Nếu có thể sớm tìm được mẹ con họ, với bổng lộc của mình, ông ấy cũng có thể cho họ cuộc sống ấm no. Con đường phía trước dù có hiểm nguy đến đâu, dù phải đ.á.n.h đổi cả tính mạng, ông ấy cũng nhất định sẽ bảo vệ mẹ con họ chu toàn…
Cũng may là trời còn có mắt, nên đã cho ông ấy cơ hội để bù đắp.
Ông ấy nhìn những cửa hàng tơ lụa và tiệm trang sức bên đường, nhớ ra mấy ngày nữa là sinh nhật mười bảy tuổi của con gái. Ông ấy nên mua cho nàng chút quà gặp mặt và quà sinh nhật, không biết là nàng thích gì.
Con gái thường thích cái đẹp, chắc hẳn đều thích son phấn. Sau này ông ấy nhất định không thể để nàng thiếu thốn, trâm cài, vòng ngọc, xiêm y lụa là cũng phải đầy đủ.
Phủ đồng tri vẫn là căn nhà của ông ấy ở kinh thành hai mươi năm trước. Chỉ cần quét dọn, sửa sang qua loa là có thể ở tạm. Nhưng nàng nhất định sẽ về nhà, nhà cửa không thể qua loa có lệ như vậy được. Con gái phải có khuê phòng riêng, giường bạt bộ, ghế quý phi, bàn trang điểm, những thứ này đều phải chuẩn bị. Tủ đa bảo cũng không thể để trống, phải bày những đồ trang trí mà con gái thích. Nếu con bé thích đọc sách, văn phòng tứ bảo cũng không thể thiếu…
Trước đây ông ấy làm chức ngũ phẩm thiên hộ, giờ là quan tam phẩm. Một mình không chi tiêu gì nhiều, những năm qua cũng đã tích lũy được không ít bạc. Hy vọng là nàng sẽ không chê ông ấy vô dụng.
Chê cũng không sao, đợi Thái t.ử điện hạ đăng cơ, ông ấy lại ra biên cương g.i.ế.c địch, luôn có cách để thăng quan tiến chức. Liêm Pha bảy mươi tuổi vẫn còn dũng mãnh, sao ông ấy lại không thể?
Ông ấy muốn nàng trở thành một tiểu thư nhà quan vô lo vô nghĩ, cẩm y ngọc thực, nâng niu chiều chuộng nàng cả đời.
…
Buổi tối, Triệu Việt đến bẩm báo, nói hôm nay Thịnh đại nhân hồi phủ đã mua rất nhiều rương lụa là và trang sức cho cô nương, coi như là quà mừng sinh nhật của cô nương.
Thái t.ử khẽ xoay chiếc nhẫn trên ngón tay, vẻ mặt không chút biểu cảm, nhưng lại nghe thấy Tào Nguyên Lộc bên cạnh giễu cợt trong lòng.
[Lễ vật mà Thịnh đại nhân chuẩn bị, quả thật vừa đúng ý cô nương. Điện hạ của chúng ta không thể để ông ta vượt mặt được.]
Triệu Việt tiếp tục cười nói: “Hôm nay Thịnh phủ đã hạ lệnh xuống, gấp rút sửa sang lại sân, muốn xây khuê phòng cho cô nương. Thịnh đại nhân còn bảo quản gia lấy tất cả sổ sách những năm qua ra, khả năng là muốn giao hết toàn bộ những gì tích lũy suốt bao năm cho cô nương.”
Sắc mặt Thái t.ử hơi trầm xuống.
Lại nghe thấy Tào Nguyên Lộc lẩm bẩm trong lòng.
[Ôi, cô nương mà về nhà ở, chẳng phải điện hạ của chúng ta sẽ lẻ loi trong cảnh phòng không chiếc bóng, không người sưởi ấm sao? Sao mà tốt được đây.]
Thái t.ử: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thái t.ử trở về tẩm điện, Vân Quỳ đang ngồi trên sập, mân mê chiếc áo ngủ trong tay.
Ban ngày, vì chuyện thân thế và cha ruột nên nàng thất thần cả ngày, ngón tay cũng bị mũi kim đ.â.m mấy lỗ rướm m.á.u.
Nếu không phải biết những năm qua ông ấy cũng quá gian truân, nàng tuyệt đối sẽ không tha thứ cho một người đàn ông vứt vợ bỏ con. Nàng thà xem như không tồn tại, cũng sẽ không bao giờ gặp lại ông ấy. Dù sao mấy năm nay nàng cũng chưa từng dựa vào ông ấy.
Nhưng giờ đây, nàng có chút không thể xác định.
Ông ấy không biết mẹ m.a.n.g t.h.a.i nàng, lại bị thế sự bức bách nên mới không kịp tìm đến? Nếu biết, ông ấy sẽ tam thư lục lễ đón mẹ về, sẽ thật lòng yêu thương mẹ sao?
Hiện giờ biết tới sự tồn tại của nàng, liệu ông ấy có áy náy hay không, có muốn nhận lại đứa con gái này không?
Hay là nói, thấy nàng hiện giờ sống ở Đông Cung an nhàn, thậm chí còn có hi vọng trở thành nương nương, ông ấy vì thăng quan tiến chức nên mới vội vã chạy đến nhận thân?
Nếu là vế sau, nàng cũng sẽ không nhận phụ thân này.
Tình cảm của nàng và điện hạ rất quý. Nàng không có gia thế hiển hách làm chỗ dựa, cũng không có tài hoa của tiểu thư khuê các. Thứ duy nhất nàng có thể trao đi là khả năng xoa dịu chứng đau đầu của hắn, và quan trọng hơn hết chính là tấm lòng chân thành, thuần khiết.
Nếu nàng có một người cha chẳng ra gì, nàng thà không nhận người cha hữu danh vô thật ấy, cũng sẽ không để ông ấy đạp lên nàng mà leo cao, phá hoại sự trong sáng giữa nàng và điện hạ.
Thái t.ử đứng ngoài điện, lặng lẽ lắng nghe hết tâm sự của nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.
Hắn muốn nghe thêm những nghĩ suy thầm kín của nàng về hắn, lại chợt nghe thấy bên trong có một tiếng kêu đau khe khẽ. Mày hắn chau lại, lập tức vội vã bước vào điện, thấy nàng ôm chiếc giỏ thêu trong tay, hắn vội hỏi: “Sao vậy?”
Vân Quỳ mút mút ngón tay vừa bị kim đ.â.m, khẽ đáp: “Không sao, ta sơ ý bị kim đ.â.m vào tay.”
Thái t.ử bước hai ba bước đến bên nàng, nâng ngón tay bị thương của nàng lên, để sát vào xem xét kỹ càng, mới thấy trên những ngón tay thon dài ấy đã có vài lỗ kim.
Hắn nhíu mày, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa những vết thương ấy, rồi lạnh lùng liếc nhìn chiếc áo ngủ trắng như tuyết trong tay nàng: “Không quen thêu thùa thì đừng làm nữa, lẽ nào cô lại thiếu một chiếc áo ngủ của nàng?”
Vân Quỳ lầm bầm: “Điện hạ đâu thiếu áo ngủ, chỉ cần ngài lên tiếng, cả kinh thành này thiếu gì cô nương nguyện ý may áo ngủ cho ngài, ta e là còn phải xếp hàng dài.”