Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 210



Huống hồ, nàng có thể ở đây mấy ngày? Đợi Thái t.ử giải được cổ độc, nàng vẫn phải hồi cung.

Vân Quỳ thở dài, đặt đồ vật trở lại hộp.

Hai nha hoàn muốn hầu hạ nàng rửa mặt, song nàng lại không mấy tự nhiên. Làm cung nữ nhiều năm như vậy, mọi việc đều tự tay làm lấy, vẫn chưa quen được người khác phục vụ. Sau khi tự mình tắm rửa xong, nàng lên giường nằm.

Đệm giường rất mềm, dù không sánh được với đệm gấm ở Thừa Quang Điện, nhưng cũng là loại tốt nhất mà người thường có thể mua được.

Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, Vân Quỳ khép mắt lại, chẳng bao lâu đã thiếp đi.

Trong mơ màng, nàng lạc vào một giấc mơ.

Giữa chốn hoang dã gió rít gào, lá cây xào xạc như tiếng quỷ mị than thở. Hàng chục người mặc áo đen vây khốn một người đàn ông tay cầm trường thương, đao quang kiếm ảnh, chiêu nào trí mạng chiêu đó. Người đàn ông áo trắng nhuốm m.á.u, đôi mắt nhắm nghiền, khóe mắt rỉ ra m.á.u tươi.

Dựa vào vẻ chật vật không che giấu được ngũ quan trẻ tuổi tuấn tú kia, Vân Quỳ nhanh ch.óng nhận ra người nọ chắc là Thịnh Dự của mười tám năm trước.

Thịnh Dự người mang trọng thương, đã sớm lực bất tòng tâm. Sau khi dốc hết sức giải quyết đám người áo đen kia, thể lực cũng đến cực hạn, trường thương chống đất, miễn cưỡng mới có thể đứng vững.

Một mình ông ấy lê bước xiêu vẹo trong rừng núi ẩm ướt dưới mưa, mỗi bước chân đều in dấu m.á.u.

Dù Vân Quỳ không có tình cảm gì đặc biệt với ông ấy, nhưng khi thấy ông ấy ngã nhào vào bụi gai, toàn thân m.á.u me đầm đìa, nàng vẫn theo bản năng muốn đỡ lấy.

Chỉ là nàng đang ở trong mơ, chẳng qua chỉ là một bóng hình hư ảo, không có cách nào chạm vào người trong mơ.

Cảnh tượng chuyển sang một hang động tương đối yên tĩnh và thanh bình.

Trong hang đốt đống lửa, trên mặt đất la liệt xác rắn, Vân Quỳ không dám nhìn kỹ, ngẩng đầu lên thì thấy Thịnh Dự dựa vào vách đá trong hang, ôm c.h.ặ.t một người phụ nữ, cả hai dựa vào nhau.

Lồng n.g.ự.c Vân Quỳ khẽ run lên, đây là… mẹ?

Thịnh Dự chưa từng gặp mẹ, cho nên mẹ trong giấc mơ của ông ấy cũng chỉ là một bóng hình mơ hồ.

Ông ấy nâng bàn tay băng bó vải trắng, đầu ngón tay nhẹ nhàng phác họa gương mặt của mẹ, tựa như muốn dùng ngón tay nhận diện từng chút một.

Mẹ hơi e thẹn, hàng mi khẽ rủ xuống: “Có phải không xinh đẹp bằng những những mỹ nhân mà chàng từng gặp không?”

Thịnh Dự lắc đầu, khóe môi nở nụ cười: “Không, nàng rất đẹp.”

Ông ấy khẽ thở dài: “Có điều không biết kiếp này có thể nhìn thấy dung mạo của nàng hay không.”

Mẹ nói: “Ta đã xem vết thương ở mắt chàng rồi, chưa đến mức không cứu chữa được, chỉ là phải nhanh ch.óng đến huyện thành, mời đại phu giỏi hơn chữa trị.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thịnh Dự đáp: “Được.”

