Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 248



Thích thị thở dài: “Nhưng ngài ấy không phải chàng. Nói hay thì là đoan chính hữu lễ, nói khó nghe chính là lạnh lùng không có nhân tình. Đâu giống chàng, chỉ cần ta nhấc tay là không cầm lòng được.”

Võ Ninh Hầu khẽ ho hai tiếng: “Nói vậy chứ bao năm nay ta chỉ không cầm lòng được với một mình nàng thôi, chưa từng liếc mắt nhìn nữ nhân nào khác.”

Thích thị hừ nhẹ: “Chàng với Thái t.ử đúng là một khuôn đúc ra, khiến tiểu cô nương người ta mê mệt không biết đâu vào đâu.”

Võ Ninh Hầu sờ cằm: “Hình hài này do cha mẹ ban cho, tuấn tú cũng không phải là lỗi của ta chứ? Huống hồ chẳng phải nàng cũng thích đó sao? Năm xưa trong sơn động, là nàng chủ động hôn ta trước…”

Thích thị xấu hổ giận dữ, lấy tay bịt miệng ông lại. Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt tuấn tú anh khí kia, chút giận trong lòng cũng tiêu tan không dấu vết.

Bà thở dài: “Người ta nói không sai, quả đúng là ta rất may mắn. Thoát khỏi gia đình huynh trưởng hút m.á.u, từ một cô thôn nữ nghèo hèn bay lên làm Hầu phu nhân. Năm đó ta liều lĩnh theo chàng vào kinh, chỉ nghĩ nếu bị phụ tình thì quay về làm nữ y cũng chẳng sao, coi như nằm mơ một hồi. Nào ngờ bao năm qua, chàng đối với ta vẫn luôn tình thâm nghĩa trọng… Nhưng mà nhà đế vương quy củ quá nhiều, Thái t.ử lại là người cao quý lạnh lùng, mắt cao hơn đầu, không biết sau này Vân Quỳ sống thế nào… Gả vào hoàng gia, làm mẫu nghi thiên hạ, những thứ ấy quá xa vời với ta. Ta chỉ mong con bé lấy được người tốt, thương yêu nó cả đời như chàng thương ta vậy.”

Võ Ninh Hầu vỗ vai bà: “Yên tâm đi, Thái t.ử điện hạ có lễ có độ, tuy không phải người nhiệt tình, nhưng cũng không đến nỗi lạnh nhạt. Đã là Thái t.ử phi được hoàng gia chỉ định, thể diện nên có ắt đều sẽ có.”

Nghĩ đến khuôn mặt con gái tươi như hoa, Võ Ninh Hầu mỉm cười: “Nói đến ôn nhu hiền thục, kinh thành này tìm đâu chẳng có hàng trăm cô nương khuê các. Nhưng vẻ ngây thơ đáng yêu của con gái chúng ta thì độc nhất vô nhị, ai gặp cũng thích.”

Thích thị gật đầu: “Cũng đúng. Chắc là trong yến tiệc sinh nhật, bệ hạ và nương nương thấy được mặt khác của Vân Quỳ, nên mới có thể bỏ qua bao nhiêu thiên kim danh môn, chỉ chọn mỗi con gái ta.”

“Chứ còn gì nữa.” Võ Ninh Hầu nói, “Giờ tuy Thái t.ử có vẻ lạnh nhạt, là vì chưa tiếp xúc thôi. Chờ sau này ngày ngày đối diện, phát hiện ra sự đáng yêu của con bé, dù có là băng sơn cũng phải tan chảy. Nếu ngay cả Vân Quỳ mà ngài ấy cũng không thích, thì thiên hạ e rằng không có nữ t.ử nào lọt được vào mắt ngài ấy.”

Hai vợ chồng an ủi đối phương, cũng coi như tự thuyết phục bản thân mình, cuối cùng cũng yên tâm phần nào.

Phu nhân mềm mại thơm ngát dán sát trong lòng, dưới bụng Võ Ninh Hầu rục rịch, không nghĩ ngợi nhiều, lập tức đè bà xuống.

Một đêm đèn hoa lay động.

Thích thị không ngờ thành thân bao nhiêu năm, con gái sắp đến tuổi cập kê, mà trượng phu vẫn còn hứng thú và thể lực như vậy, đêm nào cũng quấn quýt không buông.

Võ Ninh Hầu ghé vào tai bà, hơi thở dồn dập: “Trước đại hôn nàng dạy con thêm ít chuyện, ta thấy bản lĩnh của nàng cũng không nhỏ.”

Thích thị: “…”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đầu tháng năm, thánh chỉ sắc phong đưa đến phủ, hoàng bảng dán khắp kinh thành.

Toàn bộ danh môn vọng tộc trong kinh đều không ngờ rằng, người được phong làm Trữ phi, chủ nhân tương lai của Đông Cung, lại là tiểu nha đầu nhà Võ Ninh Hầu, người chỉ có sắc đẹp chứ không hề theo quy củ.

Giữa tháng năm, Phủ Nội vụ phái người đến đo may y phục, chuẩn bị trang sức và lễ phục cho đại hôn của Thái t.ử phi. Tam thư lục lễ lần lượt chu tất cũng đến cuối năm.

Phủ Nội Vụ phái mấy cô cô và Yến ma ma bên cạnh hoàng hậu vào phủ, dạy lễ nghi và nghi thức trong ngày thành hôn cho nàng. Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua.

Đêm trước đại hôn, Thích thị mang theo tị hoả đồ đến phòng con gái.

Những hình ảnh uyên ương giao cổ trong tranh không mấy xa lạ đối với Vân Quỳ. Chỉ là trước đây ở trong giấc mơ của cha mẹ, vì tôn trọng và cũng vì bản năng thẹn thùng nên nàng chưa từng nhìn kỹ.

Vân Quỳ vừa lật tranh vừa háo hức: “Mẹ, Thái t.ử điện hạ trông có vẻ lạnh lùng, liệu có chịu cùng con hành lễ chu công không?”

Những người bé nhỏ trong tranh cởi mở chân thành, thân mật không gì sánh được, giống như cha mẹ nàng trong mơ, tình chàng ý thiếp.

Nghĩ đến gương mặt tuấn tú vô song của Thái t.ử, mặt Vân Quỳ đỏ bừng. Không biết điện hạ có giống cha hôn môi mẹ, c.ắ.n cổ mẹ như thế không…

Thích thị cũng không dám chắc. Dù sao nhiều nam nhân ngoài mặt thì đạo mạo đoan chính, nhưng sau khi cởi y phục lại là người hoàn toàn khác. Điều này bà đã có trải nghiệm sâu sắc. Thế nên bà cũng không muốn khiến con gái áp lực, chỉ nói: “Nam nhân… đều thích cả.”

Vân Quỳ lập tức nóng lòng muốn thử: “Vậy con phải nghiên cứu kỹ mới được!”

Thích thị: “…”

Vân Quỳ nằm bò trên giường, lúc thì đạp chân, lúc lại vặn eo. Người vốn không chịu học hành gì, vậy mà lại sống c.h.ế.t nghiền ngẫm đủ ba mươi sáu chiêu trong sách.

Nàng nhắm mắt, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Nào ngờ đêm nay lại mơ thấy Thái t.ử điện hạ lâu rồi không gặp.

Lụa đỏ lay nhẹ, ánh nến bập bùng. Là đêm hoa động phòng hoa chúc! Thái t.ử mặc lễ phục nghiêm chỉnh, tay cầm cân vàng, khẽ vén tấm khăn trăm con ngàn cháu, từ từ nâng khăn voan tân nương lên.