Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 206



Thái t.ử im lặng một lát rồi nói: “Nàng ở lại, ta có lời muốn nói với nàng.”

Câu này là nói với Vân Quỳ.

Mọi người trong điện nhìn nhau, Thịnh Dự thu lại vẻ kinh ngạc, cùng mọi người chắp tay lui ra ngoài.

Thái t.ử ngồi trên giường, vẫy tay với nàng, lúc này Vân Quỳ mới ngoan ngoãn đi đến trước mặt hắn, sau đó bị hắn chậm rãi duỗi tay ôm vào lòng.

Hơi ấm của người đàn ông phả vào bên tai, cứ ôm như vậy không nói gì.

Vân Quỳ thấp giọng lên tiếng: “Điện hạ, nhất định phải giải cổ sao? Ta luôn ở bên cạnh điện hạ, cũng có thể khống chế được mà, điện hạ quyết ý giải cổ, nhỡ đâu xảy ra chuyện ngoài ý muốn…”

Thái t.ử đáp: “Trước kia không biết thì thôi, giờ đã biết trong người ta có cổ trùng, nàng không sợ sao?”

Vân Quỳ lắc đầu: “Ta sớm đã không còn sợ điện hạ nữa rồi, ta chỉ sợ điện hạ gặp nguy hiểm, sợ người sẽ đau. Ta ở lại Đông cung, lúc nào cũng có thể giúp điện hạ.”

“Đúng vậy, nàng có thể giúp ta.” Thái t.ử cười nói, “Chỉ là ta sợ cổ trùng vừa bị dẫn ra, lại bị nàng dọa cho quay trở lại. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, ta còn chữa trị được nữa sao?”

Vân Quỳ c.ắ.n môi: “Vậy ta về thiên điện ở, ta có thể nhịn không đến gặp điện hạ, cứ ở thiên điện chờ tin của chàng.”

Thái t.ử xoa nhẹ tóc mai nàng: “Nhưng ta không nhịn được muốn gặp nàng thì phải làm sao?”

Vân Quỳ cảm giác như tim mình hẫng một nhịp, nỗi đau âm ỉ tê dại lan tỏa.

Thái t.ử im lặng một lát rồi hỏi: “Nàng không muốn nhận ông ấy, không muốn theo ông ấy hồi phủ sao?”

Vân Quỳ khẽ đáp: “Ta cũng không biết nữa.”

Dù biết ông ấy có nỗi khổ tâm, những năm qua sống không hề dễ dàng, nhưng những khổ sở mà nàng và mẹ đã chịu đựng thì sao?

Dù ông ấy muốn bù đắp, mạng của mẹ cũng không thể cứu được nữa rồi.

Mà những năm qua nàng chật vật lớn lên, chưa bao giờ dựa dẫm vào người cha này. Đối với nàng, ông ấy chỉ là một người xa lạ.

Nàng phải theo ông ấy về, sống dưới cùng một mái nhà với người cha hữu danh vô thực này sao?

Thái t.ử nói: “Khoảng thời gian này Đông Cung sẽ rất nguy hiểm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hôm nay tại lễ tắm Phật, hắn và Thuần Minh Đế đã hoàn toàn trở mặt, hiện giờ Phùng Ngộ đang nằm trong tay hắn, Thuần Minh Đế chắc chắn sợ ông ta sẽ khai ra chân tướng trận chiến Lang Sơn năm xưa. Ông ta một là ra tay trước với Phùng Ngộ, hai là trừ khử hắn – Thái t.ử này, để trừ hậu họa về sau.

Về phần Thịnh Dự, đối với Thuần Minh Đế mà nói ông ấy không phải là người quan trọng hàng đầu, vậy nên tạm thời Thịnh Phủ vẫn an toàn.

Hắn cười: “Hôm nay nàng cũng thấy rồi đấy, võ công của ông ấy cao cường, đối phó với một Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ cũng không thành vấn đề, dĩ nhiên có thể bảo vệ được nàng.”

