Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 191



Có điều ông ấy mơ hồ cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người gần như đứng không vững. Lúc này bà ấy mới phát hiện bụng ông ấy bị rắn độc c.ắ.n. Bà ấy lập tức đỡ ông ấy ngồi xuống, cẩn thận xem xét vết thương.

Thấy bà ấy im lặng không nói gì, ông ấy gần như cho rằng mình vô phương cứu chữa. Mấy năm nay bị ám sát nhiều lần, dù một ngày nào đó c.h.ế.t dưới lưỡi d.a.o của thích khách, ông ấy cũng không hề bất ngờ.

Đang chuẩn bị lên tiếng an ủi, thuận tiện dặn dò vài chuyện hậu sự thì chợt nghe thấy bà ấy khó khăn mở lời.

“Nọc độc này… phải dùng miệng hút ra, nếu không rất nhanh sẽ xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng.”

Dường như bà ấy đang hỏi ý kiến ông ấy.

Y nữ không ngại nhìn thẳng vào cơ thể bệnh nhân, nhưng vết thương của ông ấy quả thật không đúng chỗ.

Cả hai im lặng hồi lâu, ông ấy lên tiếng trước: “Xem ra Thịnh mỗ số mệnh đã tận, cô nương không cần làm khó…”

Chưa nói xong đã nghe thấy bà ấy nói: “Tướng quân, mạo phạm rồi…”

Bụng lập tức truyền đến cảm giác ấm áp ẩm ướt, cơn đau kèm theo những sợi tê dại, khiến ông ấy căng thẳng sống lưng, bàn tay nắm c.h.ặ.t, gân xanh nổi lên.

Dù tâm tính ông ấy kiên cường, vẫn không thể khống chế được phản ứng của cơ thể. Cũng may ánh sáng trong sơn động tối tăm, không để lộ hết vẻ thất thố của ông ấy trước mặt người khác.

Nhưng bà ấy ở gần như vậy, đôi môi ấm nóng hút qua hút lại vết thương, chỉ sợ là đã sớm phát hiện ra sự khác thường của ông ấy.

Sau khi hút hết nọc độc, lại là một khoảng lặng im. Ông ấy không được chấp nhận mà đi quá xá, dẫn tới hổ thẹn, ảo não, không dám đối diện với bà ấy.

Cơn đau ở bụng dần dịu đi, nhưng sự nóng rực đang trào dâng ở nơi đó lại không hề thuyên giảm, thậm chí càng lúc càng dữ dội. Đầu óc ông ấy mơ hồ, sự dày vò khó tả lan tỏa khắp huyết mạch, dần dần lan đến tứ chi bách hài.

Lý trí còn sót lại mách bảo ông ấy, đây không phải là phản ứng nên có sau khi loại bỏ nọc độc.

Mãi đến khi nghe thấy giọng nói hoảng loạn muốn khóc của người bên cạnh: “Xin lỗi, ta không biết nọc độc này sẽ khiến người ta đầu óc không minh mẫn, tướng quân có chỗ nào không thoải mái không? Ta…”

Bà ấy nghiêng người xem vết thương của ông ấy, phản ứng ở nơi đó hoàn toàn không thể che giấu được nữa.

Áo ngoài đều đang phơi trên giá gỗ, trên người ông ấy chỉ có băng vải quấn quanh. Bên trong hang động, do độc tố trong cơ thể cả hai xúc tác nên nhiệt độ nhanh ch.óng tăng lên. Ông ấy không nhìn thấy, song các giác quan khác lại trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, chỉ một cái chạm nhẹ cũng bị khuếch đại vô hạn. Lý trí hoàn toàn bị nuốt chửng, cuối cùng chỉ còn lại khát vọng nguyên thủy nhất giữa nam và nữ…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tỉnh lại lần nữa, đã là trưa ngày hôm sau.

Ông ấy được thuộc hạ cứu về, nằm ở dịch quán, vết thương trên người đã được xử lý lại.

Ông ấy sốt ruột hỏi thăm tung tích của người con gái kia, thuộc hạ lại nói không hề nhìn thấy.

Tìm đến hang động lần nữa, giỏ t.h.u.ố.c của bà ấy đã không còn, xác rắn độc trên mặt đất cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Ông ấy đoán là bà ấy mang xác rắn đi. Mật rắn, xác rắn, mỡ rắn đều là d.ư.ợ.c liệu cực tốt, chắc chắn có ích với bà ấy. Có lẽ bà ấy đang giặt rửa bên bờ suối, hoặc là xuống núi mang ra chợ bán, cho nên mới không thấy bóng người đâu.

Đêm qua tuy là do độc rắn thúc đẩy, nhưng chung quy vẫn là ông ấy chiếm tiện nghi. Ông ấy ở lại hang động chờ bà ấy quay về, định cho bà ấy một lời giải thích.

Nào ngờ chưa đợi được bà ấy trở về, lại đợi được đám thích khách áo đen trước đó. Hai bên lại xảy ra một trận ác chiến, ông ấy và vài thuộc hạ cửu t.ử nhất sinh. Cũng may là có quan binh Đại Hà Vệ cùng đến Đông Sơn diệt cướp tương trợ, mới không đến nỗi mất mạng.

Cùng lúc đó, lũ cướp rong núi lại đốt phá cướp bóc, quân Nghi Châu Vệ phong tỏa Đông Sơn, không cho dân thường ra vào, muốn nhân cơ hội này tiêu diệt sạch đám cướp đang lẩn trốn trong núi. Ông ấy chỉ có thể dồn hết sức lực còn lại vào việc diệt cướp và đối phó với thích khách áo đen.

Sau này ông ấy trọng thương hôn mê, được thuộc hạ cứu về Bành Thành, dưỡng thương nửa năm, mắt mới từ từ hồi phục. Nhưng đúng lúc này mẫu thân ông ấy lại bệnh nặng qua đời…

Đối với người con gái kia, tuy chỉ là một đêm hoang đường, không thể nói là yêu sâu đậm, nhưng mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc, trong đầu ông ấy lại thường xuyên vang lên giọng nói của bà ấy, nhớ lại sự quấn quít si mê sâu tận xương tuỷ đêm đó…

Nếu không phải bản thân nguy cơ tứ phía, sau đó lại vì đủ mọi nguyên nhân mà bỏ lỡ. Ông ấy sẽ đi tìm bà ấy, sẽ đến trước mặt cha mẹ bà ấy nhận tội, sẽ tam môi lục sính, đường đường chính chính cưới bà ấy về nhà.

Những năm tháng bỏ lỡ, ông ấy cứ ngỡ bà ấy đã thành thân sinh con, nhưng không ngờ rằng bà ấy lại sinh cho ông ấy một người con gái!

Ông ấy đã để bà ấy một mình sinh nở, chịu đủ đau khổ, thậm chí vì vậy mà mất mạng! Mà con gái của họ cũng phải chịu biết bao đau khổ trên thế gian này.

Sự tự trách và hối hận mạnh như thủy triều, nhấn chìm cả người ông ấy.