Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 200



Cùng lúc đó, giữa tiếng niệm kinh du dương trong pháp trường, bên tai đột nhiên vang lên tiếng lòng đột ngột của Thuần Minh Đế.

「Tiêu Kỳ An, hôm nay chính là ngày c.h.ế.t của ngươi!」

「Hương trong nước này vô hại với người bình thường, nhưng lại là thứ t.h.u.ố.c kích thích hiệu quả nhất đối với đám cổ trùng trong đầu ngươi. Sợ rằng đến c.h.ế.t ngươi cũng không biết, chứng nhức đầu hành hạ ngươi bao nhiêu năm qua thực chất là do cổ trùng gây ra!」

「Trẫm đã nhẫn nhịn ngươi hai mươi năm rồi, mọi chuyện cũng nên kết thúc thôi.」

Thì ra là… cổ trùng.

Đôi mắt Thái t.ử đỏ ngầu, âm thầm siết c.h.ặ.t nắm tay.

Thuần Minh Đế đứng dưới tế đàn, chăm chú nhìn biểu cảm của hắn.

Lư Túc giấu mình trong bóng tối cũng căng thẳng tột độ, chỉ chờ Thái t.ử đến gần nước hương, đợi hương độc hoàn toàn xâm nhập cơ thể, đám cổ trùng trong đầu bị kích phát. Đến lúc đó, dù Thái t.ử không bị cổ trùng c.ắ.n đứt kinh mạch, nổ tan xác mà c.h.ế.t, Lư Túc cũng có thể lấy lý do hộ giá, tiêu diệt triệt để Thái t.ử đang phát điên trên tế đàn.

Thuần Minh Đế thấy sắc mặt Thái t.ử trắng bệch, trong mắt giăng đầy tơ m.á.u, song người lại chậm chạp không chịu lên tế đàn. Dưới tác dụng của làn hương mù mịt, cũng không khiến hắn đau đớn tột cùng hay mất kiểm soát phát cuồng.

Thuần Minh Đế rất nhanh đã mất hết kiên nhẫn, thậm chí còn đích thân lên tiếng thúc giục: “Thái t.ử còn không mau lên đài cầu phúc, kẻo lỡ mất giờ lành!”

Thái t.ử nhắm c.h.ặ.t đôi mắt.

Một lúc lâu sau, hắn trầm giọng nói: “Bệ hạ lòng mang quỷ vực, dù ngàn vái vạn cầu cũng vô ích. Cô thấy lễ tắm Phật hôm nay nên dừng lại thôi.”

Giọng hắn không lớn, nhưng đủ để các cao tăng dưới tế đàn và các tông thân trọng thần gần đó nghe rõ mồn một.

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, Thuần Minh Đế trừng mắt giận dữ, cơ mặt giật giật không ngừng.

Trong khi nghi lễ tắm Phật diễn ra được một nửa, giữa bao nhiêu ánh mắt đổ dồn, Thái t.ử buông một câu nói nước đôi rồi quay người rời đi, không ai dám tiến lên ngăn cản.

Lưng Tần Minh Đế lạnh toát mồ hôi, gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng Thái t.ử rời đi, khoét mắt gần như muốn nứt toác ra.

Hoàng hậu và Thần vương cũng nghe thấy câu “lòng mang quỷ vực” của Thái t.ử. Lẽ nào hôm nay Thuần Minh Đế có hành động gì đó và đã bị Thái t.ử phát hiện?

Các thân vương tôn thất dưới đài tế không hiểu ra sao, nhưng cũng không ai dám trực tiếp chất vấn Thuần Minh Đế, càng không ai dám tiến lên bảo Thái t.ử nói rõ ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mà sắc mặt Thái t.ử âm trầm, tơ m.á.u giăng đầy trong mắt, giống hệt như điềm báo phát bệnh đau đầu. Toàn thân hắn tỏa ra khí lạnh khiến người ta không rét mà run, ngay cả quân thân vệ của Thuần Minh Đế dưới đài tế cũng không dám ngăn cản nhiều hơn.

