Ngón tay Thái t.ử luồn vào trong, men theo sợi dây xích vàng xuống dưới, tìm đến vị trí mảnh vàng nạm hồng ngọc, chậm rãi vuốt ve.
Toàn thân Vân Quỳ nóng ran, muốn trốn cũng không trốn được. Nàng sợ làm ướt đệm nên chỉ có thể từ từ nghiêng người vào phía trong, hai chân khép c.h.ặ.t.
Bàn tay hắn cũng theo sát tới, bên tai nàng là tiếng thở nhẹ nhàng và hơi nặng nề của hắn.
Nàng mím môi, gò má nóng bừng: “Ta có chút tò mò, điện hạ đã gặp qua vô vàn mỹ nhân, vì sao lại thích ta?”
Giọng điệu Thái t.ử vẫn khá bình tĩnh: “Chưa từng gặp mỹ nhân nào.”
Một câu trả lời khéo léo tránh né.
Vân Quỳ cụp mắt nhìn bàn tay đang tùy ý hành động trên n.g.ự.c mình: “Điện hạ định lực phi thường, vững vàng nắm giữ càn khôn, tất nhiên sẽ không dễ dàng bị sắc đẹp mê hoặc.”
Ngón tay Thái t.ử khẽ dừng lại.
“Tất nhiên cũng không chỉ đơn giản là vì ta có thể giúp điện hạ giảm bớt chứng đau đầu.” Vân Quỳ tiếp tục đoán, “Nếu không, điện hạ cứ coi ta như một vật trang sức treo ở Thừa Quang Điện là được, không cần phải ngày ngày ôm ấp vuốt ve ta, cưng chiều một vị t.h.u.ố.c dẫn lên tận trời.”
Thái t.ử véo nhẹ má nàng: “Rốt cuộc nàng muốn nói gì?”
Vân Quỳ nắm c.h.ặ.t các ngón tay, cố gắng nhẫn nại: “Ta đang nghĩ, điện hạ có thể đọc được tâm, nhưng cho dù ta gan to bằng trời dám mơ ước sắc đẹp của điện hạ thế nào, điện hạ không những không trừng phạt ta, mà còn thích ta, chẳng lẽ không phải là vì…”
Thái t.ử nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn không ngừng líu lo của nàng, nghe nàng không giấu được vẻ đắc ý nói: “Người khác đều sợ điện hạ, hoặc là muốn ám sát điện hạ, chỉ có ta là không khen mặt điện hạ đẹp, thì lại thèm muốn thân thể điện hạ. Tuy ngoài mặt ngài cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng chắc chắn rất thích. Lần ta tưởng rằng mình trúng độc sắp c.h.ế.t, chủ động trêu chọc điện hạ, ngài đã ỡm ờ đổi khách thành chủ. Ta nói có đúng không?”
Thái t.ử ai oán nhìn nàng, hồi lâu sau mới đưa ra bình luận: “Tự ý suy đoán ý của bề trên, còn nói cô tệ hại đến vậy, nàng đáng tội gì?”
Vân Quỳ tức nghẹn: “Điện hạ luôn như vậy, chưa nói được hai câu đã bắt đầu dùng thân phận áp người. Ta làm sao dám yên tâm thoải mái mà đón nhận sự yêu thích của điện hạ.”
Thái t.ử: “…”
「Không nói nữa, ta phạm thượng bất kính, sợ mất đầu lắm! Ngài vẫn nên tìm vài tiểu cung nữ ngoan ngoãn nghe lời hầu hạ đi!」
Vân Quỳ lật người chui sâu vào trong giường, nhưng lại bị hắn vòng tay ôm c.h.ặ.t eo kéo trở lại: “Nàng không dám? Cô thấy gan nàng lớn lắm.”
Hắn biết ngay, một khi đã mở lời, nàng càng được nước lấn tới, sau này sẽ càng không kiêng nể gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa định mở miệng răn dạy, đôi môi mềm mại đỏ tươi của thiếu nữ đột nhiên áp lên, hôn nhẹ lên môi hắn.
