ông ta trọng dụng, phái hắn ta trấn giữ đại doanh Bình Châu. Ông ta nghĩ sau này nếu có đối đầu với Thái t.ử, thì Lận Thành có thể kịp thời điều binh tiếp viện, tăng thêm phần thắng.
Nào ngờ Lận Thành lại đắm chìm trong t.ửu sắc, làm ra việc tham ô vô pháp vô thiên. Một phen tra xét và xử lý này, không biết bao nhiêu người bị liên lụy, Phủ Bình Châu cũng khó tránh khỏi tổn thương gốc rễ.
Nếu Thái t.ử đột nhiên khởi binh tạo phản, chỉ riêng cấm vệ quân trong tay ông ta làm sao chống nổi hai mươi vạn hùng binh dưới trướng Thái t.ử? Ngay cả Cẩm Y Vệ thân tín cũng đã bị Thái t.ử chen tay vào.
Mà Thịnh Dự đã khởi hành từ Bành Thành từ đầu tháng, chẳng mấy chốc sẽ tới kinh. Bí mật của Lư Túc e rằng khó giấu nổi nữa, mấy nhóm thích khách ông ta phái đi, thế nhưng đều để Thịnh Dự thoát thân bình an…
Nghĩ tới đây, Thuần Minh Đế siết c.h.ặ.t bàn tay.
…
Bên này, sau khi trở về Đông cung, Vân Quỳ mang chiếc lược gỗ t.ử đàn và bộ lược chạm hoa văn chữ “thọ” bằng vàng ròng tới tặng cho Yến ma ma.
Yến ma ma sống lâu năm trong thâm cung, thấy quen báu vật do hoàng gia ban tặng, vừa nhìn đã biết hai món này vô cùng quý giá, tuyệt không phải thứ mà một cung nữ thị tẩm có thể dễ dàng mua được. Mà Thái t.ử bận trăm công nghìn việc, càng không thể tự mình chọn lễ vật cho một ma ma già như bà.
Yến ma ma cười đùa: “Điện hạ thưởng cho con, con lại tặng ta hết. Người ta không nói, nhưng trong lòng thể nào cũng trách ta đó.”
Vân Quỳ vội đáp: “Sao lại thế được, điện hạ vẫn luôn nhớ đến người mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Yến ma ma mỉm cười: “Giờ điện hạ có giai nhân bên cạnh, còn nhớ đến bà già này làm gì.”
Vân Quỳ đỏ mặt: “Người lại trêu chọc con rồi.”
Yến ma ma hơi nghi hoặc: “Điện hạ sủng ái con thế, đã từng nhắc đến chuyện phong vị chưa?”
Vân Quỳ cũng thấy mơ hồ, không biết rốt cuộc điện hạ tính toán thế nào.
Dù hôm ấy ở ngoài cung, hắn đã vì nàng mà công khai gọi một tiếng “phu nhân”, nhưng nàng là cung nữ nhỏ bé, nào dám thật sự coi mình là chính thất của Thái t.ử? Nhất là với xuất thân của nàng, dù chỉ được phong làm mỹ nhân cuối bảng, cũng đã khiến người ta dị nghị rồi.
Ra khỏi cung thì càng không thể. Điện hạ đã lấy lại giấy tờ nhà và chìa khóa ở Bình Châu từ tay nàng, rõ ràng là không cho nàng xuất cung. Dù ngoài miệng không nói, nhưng hễ nàng có ý muốn rời cung, hắn đều không vui.
Huống chi trước đây không biết, giờ đã rõ mình có thể giúp điện hạ giảm cơn đau đầu. Dù được phép xuất cung, nàng cũng muốn đợi đến khi bệnh tình của hắn thuyên giảm, mới tính đến đường lui của mình.
Nhưng chiếc nhẫn ngọc đen kia lại khiến nàng an tâm phần nào. Đó là lời hứa ngọc từ miệng vàng của hắn, nói mọi việc đều có hắn gánh vác, vậy tức là hắn có thể bảo vệ nàng. Nàng không cần phải lo sợ như trước nữa.
Vân Quỳ khẽ mím môi: “Chưa từng nhắc đến, nhưng điện hạ đang tra thân thế của con. Mẹ con mất sớm, còn cha con… đến nay vẫn chưa rõ là ai.”
Chuyện này nói với Yến ma ma cũng không sao, bà ấy là người thân cận bên Thái t.ử bao năm, dù nàng không nói, sớm muộn gì bà ấy cũng biết.
Nghe đến đây, không cần hỏi thêm, Yến ma ma cũng đã lờ mờ đoán được nguyên do.
Chỉ là khi ngước nhìn gương mặt xinh đẹp tinh tế trước mắt, trong đầu bà ấy bỗng hiện lên một gương mặt đã nhiều năm không thấy.
Hai mươi năm qua, ký ức đã mờ nhạt, nhưng nhìn kỹ đôi mắt với đôi mày này, bà ấy lại thấy giống một người, tựa như duyên phận định sẵn.
Vừa hay thân phụ của cô nương lại không rõ tung tích, lẽ nào…
“Phải rồi.” Yến ma ma không nhịn được hỏi: “Quê con ở đâu?”
Vân Quỳ thành thật đáp: “Mẹ con là người Khai Dương, Sơn Đông. Từ nhỏ con được cậu mợ nuôi lớn.”