Ánh đèn lạnh lẽo nơi hành lang bệnh viện hắt xuống sàn nhà, không gian yên tĩnh đến mức đáng sợ như một đường hầm bị kéo dài vô tận.
Bạch Thư tựa vào tường, hai tay đút túi áo, ánh mắt dừng lại trên bóng dáng chàng thiếu niên đang cúi đầu nghe bác sĩ dặn dò ở cách đó không xa.
Kỳ Ngôn đứng sững như một pho tượng, đến cả đầu ngón tay cũng căng thẳng đến mức run nhẹ.
Bạch Thư không tiến lại gần.
Cô chỉ đứng đó, đôi tai nhạy bén bắt lấy những mảnh đối thoại đứt quãng, trong đầu đã sớm xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau.
Rối loạn lưỡng cực.
Nghe thì có vẻ là một căn bệnh cao sang nào đó, nhưng bản chất thực sự chính là một dạng bệnh tâm lý nghiêm trọng.
Cảm xúc của con người khi ấy giống như đang đi thang máy, lúc thì rơi thẳng xuống địa ngục, lúc lại hưng phấn đến điên cuồng.
Khi trầm cảm thì tự hành hạ bản thân, tiêu cực, mất kiểm soát; khi hưng cảm thì lại phấn khích, bốc đồng, thậm chí có xu hướng tấn công và hoàn toàn không thể làm chủ được chính mình.
Chưa kể còn đi kèm với rối loạn nhận thức, ảo giác, cảm xúc hỗn loạn...
Chỉ cần một lần phát tác, nhẹ thì làm tổn thương người xung quanh, nặng thì hủy hoại chính bản thân mình.
Bạch Thư nheo mắt, nhìn về phía A Lạc đang thu mình thành một cục ở góc hành lang.
Cậu thiếu niên gầy gò, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, cả người cuộn tròn lại trông mong manh như một món đồ sứ có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
Chẳng trách Kỳ Ngôn lại cần tiền đến thế.
Căn bệnh này, t.h.u.ố.c bình thường không kham nổi, bác sĩ bình thường chữa không xong, và một gia đình bình thường thì tuyệt đối không trụ vững được.
Nó đòi hỏi một nguồn tài chính khổng lồ và tâm sức cực lớn mới mong có được chút hiệu quả.
Trong đầu Bạch Thư đã bắt đầu thầm mắng c.h.ử.i.
Cô thực sự cạn lời với tác giả của cuốn truyện nát này.
Lúc trước khi đọc, cô chỉ thấy dàn nhân vật chính ai nấy đều là trai xinh gái đẹp, tình tiết có vẻ rất sảng khoái.
Kết quả xuyên vào rồi mới nhận ra, đám người này toàn là những "thương binh" gồng mình ra trận.
Phản diện cố chấp Hoắc Lăng, cha không thương mẹ không yêu, thuở nhỏ còn bị bạo hành gia đình.
Ảnh đế đỉnh lưu Kỳ Ngôn, vẻ ngoài hào nhoáng nhưng trong nhà lại có một người em trai mắc bệnh tâm thần.
Bạch Thư tựa người nơi cuối hành lang, khóe môi hơi nhếch lên, trong lòng lạnh lùng suy nghĩ.
Bản thân cô thì khá khẩm hơn được bao nhiêu?
Trước khi xuyên thư, cô cũng có một lão cha ruột chuyên bám váy phụ nữ, ngoại tình như cơm bữa, chỉ nhăm nhe chiếm đoạt tài sản của con gái mình.
So với những người này, mức độ cẩu huyết của cô cũng chẳng hề kém cạnh.
Nghĩ đến đây, cô cúi đầu rút điện thoại ra, cố gắng lục lọi trong trí nhớ những tình tiết truyện mà mình còn có thể nhớ được.
Nhưng trình độ của tác giả viết bộ truyện thương trường cẩu huyết này cũng chỉ đến thế, bối cảnh bi t.h.ả.m của dàn nhân vật chính đều được hé lộ dần về sau, hiện tại cốt truyện vẫn chưa diễn biến đến mức đó. Những chuyện liên quan đến em trai Kỳ Ngôn trong nguyên tác, cô chỉ nhớ rất lờ mờ.
