Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 98



Điều tiếc nuối duy nhất là Thái t.ử điện hạ tuấn mỹ ngon miệng còn chưa bị nàng ăn vào miệng, đã sắp trở thành món ăn trên bàn của người khác!

Thái t.ử thấy dáng vẻ nàng cả ngày không tim không phổi,không khỏi cảm thấy có chút tẻ nhạt.

Ban đêm trong mang gấm, hắn nhìn chằm chằm vào nha đầu bị hắn hôn đến hai mắt đẫm lệ dưới thân, hiếm khi nổi lòng trắc ẩn hỏi: “Ngươi không muốn đòi hỏi gì ở cô sao?”

Mắt Vân Quỳ khẽ đảo, “Nô tỳ muốn gì, điện hạ đều có thể cho sao?”

Thái t.ử mơ hồ cảm thấy không đúng, ngay sau đó quả nhiên nghe thấy tiếng lòng to gan lớn mật của nàng.

「Muốn ăn sạch sẽ điện hạ!」

Thái t.ử hừ lạnh một tiếng, quả nhiên.

Nhưng nay đã khác xưa, điện hạ sẽ không còn muốn mạng nhỏ của nàng nữa. Hắn đã thành tâm hỏi, Vân Quỳ tuyệt đối không thể lãng phí cơ hội này, lập tức lay lay tay áo hắn, “Quả thật nô tỳ có một chuyện.”

Thái t.ử nhướng mày: “Ngươi nói đi.”

Vân Quỳ ngượng ngùng xoắn xuýt trong lòng hắn, “Chính là… chủ t.ử nương nương ở các cung khác đều thường xuyên ban thưởng cho hạ nhân, ngay cả hoàng hậu nương nương cũng biết ban thưởng cho nô tỳ. Nô tỳ dù sao cũng hầu hạ điện hạ lâu như vậy rồi, điện hạ còn chưa từng…”

「Không những chưa từng thưởng cho ta, còn tịch thu cả một nghìn lượng bạc của ta!」

「Không nói tới trâm vàng vòng ngọc, cho vài hạt dưa vàng cũng được mà!」

Thái t.ử: “…”

Người khác thổi gió bên tai là để đòi danh phận, để nâng đỡ mẫu tộc, nàng thì hay rồi, làm nửa ngày không vì sắc thì cũng vì tài.

“Ngươi làm việc ở Đông Cung, cần nhiều bạc như vậy làm gì?”

Hắn đã sai người điều tra gia thế của nàng, biết nàng là người đã đoạn tuyệt với nhà cậu mà trốn ra ngoài, có thể nói là không thân thích, không cần phải chu cấp cho gia đình, bản thân nàng lại không có cơ hội xuất cung tiêu xài.

“Cái này không giống nhau,” Vân Quỳ cười nói: “Nô tỳ có tiền trong tay, trong lòng lập tức an tâm. Dù không dùng đến, chỉ nhìn thôi cũng thấy thoải mái rồi.”

Nàng nháy mắt tinh nghịch với hắn, Thái t.ử làm như không thấy.

「Không cho ăn thịt còn không cho tiền, keo kiệt bủn xỉn!」

Thái t.ử lạnh mặt, chặn bàn tay đang vươn tới cơ bụng của nàng, “Đi ngủ thôi.”

Vân Quỳ thất vọng rụt tay về.

Một lúc lâu sau, nàng thở dài hỏi: “Điện hạ, nếu Thái t.ử phi nương nương không thích nô tỳ, ngài sẽ đuổi nô tỳ đi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sác mặt ThSi t.ử trầm xuống, hỏi ngược lại nàng: “Ngươi muốn đi?”

Đặt vào trước đây, hầu hạ bên cạnh Thái t.ử điện hạ chỉ cần sơ sẩy một chút thôi cũng mất mạng, Vân Quỳ đương nhiên rất muốn rời đi, nhưng bây giờ… chính nàng cũng không nói rõ được.

