Tin tức Vân Quỳ bị Thái t.ử ép đọc sách nhanh ch.óng lan ra khỏi Đông Cung. Hai công chúa bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc. Hoàng hậu sợ con trai dọa vợ chạy mất, suy đi tính lại, bà vẫn truyền Thái t.ử đến Khôn Ninh Cung nói chuyện.
"Sao con có thể nóng vội như vậy?" Hoàng hậu nhìn đứa con trai vẻ mặt nghiêm nghị, thở dài nói,: "Ta vốn định để hai con bồi dưỡng tình cảm trong lúc tân hôn. Nhưng mới thành thân được mấy ngày, con đã bắt nó đọc sách và học quy tắc, đã vậy còn phải dậy vào giờ mão. Nó không làm quan, cũng không đi thi cử, con bắt nó dậy từ giờ mão làm gì?"
Thái t.ử nói: "Nàng có thể kiên trì được là tốt nhất, nếu thật sự mệt mỏi, con cũng sẽ không ép buộc, thời gian nghỉ ngơi có thể nới lỏng và điều chỉnh phù hợp."
Hoàng hậu xoa trán: "Nó là vợ con, không phải thuộc hạ của con, càng không phải học trò của con. Đứa bé này tính tình giống Huyên Hòa nhất. Hiện giờ nó sợ con nên mới ngoan ngoãn nghe lời. Nếu con ép quá, chỉ sợ thấy con nó sẽ tránh xa, vợ chồng làm gì còn tình cảm mặn nồng mà nói?"
Thái t.ử im lặng một lát, "Nàng ít học ít lễ, từ nhỏ đã được nuông chiều, con chỉ sợ nàng khó tự lập và khiến mọi người phục tùng, sau này sẽ chịu thiệt thòi."
Hoàng hậu nói: "Cũng nên từng bước một thì hơn."
Thái t.ử hỏi: "Mẫu hậu có cách gì không?"
Hoàng hậu suy nghĩ một lát nói: "Mỗi ngày đọc hai canh giờ là đủ rồi. Ta sẽ sai Ôn ma ma đến dạy con bé quy tắc, lễ nghi trong cung, bồi dưỡng thân tín, kết hợp cả nhân từ và nghiêm khắc."
Thái t.ử im lặng một lúc lâu, nghĩ mãi không ra đọc sách hai canh giờ mỗi ngày thì bao giờ mới tiến bộ, nhưng cuối cùng vẫn nói: "Cứ theo lời mẫu hậu vậy."
Hoàng hậu nhìn vẻ cứng nhắc của hắn, vừa chê vừa bất lực: "Con là phu quân của con bé, chứ đâu phải thầy của nó. Nó còn nhỏ tuổi, mọi chuyện đều phải dỗ dành, làm không tốt cũng đừng trách móc nặng nề, làm tốt phải thưởng, như vậy có thể động viên, để nó không đến nỗi bài xích việc đọc sách và chán ghét con."
Thái t.ử cau mày: "Thưởng ạ?"
Hoàng hậu nói: "Đương nhiên phải có thưởng. Con chưa tặng quà cho con gái bao giờ phải không? Đọc xong một quyển sách, tặng nó một món trang sức, hoặc dẫn nó ra ngoài cung du hồ đạp thanh, đó cũng là thú vui vợ chồng mà."
Thái t.ử cụp mắt, trầm ngâm suy nghĩ.
Trở về Đông Cung, không lâu sau, Đức Thuận đã bẩm báo những tin tức nghe ngóng được từ Nguyệt Tú.
"Thái t.ử phi thích đồ trang sức vàng, không câu nệ kiểu dáng, cứ là vàng ròng là thích. Từ nhỏ đến lớn đã tích góp được một hộp hạt dưa vàng, tổng cộng trang sức vàng lớn nhỏ cũng lên đến hàng trăm lượng."
"Về khẩu vị ăn uống thì thích đồ ngọt và cay, các món gà xào hành, cơm nắm, tôm rang, bánh bao nhân cua, bánh nướng mỡ cừu, đầu thỏ cay, ngao nấu măng chua, cá quả chiên xù, trà sữa, nước ép anh đào, khoai môn hoa hồng, bánh tráng miệng vải, kẹo hồ lô..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn kể một loạt tên món ăn, lông mày Thái t.ử càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Vân Quỳ ngồi trên giường đọc sách. Thái t.ử đi từ bên ngoài vào, thấy nàng ủ rũ, hắn nhẹ giọng hỏi: "Hôm nay nàng đọc gì vậy?"
Vân Quỳ trả lời: "Sông Kinh đục vì sông Vị, nhưng ghềnh đá vẫn trong. Tân hôn hạnh phúc, chẳng đoái hoài đến ta... Hôm nay chắc là có thể đọc xong 'Bội Phong'."
Thái t.ử nghe nàng đọc hai câu đó, sợ nàng nghĩ nhiều, hắn giải thích: "Triều ta không áp dụng chế độ thất xuất, nữ t.ử lấy nhầm người, cũng có thể bỏ chồng. Đây là quyền lợi mà mẫu hậu đã giành được cho nữ t.ử thiên hạ vào mười năm trước. Nàng không phải người phụ nữ bị ruồng bỏ trong thơ, cô cũng không phải người có mới nới cũ. Nàng không cần phải có động lòng trắc ẩn, cảm thông sâu sắc."
Vân Quỳ khẽ gật đầu, suy nghĩ dừng lại ở câu nói "Cô cũng không phải người có mới nới cũ" của hắn.
Trong các gia tộc quyền quý, việc đàn ông tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, nhưng bên cạnh nàng cũng có những cặp đôi hiếm hoi một đời một kiếp một đôi người, cha mẹ chính là ví dụ điển hình. Hơn nữa Hoàng thượng hiện tại ngày thường đều ngủ tại Khôn Ninh Cung, chỉ có Hoàng hậu nương nương là người vợ duy nhất...
Thôi, nàng đang nghĩ linh tinh gì thế này, điện hạ là trữ quân, lại là con trai độc nhất, sao có thể để hai đời đế vương đều bỏ trống lục cung, trên dưới triều đình chẳng phải sẽ nổ tung sao...
Thái t.ử lặng lẽ lắng nghe, không bày tỏ thái độ, chỉ nói: "Cô đã bàn bạc với mẫu hậu rồi, mỗi ngày nàng chỉ cần đọc sách hai canh giờ, ngoài ra còn có Ôn ma ma đến dạy nàng quy tắc cai trị."
Mắt Vân Quỳ sáng lên: "Chỉ cần đọc hai canh giờ thôi sao?"
Vậy thì không cần dậy sớm ngủ sớm nữa rồi!
Nàng vẫn không dám tin: "Hoàng hậu nương nương nói vậy, điện hạ đồng ý ngay à?"
「Không lẽ là muốn dành thời gian để... "ấy ấy" với ta sao... 」
Thái t.ử mím môi, ánh mắt dừng trên quyển sách trước mặt nàng: "Mỗi khi đọc xong một cuốn, cô sẽ thưởng thích đáng cho nàng. Nàng có yêu cầu gì cũng có thể nói với cô. Chỉ cần nàng chịu khó, nàng muốn gì, cô cũng sẽ cố gắng đáp ứng."
Vân Quỳ gần như không tin vào tai mình, Thái t.ử điện hạ lại có thể tốt như vậy sao?
"Vậy hôm nay ta đọc xong 'Bội Phong' là được thưởng sao?"
Thái t.ử miệng vàng lời ngọc, đương nhiên nói được làm được: "Sao, nàng nghĩ ra muốn gì rồi à?"