Mẹ lại hỏi: Vì sao những người đó lại truy sát chàng?”

Thịnh Dự thở dài: “Mỗi người đều có chủ nhân của mình cả thôi, sự tồn tại của ta, chung quy vẫn gây trở ngại cho bọn họ.”

Mẹ không hiểu những điều này, chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Lần này Thịnh Dự im lặng rất lâu, ông ấy nhẹ nhàng xoa gò má bà ấy: “Đợi khi mắt ta lành lặn, giải quyết xong mọi chuyện trước mắt, nàng… có nguyện ý gả cho ta không?”

Mẹ mỉm cười nói: “Đợi chàng lành bệnh rồi nói, ta không gả cho kẻ mù đâu.”

Ánh lửa vàng lay động, vầng sáng dịu dàng in bóng hai người ôm nhau lên vách đá lạnh lẽo.

Hình ảnh chợt lóe lên, trong tân phòng lụa đỏ tung bay, nến long phụng cháy cao, trên chăn gấm thêu uyên ương rải đầy táo đỏ và long nhãn. Tân lang Thịnh Dự ngồi trên giường hỉ, nhìn tân nương t.ử đội khăn trùm đầu đỏ thắm thêu hoa sen liền cành bên cạnh bằng ánh mắt thâm tình. 

Cảnh tượng tiếp theo, trong phòng sinh truyền đến tiếng khóc của trẻ con, bà đỡ vui vẻ hô lớn: “Chúc mừng tướng quân, sinh được một thiên kim!”

Thịnh Dự nhận lấy đứa bé trong tã lót từ tay bà đỡ, lòng tràn đầy vui sướng trêu chọc cái miệng nhỏ nhắn của con, rồi cúi xuống nhìn người vợ vừa trải qua cơn đau đẻ trên giường: “A Anh, nàng vất vả rồi.”

Mẹ nhìn đứa bé trong tã lót, cười nói: “Con giống chàng, xinh đẹp như vậy là thiếp yên tâm rồi.”

Cảnh tượng một nhà ba người vui vẻ hòa thuận, nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, tất cả hóa thành hư vô.

Người phụ nữ trên giường không còn nữa, đứa bé trong tã lót cũng biến mất, Thịnh Dự một mình tựa vào thành giường, đưa tay muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng không nắm được gì cả. Trong phòng trống rỗng, tựa như chưa từng có niềm vui náo nhiệt vừa rồi.

Và chỉ trong chớp mắt, khóe mắt ông ấy xuất hiện những nếp nhăn, mái tóc đen nhánh hóa thành bạc trắng, già đi trông thấy.

Ông ấy lặng lẽ ngồi trong góc tối tăm, tựa như bị cả thế giới bỏ rơi, dù làm thế nào, vợ và con gái cũng không thể trở về.

Mắt Vân Quỳ đã sớm nhoà đi vì nước mắt, khi tỉnh lại, khóe mắt vẫn còn vệt nước mắt ướt át.

Hai nha hoàn canh giữ bên ngoài nên nàng không dám khóc thành tiếng.

Sáng sớm, Xuân Thuyền vào hầu hạ rửa mặt. Mặc xong y phục, Vân Quỳ nghe thấy bên ngoài có tiếng người và tiếng xới đất, mở cửa ra mới thấy trong sân lại trồng thêm một khoảng hoa hoa hướng dương lớn.

Thịnh Dự bước vào từ Thuỳ Hoa Môn, thấy nàng đã dậy, ông ấy lập tức thu lại vẻ phức tạp trên mặt, mỉm cười bước về phía nàng.

Vân Quỳ nhìn những người làm vườn trong sân, ngập ngừng hồi lâu rồi nói: “Ta chỉ ở đây mấy ngày, ngài không cần phí tâm như vậy, lại còn động thổ sửa sang, mua cho ta những y phục trang sức kia…”