Nhưng may thay, hiện tại cô có tiền.
Bên kia, Kỳ Ngôn đã nhanh ch.óng xử lý xong thủ tục bệnh viện và quay trở lại.
Với một triệu tệ kia làm vốn, thủ tục nhập viện diễn ra vô cùng thuận lợi.
Cậu em trai A Lạc do cảm xúc không ổn định đã được tiêm t.h.u.ố.c an thần, hiện đang rơi vào giấc ngủ mê mệt.
Kỳ Ngôn túc trực một lúc, đợi em trai nằm yên ổn mới bước chân lảo đảo đi tới trước mặt Bạch Thư.
Sau đó, Bạch Thư tận mắt chứng kiến hai đầu gối anh đột nhiên mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống.
Bạch Thư: "?"
Cô c.h.ế.t lặng tại chỗ, đầu óc như muốn bùng nổ, một lúc sau mới nheo mắt hỏi:
"Em làm cái gì thế này?"
Cái quỳ này thực sự làm cô choáng váng.
Kỳ Ngôn không nói gì, cúi gằm mặt, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào gấu quần đến mức trắng bệch, sống lưng lại cứng đờ như thể sắp gãy đến nơi.
Giọng anh khàn đặc, trầm thấp: "Cảm ơn chị."
Bạch Thư nhìn anh, nhướng mày, cố ý đưa tay vỗ vai anh, trêu chọc:
"Cảm ơn gì chứ? Đây là tiền tự em kiếm được, muốn dùng thế nào là quyền của em."
Cô vừa dứt lời, vành tai vốn trắng bệch của Kỳ Ngôn ngay lập tức đỏ rực một cách bất thường, như thể bị câu nói này kích thích.
Anh mím môi không phản bác, chỉ thuận theo lực tay của Bạch Thư mà đứng dậy.
Trong lòng Bạch Thư vẫn đang thầm cười anh quá dễ xấu hổ, vừa mới đỡ được người đứng vững thì thấy Kỳ Ngôn ngước mắt nhìn vào phòng bệnh.
Ánh mắt anh dừng lại trên người cậu em trai đang ngủ say, thoáng qua một sự kiên định.
Một lát sau, anh cúi đầu suy nghĩ, giọng nói trầm thấp vang lên: "Cuối tuần có thể ạ."
Bạch Thư ngẩn ra, chưa kịp phản ứng: "Hả? Cuối tuần cái gì có thể cơ?"
Lời còn chưa dứt, Kỳ Ngôn đã cúi đầu, ánh mắt đặt trên người cô.
Chàng thiếu niên dáng người cao ráo, bờ vai tuy hơi gầy nhưng thẳng tắp, làn da trắng đến lạ lùng, sạch sẽ như ánh trăng đêm đông.
Ở khoảng cách gần thế này, trông anh càng giống một mỹ thiếu niên thanh lãnh đứng giữa trời tuyết.
Anh không cười, ánh mắt thâm trầm nhưng mang theo chút kìm nén và nghiêm túc khó hiểu:
"Chị nói đấy thôi, em là người của chị mà."
Dù không nói rõ hai chữ "bao nuôi" ra, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Tim Bạch Thư đập thình thịch.
Kỳ Ngôn đứng rất gần, vốn dĩ anh cao một mét chín, lúc này đang từ trên cao nhìn xuống cô.
Đôi mắt dài hẹp ở cự ly gần càng thêm sâu thẳm, đường nét đôi môi đẹp đến mức phạm quy, cảm giác như chỉ cần khẽ dựa vào là anh sẽ ôm trọn cô vào lòng.
Bạch Thư: "..."
Cô rõ ràng là người đi thả thính, thế mà giờ đây lại đột nhiên thấy trái tim mình đập loạn nhịp mất kiểm soát.
C.h.ế.t tiệt, cái cậu nhóc này thế mà cũng biết "phản đòn" cơ đấy!
Bạch Thư theo bản năng lùi lại một chút, vừa định lấy lại thế trận thì Kỳ Ngôn bỗng bước tới một bước, hơi cúi người, khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp.
