Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Câu hỏi ấy vô lễ đến mức không thể vô lễ hơn.
Ánh mắt của mọi người liên tục đảo qua đảo lại giữa tôi và anh, đến cả đũa cũng không ai động vào.
Máu trong người tôi như dồn hết lên đầu, hai má chắc đỏ đến mức nhỏ ra m.á.u.
Mà kẻ đầu sỏ lại đang ngả người ra sau ghế, khẽ nheo mắt.
Vẻ mặt lười biếng, như thể vừa rồi chỉ tiện miệng hỏi một câu.