Vân Quỳ nhớ lại cảnh tượng ông ấy từ trên trời nhảy xuống trên phố chính, quả đúng là tư thế oai hùng lỗi lạc, tuấn dật phi thường.

Đây là ông ấy đã ngoài bốn mươi tuổi, nếu lùi lại hai mươi năm trước, không biết sẽ là phong thần tuấn lãng đến nhường nào. Bảo sao vì người đàn ông này, mẹ lại bất chấp tất cả cũng muốn sinh hạ nàng.

Thái t.ử nói: “Nàng cũng muốn gặp ông ấy, đúng không?”

Mi mắt Vân Quỳ khẽ run rẩy: “Nhưng ta không biết phải đối mặt với ông ấy thế nào, nên hận sao? Hay là nên tha thứ, cứ như vậy an tâm thoải mái nhận lấy sự bù đắp của ông ấy ?”

Thái t.ử nói: “Ông ấy chỉ có một mình nàng là con gái, cho dù là bù đắp lỗi lầm, hay là thật lòng thương yêu nàng. Tất cả những gì ông ấy cho, nàng cứ nhận lấy là được, bất kể nhận hay không nhận thân, những thứ này vốn dĩ đều thuộc về nàng.”

Thấy nàng im lặng không nói, Thái t.ử lại nói: “Nếu nàng không muốn ta cũng không ép buộc. Thời gian này, ta sẽ sắp xếp nơi ở ổn thoả và phái người bảo vệ an toàn cho nàng.”

Vân Quỳ siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay trong tay, do dự rất lâu, cuối cùng nói: “Ông ấy đã nói như vậy rồi, còn cố ý sắp xếp chỗ khác làm gì.”

Thái t.ử “Ừ” một tiếng, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa khóe mắt nàng: “Nếu ở không quen hoặc không muốn nhận ông ấy, bất cứ lúc nào cũng có thể trở về. Ta đã nói rồi, Đông Cung chính là nhà của nàng.”

Vân Quỳ ngước mắt: “Vậy chẳng phải là rất lâu nữa ta mới có thể gặp lại điện hạ sao?”

Thái t.ử nâng niu gương mặt nàng, khẽ hôn lên má nàng: “Sẽ không để nàng chờ lâu đâu, ta sẽ nhanh ch.óng giải quyết mọi chuyện, đến lúc đó sẽ đích thân đến đón nàng hồi cung.”

Ngón tay Vân Quỳ nhẹ nhàng vuốt ve trán hắn, vành mắt lại cay xè.

Nàng không biết con cổ trùng kia ẩn náu ở đâu. Thứ độc vật này hành hạ hắn suốt hơn hai mươi năm, từ khi hắn vừa lọt lòng đã bị người ta tàn nhẫn chôn vào cơ thể. Nàng không dám nghĩ sâu đến nỗi đau đớn tột cùng ấy, chỉ nghĩ thôi đã muốn rơi lệ.

“Điện hạ, chàng sẽ không gặp nguy hiểm chứ?”

“Không đâu.” Thái t.ử an ủi, hôn lên má nàng, “Ta đã hứa sẽ đến đón nàng, ta sẽ không nuốt lời đâu.”

Vân Quỳ nói: “Vậy nếu phương pháp giải cổ quá đau đớn, điện hạ tuyệt đối đừng cố gắng chịu đựng. Tuỳ theo thời điểm gọi ta về, dù không giải được cũng không sao, sau này đã có ta rồi.”

Khóe môi Thái t.ử cong lên: “Ừ.”

Đây gần như là lần đầu tiên hai người phải xa nhau, Thái t.ử vẫn còn vài lời muốn dặn dò: “Ta sẽ phái người âm thầm bảo vệ nàng, thời gian này nàng cố gắng đừng ra ngoài.”