Chị Dâu Nhà Hào Môn

Chương 11



 

“Tôi và Phó Cảnh Xuyên cuối cùng cũng l/y h/ôn xong xuôi.”

 

Trước khi l/y h/ôn trong lòng còn lo lắng, bất an đủ điều.

 

Đến lúc thật sự tiến hành thủ tục l/y h/ôn rồi, mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ, thuận lợi hơn so với tưởng tượng của tôi rất nhiều.

 

Tôi dọn đồ đạc chuyển sang một nơi ở mới, tìm kiếm một công việc mới để làm.

 

Phó Cảnh Xuyên đem hết thảy bất động sản, nhà cửa sang tên cho tôi hết.

 

Cổ phần của công ty cũng cắt chia cho tôi một phần không nhỏ.

 

Anh ta vẫn còn đang vọng tưởng muốn dùng cái phương thức này để khiến cho tôi hồi tâm chuyển ý, quay đầu lại với anh ta sao.

 

“Tất cả mọi chuyện đều là lỗi lầm của một mình anh, chỉ cần em có thể sống tốt, vui vẻ, anh chấp nhận ra đi với hai bàn tay trắng, tịnh thân xuất hộ cũng hoàn toàn có thể được."

 

“Được thôi, em ở bên cạnh anh bao nhiêu năm như vậy rồi, cũng không phải là không có chút tình cảm nào, anh nếu như thể hiện cho thật tốt, biết đâu được chuyện sau này thì sao chứ?"

 

Thế là, tất cả những món đồ hiệu, tiền bạc anh ta gửi qua tôi đều thu nhận hết sạch sành sanh không sót thứ gì.

 

Rồi sau đó quay người liền đem đống túi xách hàng hiệu đó đi thanh lý bán lại, bất động sản cũng bán tháo lấy tiền, hoa tươi thì thẳng tay vứt thẳng vào thùng r/ác.

 

Anh ta vẫn như cũ ngày nào cũng đặn gửi tin nhắn hỏi thăm qua cho tôi.

 

Tôi không chặn số, nhưng cũng không bao giờ thèm nhắn tin trả lời lại lấy một câu nào cả.

 

Ngày nào cũng lẳng lặng nhìn ngắm mấy dòng chữ chào buổi sáng chào buổi tối của anh ta gửi qua, thật là buồn cười vô cùng.

 

Tôi và Chu Dục cũng đã suốt hai tháng trời rồi không hề có chút liên lạc qua lại nào cả.

 

Nghe đâu cậu ấy bị bố cậu ấy tẩn cho một trận thừa sống thiếu ch/ết, rồi trói cổ tống thẳng ra nước ngoài rồi.

 

Cậu ấy hình như là từ sau khi quen biết tôi đến nay, lúc nào cũng dính vào mấy cái chuyện bị ăn đòn, bị tẩn như thế này suốt thì phải.

 

Tôi lướt mở vòng bạn bè của Chu Dục ra xem thử, bài đăng vẫn như cũ dừng lại ở ngay cái dòng trạng thái kia:

 

【Ngày mai là sẽ đem cô ta quên sạch sành sanh luôn cho mà xem.】

 

Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua từng ngày một, cho đến tận một ngày nọ sau khi tan sở làm xong, tôi không muốn quay trở về nhà chút nào cả, cứ thế leo lên tàu điện ngầm ngồi đi vòng vòng, thế nào mà cuối cùng lại đi tới ngay khu nhà nơi Chu Dục đang sinh sống.

 

20

 

Thực ra chính bản thân tôi cũng không biết rõ Chu Dục sống ở số nhà bao nhiêu nữa, chẳng qua cũng chỉ là từng nghe cậu ấy nhắc qua đại khái cái khu vực này mà thôi.

 

Cậu ấy hiện tại cũng đâu có ở trong nước đâu chứ.

 

Chính bản thân tôi cũng không hiểu nổi là mình đang nghĩ ngợi cái gì nữa.