Nàng bỗng nhớ tới mấy quyển thoại bản kia, những hồ ly tinh không được chủ mẫu dung túng đều bị bán đi, vận may kém hơn chút nữa thì hoặc là mẹ bị bỏ, con ở lại, hoặc là bị ném vào thanh lâu, hoặc là bị bí mật truy sát cũng có.

Nghĩ đến đây, trong lòng Vân Quỳ vẫn có chút buồn bã.

Nếu như điện hạ có thể cho nàng thêm chút của cải phòng thân, sớm ngày thả nàng đi…

Nghe đến đây, sắc mặt Thái t.ử lập tức âm u như giăng đầy mây.

Tuyệt đối không thể thả nàng đi.

Nàng đã vào Đông Cung, buộc phải trói buộc với hắn. Bây giờ lại đắc tội với Hoàng hậu và Thế t.ử Ninh Đức Hầu, ngoài Đông Cung đã không còn nơi nào dung thân cho nàng nữa, nàng có thể chạy đi đâu?

Vân Quỳ đang suy nghĩ về khả năng rời đi, bỗng cảm thấy không khí xung quanh lạnh lẽo hẳn đi, chiếc nhẫn ngọc ban chỉ trên ngón tay người đàn ông lướt qua gáy nàng, lạnh đến nỗi nàng rùng mình một cái.

Dường như lại trở về những ngày đầu mới vào Đông Cung. Khi đó nàng lo lắng bất an, co rúm lại, lúc nào cũng sợ chỉ một sơ suất nhỏ thôi, Thái t.ử điện hạ sẽ đột nhiên bóp gãy cổ nàng.

Thái t.ử vuốt ve những vết hôn loang lổ trên làn da trắng như tuyết của nàng, nhìn đôi mắt hạnh ngấn lệ vì sợ và thân hình nhỏ bé mềm mại khẽ run rẩy trong lòng bàn tay hắn. Hắn nghĩ, chỉ cần nàng chịu ngoan ngoãn nghe lời, hắn có thể bảo vệ nàng.

Trên đời này cũng chỉ có hắn có khả năng che chở nàng.

Nhưng ngay lập tức, đôi mắt đen như mực của Thái t.ử khẽ giật một cái.

Bàn tay nhỏ bé mềm mại run rẩy vươn tới n.g.ự.c hắn, nhẹ nhàng vuốt ve từng chút một, giọng nói mềm mại như một vốc nước: “Điện hạ bớt giận…”

Vân Quỳ vẫn học được chút khả năng nhìn mặt đoán ý. Nghe thấy nàng hỏi có đuổi nàng đi không, Thái t.ử điện hạ lập tức trầm mặt xuống, chẳng lẽ… hắn muốn giữ nàng lại?

Tóm lại Thái t.ử điện hạ không vui, dỗ dành là được!

「Cơ n.g.ự.c thật rắn chắc, không biết sau này còn có thể sờ được mấy lần nữa, kệ đi, cứ hưởng thụ trước đã!」

Đối với tiếng lòng vô tư này của nàng, tuy Thái t.ử hận thấu xương nhưng cuối cùng vẫn đè xuống.

Một nha đầu nhỏ nhắn yếu đuối, cuối cùng vẫn sợ hắn, có chút tinh mắt biết phải dỗ dành hắn, như vậy là đủ rồi.

Sáng sớm hôm sau, khi Vân Quỳ tỉnh dậy, bên gối đã không còn người.

Vừa định ngồi dậy, lại bị một vật lạnh lẽo cứng rắn cộm vào eo.

Giường của Thái t.ử vốn dĩ mềm mại bằng phẳng nhất, khi nào lại xuất hiện dị vật lớn như vậy, chẳng lẽ là v.ũ k.h.í g.i.ế.c người? Hay là ai lại muốn hại nàng nữa?

Nàng run rẩy vén chăn lên, khoảnh khắc nhìn thấy “hòn đá” kia, con ngươi nàng co rút mạnh.