Nàng đưa tay ôm lấy cổ hắn, nhẹ nhàng nói: “Điện hạ, ngài đừng hung dữ với ta như vậy, cho ta đắc ý một chút đi mà. Ta… nghe ngài nói thích, ta có chút vui vẻ trong lòng, còn vui hơn cả ăn đường mật.”
Khóe môi thiếu nữ khẽ cong lên, lúm đồng tiền ẩn hiện, đôi mắt hạnh long lanh ánh lên vẻ rạng rỡ nồng nhiệt. Dưới ánh nến vàng ấm áp, thân thể nàng khẽ lay động như một đóa hướng dương đón gió.
Thái t.ử cúi đầu, nụ hôn chuồn chuồn lướt nhẹ xuống mí mắt nàng.
Vân Quỳ không ngờ hắn lại hôn chỗ này, hàng mi nhẹ nhàng run rẩy. Nàng nhìn thấy hình ảnh nhỏ bé của chính mình trong đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn.
Cảm giác môi chạm môi rất khác biệt, đó là sự say đắm của tình yêu nồng nàn được thúc đẩy bởi d.ụ.c vọng của cả hai.
Giờ phút này, ngón tay người đàn ông khẽ vuốt ve gò má nàng, đôi môi mỏng rơi xuống đuôi mắt nàng, rồi men theo gò má, áp vào vành tai, lại dọc theo cổ mà đi xuống dưới.
Một sự dịu dàng chưa từng có, như hôn lên báu vật trân quý nhất thế gian.
Thân thể được điểm xuyết bởi ánh ngọc của dây xích vàng, giống như món quà mà thượng đế tỉ mỉ gói ghém ban tặng cho hắn, chờ hắn chậm rãi mở ra, dùng môi và răng cảm nhận từng tấc tấc da thịt ấm áp mềm mại.
Nàng vuốt ve khuôn mặt hắn, mang theo sự dò xét cẩn thận, đầu ngón tay hơi run lên.
Nàng đã từng chạm vào cơ n.g.ự.c, cơ bụng, thậm chí là nhiều nơi hơn thế, nhưng chưa bao giờ dám chạm vào mặt hắn như vậy.
Phần lớn thời gian khuôn mặt này đều uy nghiêm lạnh lùng, xa cách ngàn dặm, giống như một thanh kiếm băng giá sắc bén, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không thể bỡn cợt.
Nàng mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi: “Điện hạ, ta có đẹp không?”
Hắn không trả lời ngay, ngón tay cái lướt qua bờ vai nàng, nơi bị dây xích vàng hằn một vệt nhạt, lại nghe thấy nàng nhỏ giọng mắng thầm.
「Không nói thì thôi, dù sao mắt ngài cũng không tốt, chưa bao giờ thấy mỹ nhân.」
「Haiz, Thẩm đại nhân ngày nào cũng khen Thẩm phu nhân đẹp, thật ngưỡng mộ mà.」
Nàng cảm nhận được hơi thở nóng rực phả vào cổ mình, kích thích nàng rụt người lại.
Người đàn ông ngắm nhìn khuôn mặt tươi sáng trước mắt, đôi mày cong cong như vầng trăng non, hai má ửng hồng như ráng chiều, đôi môi đỏ mọng kiều diễm như anh đào, làn da trắng và mịn màng ngọt ngào như sữa tươi, trông cực kỳ xinh đẹp.
Dung mạo là một phần, hắn thích hơi thở thanh khiết ấm áp trên người nàng, thích sự lớn mật của nàng, thích sức sống tràn trề của nàng. Chỉ cần có nàng ở đó, Thừa Quang Điện sẽ không còn vẻ lạnh lẽ. Giống như một chiếc thuyền nhỏ thắp đèn vàng ấm áp đậu trên biển sâu vô tận, cũng giống như trong căn phòng tối lạnh lẽo, chỉ cần một nắm đất và một tia sáng cũng đủ để đóa hướng dương nở rộ.