 

Tôi vừa mới đi tới một cái ngã tư đường, liền đột nhiên bị một bàn tay ai đó b/úng nhẹ vào đầu một cái rõ đau.

 

“Chị dâu đây chắc không phải là đang cất công đi tìm tôi đấy chứ?"

 

Vừa ngước đầu lên nhìn thấy khuôn mặt của Chu Dục xuất hiện ngay trước mắt, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi tôi bỗng cảm thấy vô cùng hoang mang, hụt hẫng.

 

Chu Dục vóc dáng rất cao, tôi cảm giác khoảng thời gian tôi và cậu ấy ở cùng một chỗ đa phần đều là nằm ở trên giường lớn là nhiều, chưa từng nghiêm túc đứng thẳng để mà đo lường chiều cao của cậu ấy bao giờ cả.

 

Hóa ra cậu ấy lại cao hơn tôi nhiều đến nhường này cơ đấy.

 

“Thật là trùng hợp quá, không ngờ lại có thể chạm mặt cậu ở chỗ này đấy."

 

Tôi đúng thật là có chút kinh ngạc thật sự, tôi chưa từng nghĩ tới việc sẽ vô tình chạm mặt cậu ấy ở cái nơi này đâu.

 

“Thật sự là đang đi tìm tôi đấy à?"

 

“Ừm."

 

Tôi chăm chú nhìn cậu ấy, trên đầu vậy mà vẫn còn đang quấn một lớp băng gạc dày cộp kìa.

 

Thảm hại đến mức này sao?

 

“Cậu cái đầu này thế này là lại đi đ.á.n.h nhau với ai nữa rồi à?"

 

“Ừm, bị bố tôi tẩn cho một trận ra trò đấy."

 

“Tại sao chứ?

 

Còn có cái lần trước Phó Cảnh Xuyên ra tay đ.á.n.h cậu nữa, tại sao cậu lại không thèm né tránh đi hả?"

 

“Cho nên là chị gái hôm nay chạy qua đây là để đến hỏi tội tôi đấy à?"

 

“Không phải, chị chẳng qua là muốn qua đây xem xem tình hình hiện tại của cậu thế nào rồi thôi mà."

 

“Đã suốt hai tháng trời trôi qua rồi, chị lúc này mới chợt nhớ ra là phải qua đây xem xem tình hình của tôi thế nào rồi cơ à?"

 

“Sao chị không đợi đến lúc tôi ch/ết rục xương ra rồi mới thèm qua đây thăm luôn cho rồi?"

 

“Cậu là đang đứng đây chờ đợi chị đấy à?"

 

“Không có."

 

Cậu ấy nghiêng mặt đi chỗ khác, rõ ràng là không muốn tiếp tục nói chuyện chuyện này với tôi nữa rồi.

 

“Vậy chị đi về nhà đây."

 

Đã suốt hai tháng trời không gặp mặt nhau rồi, đúng thật là nhất thời không biết phải mở miệng nói cái gì tiếp theo cho phải nữa.

 

“Nhưng mà cái chỗ vết thương này của tôi lại đang chảy m/áu ra nữa rồi này, đau ch/ết đi được ấy.

 

Có thể vào nhà giúp tôi bôi thu/ốc một chút được không?"

 

Cậu ấy đưa tay chỉ chỉ vào cái đầu của mình.

 

21

 

“Được thôi."

 

Tôi không hề có chút do dự nào cả, liền sải bước đi theo cậu ấy đi vào trong nhà.

 

“Sao lại bị thương nặng nề đến nông nỗi này cơ chứ?"

 

“Biết làm sao được chứ, tôi đ.á.n.h không lại ông già nhà tôi mà."

 

“Đánh không lại mà còn cố đ.ấ.m ăn xôi lao vào cho người ta tẩn à."

 

“Đánh không lại thì cũng vẫn cứ phải lao vào đ.á.n.h thôi chứ sao."

 

Cậu ấy thở dài một tiếng bất lực, “Tôi thấy cái thằng họ Phó kia dạo này ngày nào cũng đặn đăng trạng thái lên vòng bạn bè khoe đang nghiên cứu học hỏi cách nấu nướng các món ăn ngon kìa."