Các đại thần dưới đài tế nhìn nhau, bàn tán xôn xao, cuối cùng Hoàng hậu lên tiếng trấn an: “Cửa Phật thanh tịnh không được ồn ào, Thái t.ử thân thể không khỏe nên hồi cung trước, nghi lễ tắm Phật tiếp tục.”

Lúc này mọi người mới im lặng.

Hoàng hậu nhìn về phía Thuần Minh Đế bên cạnh, chỉ thấy ông ta nhíu c.h.ặ.t lông mày, mặt mày gần như vặn vẹo. Ông ta dường như đang cố gắng kìm nén lửa giận, bà ta chỉ đành dùng ánh mắt ra hiệu cho phương trượng của chùa Bát Nhã, mời ông ta tiếp tục các nghi thức còn lại.

Lư Túc trốn trong bóng tối thấy tình hình thay đổi, trong lòng cũng không cam tâm.

Hương liệu trong nước tắm Phật đã bỏ đủ t.h.u.ố.c độc khiến Thái t.ử phát điên và mất kiểm soát. Nhưng không biết xảy ra sai sót ở bước nào mà con trùng trong đầu hắn không còn nhạy cảm, linh hoạt như trước.

Trước đây cũng có một lần, Thái t.ử không kiểm soát được cảm xúc trước mặt các triều thần. Đó là do Lư Túc âm thầm giở trò, tăng liều lượng t.h.u.ố.c độc trong lò xông hương dùng trong cung yến, khiến Thái t.ử phát bệnh đau đầu tại chỗ, đột nhiên điên cuồng như bị ma quỷ ám.

Có điều ám vệ dưới tay hắn đều là cao thủ, lần đó không thể thuận lợi lấy mạng Thái t.ử. Từ đó về sau, Thái t.ử cực kỳ cảnh giác với các loại hương liệu, muốn ra tay từ đó càng khó khăn hơn.

Lễ tắm Phật là cơ hội ngàn năm có một, nhưng ông ta hoàn toàn không ngờ, tuy sắc mặt Thái t.ử khác thường, song còn lâu mới đạt đến mức điên cuồng bạo ngược và mất lý trí.

Rõ ràng liều lượng t.h.u.ố.c độc vượt xa trước đây, dù hắn không đi đến giữa đài tế, người cũng không thể bình tĩnh như vậy.

Lẽ nào cổ trùng đã mất tác dụng?

Nhưng sắc mặt hắn trắng bệch, gân xanh trên trán nổi lên, rõ ràng là đang cố gắng kìm nén đau đớn. Nếu cổ trùng mất tác dụng, phản ứng của hắn phải giống người bình thường mới đúng.

Nghĩ đến đây, Lư Túc và Thuần Minh Đế dưới đài tế trao đổi ánh mắt từ xa. Ông ta âm thầm nắm c.h.ặ.t chuôi đao trong tay, gọi thuộc hạ đến ghé tai dặn dò vài câu.

Thái t.ử có có chỗ khác thường, dù trúng độc không sâu, song võ lực chung quy cũng không bằng trước đây. Vừa rồi ở đài tế, hắn nói ra những lời khiến tông thất và triều thần nghi ngờ Thuần Minh Đế, hôm nay nhất định không thể để hắn sống sót trở về Đông Cung. Nếu không một khi sau này Thái t.ử phản kích, đem những việc Thuần Minh Đế làm công bố cho cả thiên hạ, hậu quả sẽ rất khó lường.

Bên kia, Vân Quỳ vẫn đang đợi bên ngoài, thấy Thái t.ử sắc mặt tái nhợt đi từ bên trong ra. Nàng hoảng hốt, vội vàng chạy tới, “Điện hạ sao vậy?”