Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 245



Lần đầu gặp mặt là vào sinh nhật của Uyển Ninh, mấy phu nhân cáo mệnh dẫn theo con gái vào cung dự tiệc. Những cô bé khác ở độ tuổi năm sáu đều đã hiểu lễ nghi quy củ, chỉ có nàng là thấy hắn không những không hành lễ, mà còn thốt ra những lời đại nghịch bất đạo——

“Mẹ, tiểu ca ca này đẹp trai quá, con có thể mang về nhà không?”

Từ khi Võ Ninh Hầu phu nhân được phong cáo mệnh, nha đầu này như bóng ma không tan, thường xuyên xuất hiện tại các yến tiệc lớn nhỏ trong cung.

Võ Ninh Hầu lại yêu chiều con gái, những trận đấu mã cầu trong cung, đua thuyền rồng vào Tết Đoan Ngọ, ông cũng thường dẫn con gái tham dự.

Nha đầu này tuổi còn nhỏ, nhưng lại thích nhìn đàn ông cởi trần. Nếu vào bất kỳ khuê nữ thế gia nào khác, đây chính là chuyện kinh thiên động địa.

Mỗi lần vào cung gặp hắn, trên mặt thì ngoan ngoãn, song trong lòng nàng lại bất kinh với hắn, ra sức thèm thuồng nhan sắc của hắn. Nếu không phải hắn có thuật đọc tâm, e là cũng bị vẻ ngoài ngây thơ vô hại của nàng lừa gạt.

Chỉ là những lời này không thể nói với người ngoài, nếu nói với phụ hoàng mẫu hậu, ngược lại họ sẽ cho rằng hắn hẹp hòi. Phụ hoàng mẫu hậu không những không tin, mà còn cảm thấy hắn vì không muốn lấy vợ, mà vu khống trắng trợn cô nương tốt nhà người ta.

Nhưng nếu thật sự cưới nàng, một người con gái như vậy làm sao có thể lo liệu mọi việc ở Đông Cung đâu vào đấy, thưởng phạt phân minh?

Trong lúc suy nghĩ, thái giám tổng quản của Khôn Ninh Cung là Tào Nguyên Lộc đến truyền lời.

“Nương nương có lệnh, kỳ hạn ba ngày đã đến, xin điện hạ… cho nương nương một câu trả lời chắc chắn.”

Biểu cảm của Thái t.ử hơi ngưng lại, còn chưa kịp trả lời, Tần Qua đã vội vàng vào điện bẩm báo: “Vừa nãy Mặc Sơn Vương đã đến phủ Võ Ninh Hầu cầu kiến tiểu thư Thịnh gia. Võ Ninh Hầu không có ở phủ, gia đinh đã đi nha môn Binh Bộ tìm người rồi ạ.”

Thái t.ử nhíu c.h.ặ.t mày, Tào Nguyên Lộc bên cạnh lo lắng không yên, không nhịn được chen lời: “Vậy chẳng phải là trong phủ chỉ có Hầu phu nhân và Thịnh tiểu thư, như này làm sao đối phó được với Mặc Sơn Vương đây…”

Vừa dứt lời, Thái t.ử đã đứng dậy, sải bước ra khỏi Sùng Minh Điện.

Phủ Võ Ninh Hầu.

Võ Ninh Hầu phu nhân không ngờ chồng vừa rời phủ một lát, Mặc Sơn Vương đã mang lễ vật theo sát đến.

Quan hệ giữa hai nước hoà thuận, Mặc Sơn Vương vẫn chưa có hành động vượt quá giới hạn nên Phủ Võ Ninh Hầu cũng không tiện từ chối người ngoài cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Võ Ninh Hầu phu nhân đành để Vân Quỳ trốn trong nhà, tự mình ra tiền sảnh tiếp khách.

Mặc Sơn Vương cao chín thước, dáng vẻ khôi ngô, râu tóc rậm rạp, đi lại còn tỏa ra “mùi đàn ông” nồng nàn của người Tây Lương. Võ Ninh Hầu phu nhân dùng khăn thơm che mũi, thầm nghĩ bảo sao con gái không thích.

Chưa nói đến Tây Lương xa xôi ngàn dặm, chỉ nói đến việc chung giường với một người đàn ôn, e là đêm nào cũng gặp ác mộng.

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt bà vẫn phải bày ra vẻ khách khí, “Vương gia không cần đa lễ, tiểu nữ chỉ tiện tay giúp đỡ, không đáng nhắc đến.”

Mặc Sơn Vương cười nói: “Thịnh cô nương ra tay cứu giúp, hôm đó tiểu vương nóng vội lại hiểu lầm cô nương, suýt chút nữa làm tổn thương cô nương. Trong lòng ta thật sự rất áy náy, lần này ta chuẩn bị chút lễ mọn, xin phu nhân nhận lấy, nếu không chính là trách tội tiểu vương rồi.”

Võ Ninh Hầu phu nhân từ chối không được, đành cười nhận lấy.

Mặc Sơn Vương nhìn quanh bốn phía, không thấy người muốn gặp, sao có thể cam tâm rời đi như vậy, “Không biết phu nhân có thể mời cô nương ra gặp mặt một lần được không, tiểu vương muốn đích thân xin lỗi nàng.”

Võ Ninh Hầu phu nhân nói: “Vương gia không biết đó thôi, nữ t.ử khuê các Đại Chiêu xưa nay đại môn bất xuất nhị môn bất mại. Lén gặp gỡ nam nhân là trái với lễ pháp, truyền ra ngoài cũng tổn hại thanh danh của cô nương. Ý tốt của vương gia thần phụ xin nhận, nhất định sẽ chuyển ý tốt của vương gia đến cô nương. Ngài vẫn nên trở về đi ạ.”

Mặc Sơn Vương nhớ đến khuôn mặt trắng như tuyết và giọng nói dịu dàng của thiếu nữ, trong lòng không khỏi nóng nảy, “Chẳng lẽ phu nhân còn chưa biết, tiểu vương đã cầu hôn tiểu thư với bệ hạ Đại Chiêu. Sau này tiểu thư gả đến Tây Lương, chính là vương phi của bản vương, không cần tuân thủ quy tắc của Đại Chiêu các ngươi nữa. Bản vương muốn gặp vương phi tương lai, cũng coi là trái với lễ pháp sao?”

Võ Ninh Hầu phu nhân không ngờ hắn ta lại nói thẳng như vậy, bà lập tức đáp: “Sợ là phải phụ lòng vương gia rồi, tiểu nữ đã đính hôn từ nhỏ, chỉ chờ đến cập kê là xuất giá, sao có thể bội ước mà gả cho vương gia được?”

Mặc Sơn Vương nghiến răng, giận dữ nói: “Vừa nói là còn chưa cập kê, lại nói đã đính hôn từ lâu. Phu nhân nói xem, tiểu thư hứa gả cho nhà nào? Hay căn bản là đang lừa dối bản vương!”

Vân Quỳ trốn sau bức tường, nghe mà run sợ trong lòng.

Sớm biết như vậy, hai ngày trước nàng không nên kén cá chọn canh, cứ định trước rồi tính sau.

Hay là, con trai của thiên hộ Cẩm Y Vệ kia?

Dựa dẫm cũng được, thèm thuồng sắc đẹp của nàng cũng được, người đó cũng không tệ. Tóm lại chỉ cần có thể giúp nàng giải vây trước mắt, chuyện sau này để cha đi bàn bạc sau.