 

“Ừm."

 

Phó Cảnh Xuyên đúng thật là khoảng thời gian gần đây không còn thấy ra ngoài chơi bời gì nữa rồi, buổi tối nào cũng ở nhà đóng cửa nghiên cứu cách nấu ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Thế thì tốt quá rồi còn gì nữa."

 

“Anh ta quay trở về bên cạnh chị làm hòa rồi, đối xử với chị ngày càng tốt hơn nữa rồi, thế chẳng phải là viên mãn rồi sao."

 

“Cậu là đang mong ngóng chuyện đó xảy ra lắm đúng không?"

 

“Vậy tôi còn có thể làm được cái gì khác nữa đây chứ?"

 

Bàn tay đang cầm bông thu/ốc của tôi bỗng khựng lại giữa không trung.

 

“Ngày nào tôi cũng phải tự thôi miên bản thân mình đến tận tám trăm lần liền, bảo rằng chị sẽ không bao giờ l/y h/ôn đâu, chị chẳng qua cũng chỉ là muốn chơi đùa chút cho vui thôi, tôi đến ngay cả cái tư cách để mà ghen tuông thôi cũng không có nốt, tôi thật sự là sắp sửa sụp đổ đến phát điên lên được rồi đây này.

 

Nhưng cho dù là có như vậy đi chăng nữa, chị chỉ cần gửi qua một dòng tin nhắn thôi, là hết thảy những lời thề thốt trước đây của tôi đều bay biến sạch sành sanh theo mây khói hết.

 

Hôm đó chị đau đớn đến mức sắp ch/ết đi sống lại rồi, tôi lại không thể ra tay ký tên vào giấy cam đoan cho chị được, bởi vì tôi không phải là người nhà danh chính ngôn thuận của chị, chị có biết cái khoảnh khắc đó tôi cảm thấy sụp đổ, bất lực đến nhường nào không hả?

 

Chị đi đi, tôi sẽ không bao giờ thèm thích chị thêm một lần nào nữa đâu, chị gái à.

 

Tự bản thân tôi rồi cũng sẽ ổn định trở lại thôi mà."

 

Cậu ấy nói xong liền nghiêng đầu qua một bên, nhất quyết không chịu đưa mắt nhìn tôi thêm một cái nào nữa.

 

Nhìn thấy cậu ấy bày ra bộ dạng không muốn đoái hoài gì tới mình, tôi cũng tự biết điều mà thấy chán nản vô cùng.

 

“Chị đi thật đây nhé."

 

“Chị đi đi, tạm biệt, tốt nhất là từ nay về sau đừng bao giờ gặp lại nhau nữa."

 

Tôi cầm lấy túi xách liền chuẩn bị mở cửa bước ra ngoài, đi đến cửa phòng bỗng nhiên sực nhớ ra là cậu ấy tối nay hình như vẫn chưa ăn cơm nước gì thì phải.

 

“Cậu có muốn ăn đồ ăn ngoài không?"

 

Tôi quay đầu lại hỏi cậu ấy.

 

Cậu ấy cứng đầu cứng cổ rặn ra đúng một chữ duy nhất.

 

“Có."

 

Thế là tôi đành phải lủi thủi đi ngược trở vào trong nhà, lấy điện thoại ra đặt liền hai suất cơm rang mang tới.

 

Ở ngay tại nhà của cậu ấy lẳng lặng ăn cho xong bữa tối, tôi cầm lấy mấy cái hộp xốp không rồi chuẩn bị rời đi.

 

“Chị đúng thật là chỉ chạy qua đây để ăn chực một bữa đồ ăn ngoài thôi đấy à?"

 

“Chứ không thì sao nữa, chị chưa ăn cơm tối mà, cậu còn muốn ăn cái gì nữa không?"

 

Cậu ấy lại bắt đầu xù lông lên đùng đùng rồi.

 

Nhìn thấy cái dáng vẻ này của cậu ấy, tôi liền thử mở miệng hỏi dò cậu ấy một câu:

 

“Có muốn hôn một cái không nào?"

 

Cậu ấy hai mắt bỗng chốc trợn tròn xoe lên nhìn tôi trân trân.

 

“Mơ đẹp quá đi mất thôi.

 

Hôn tôi xong xuôi rồi lại thẳng tay vứt bỏ tôi đi mất, chị đem tôi biến thành cái thứ gì thế hả?

 

Trò chơi play của hai vợ chồng anh chị chắc.

 

Lần nào cũng bắt tôi phải uổng phí hết sạch sức lực ra, chị tưởng tôi vẫn sẽ ngu ngốc để cho chị lừa gạt thêm một lần nữa chắc?"

 

“Vậy cậu rốt cuộc là có muốn hay là không muốn đây hả?"

 

“Muốn."

 

Cậu ấy khuôn mặt đầy vẻ đáng thương, tội nghiệp nhìn đăm đắm vào tôi:

 

“Nhưng mà chị phải tự mình chủ động đi qua đây cơ, tôi sẽ không bao giờ thèm tự mình chạy qua đó để hôn chị nữa đâu đấy."

 

“Được thôi."

 

Mới vừa hôn chưa đầy hai phút đồng hồ, cậu ấy liền lập tức giành lại quyền chủ động về tay mình ngay lập tức.

 

“Phiền phức ch/ết đi được mà."

 

“Sao thế hả?"

 

“Sự chiếm hữu trong lòng bỗng chốc bùng nổ lên rồi này, cứ cảm thấy cho dù chị không l/y h/ôn đi chăng nữa thì chị cũng vẫn cứ là của một mình tôi thôi."

 

“Chị đã l/y h/ôn xong xuôi từ lâu rồi mà."

 

“Thật sao?"

 

“Ừm."

 

“Sao chị không nói sớm cho tôi biết cơ chứ?"

 

“Nói sớm cái gì cơ?"

 

“Hôn chị lúc chị chưa l/y h/ôn đúng thật là trong thâm tâm dâng lên một cảm giác tội lỗi, tội ác đầy rẫy vô cùng."

 

“Nhưng mà cũng may là bản thân tôi từ trước đến nay đã chẳng có chút đạo đức nào rồi mà."

 

“Chu Dục!

 

Cái chỗ đó không được hôn đâu đấy."

 

Hành hạ, quậy phá nhau cho đến tận nửa đêm gà gáy, cậu ấy cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ sâu.

 

Lúc ngủ say rồi, màn hình điện thoại vẫn còn đang sáng trưng kìa.

 

Màn hình đang hiển thị ngay cái bài đăng trạng thái kia của cậu ấy:

 

【Ngày mai là sẽ đem cô ta quên sạch sành sanh luôn cho mà xem.】

 

Cậu ấy vào năm phút trước vừa mới tự mình để lại một dòng bình luận ở ngay bên dưới bài viết của chính mình:

 

【Ngày mai.

 

Ngày mai của ngày mai.】

 

Phía dưới đám anh em chí cốt của cậu ấy đua nhau vào thả icon cười ha ha trêu chọc om sòm cả lên.

 

【Được rồi, Chu thiếu gia phen này là thật sự lún sâu vào lưới tình rồi, yêu thật lòng rồi chứ còn gì nữa.】

 

【Ngày mai rồi lại ngày mai, đến chính cậu có tự tin nổi vào lời mình nói không hả?】

 

【Nhìn cái dáng vẻ rẻ rúng, không đáng một xu tiền kia của cậu kìa, bớt bớt lên vòng bạn bè phát cẩu lương, khoe khoang tình cảm lại giùm cái đi.】

 

【Anh trai à, vòng bạn bè nếu như không có nội dung gì hay ho để đăng thì có thể chọn cách không đăng cũng được mà, đám cẩu độc thân tụi em ngồi đây có ai thèm trêu chọc gì đến anh đâu chứ.】