Giọng anh trầm xuống, tựa như đang thì thầm bên tai nhưng lại mang theo hàm ý mập mờ khiến tim người ta muốn ngừng đập:
"Địa điểm có thể để em quyết định được không?"
Bạch Thư sững người, vô thức ngẩng đầu lên, ch.óp mũi suýt chút nữa đụng vào cằm anh.
Thiếu niên rủ mắt, hàng mi đổ bóng xuống dưới ánh đèn mờ ảo, đôi môi khẽ động, giọng nói từng chút một lọt vào tai cô:
"Mấy ngày tới trường học có chút việc, cuối tuần không thể đi quá xa...
Nhưng chị yên tâm, em sẽ sắp xếp ổn thỏa."
Bạch Thư: "..."
Trời đất ơi! Cậu ấy vẫn chưa tốt nghiệp sao?
Bạch Thư nghiến răng, khóe môi nhếch lên, nén lại sự thôi thúc muốn nổ tung l.ồ.ng n.g.ự.c, cố ý đưa tay chọc vào n.g.ự.c anh:
"Được thôi, địa điểm do em chọn, đừng có đến lúc đó lại bỏ chạy giữa chừng đấy."
Kỳ Ngôn cúi nhìn cô, đuôi mắt ửng đỏ, khóe môi lại mím lại thành một nụ cười, không nói gì thêm.
Bạch Thư thực sự sắp chống đỡ không nổi rồi.
Đặc biệt là hơi thở ấm áp của Kỳ Ngôn ở ngay sát bên vẫn chưa tan hết, hơi nóng nơi vành tai như muốn thiêu trụi sự bình tĩnh của cô.
Tệ hơn là hôm nay để đến hộp đêm, cô đặc biệt ăn mặc rất nổi bật và quyến rũ, váy đỏ giày cao gót, đi dọc hành lang bệnh viện trông hoàn toàn lạc quẻ với môi trường thanh tịnh này.
Chưa kể đến gương mặt vốn đã chẳng chút khiêm tốn của cô.
Lúc này, người nhà bệnh nhân và nhân viên y tế qua lại trên hành lang hầu như ai cũng liếc nhìn về phía cô.
Có người đi ngang qua còn nhỏ giọng cảm thán: "Cô gái đó đẹp quá..."
Rồi lại nhìn sang gương mặt đủ chuẩn để debut vào showbiz của Kỳ Ngôn:
"Hai người này đến đây đóng phim à?"
Bạch Thư: "..."
Thái dương cô giật giật, cô nắm cổ tay Kỳ Ngôn đẩy ra một chút, cưỡng ép kéo giãn khoảng cách.
Dù sao thì chàng thiếu niên này sau này cũng là người của công chúng.
Dáng vẻ "quần áo xộc xệch, đứng sát rạt nhau" thế này nếu bị ai chụp lại truyền ra ngoài, không chỉ Kỳ Ngôn mà đến cả cô làm nhiệm vụ cũng phải nơm nớp lo sợ.
Bạch Thư lười giải thích nhiều, lùi lại một bước, chỉnh lại gấu váy, khẽ ho một tiếng:
"Được rồi, em lo chăm sóc em trai cho tốt đi. Nếu không có việc gì thì tôi đi trước đây."
Kỳ Ngôn ngẩn người, như muốn nói điều gì đó, nhưng Bạch Thư đã giơ tay ra dấu "tạm biệt", dứt khoát quay người bước ra ngoài.
...
Bạch Thư không định về nhà.
Cô lái xe rẽ vào đường chính, định vị thẳng đến khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khách sạn đó là một trong những tài sản dưới tên ông già nhà cô, nhân viên toàn người quen nên sẽ không hớt lẻo, tiền phòng lại được miễn phí hoàn toàn, rất tiện lợi.
Vốn dĩ căn biệt thự ở nhà cũng rộng rãi, nhưng có điều...
Đám người làm ở đó mắt còn tinh hơn mũi ch.ó, bình thường thì bưng trà rót nước, sau lưng lại chuyên đi buôn chuyện.
Bạch Thư cười lạnh, đạp ga xe.
Cô cũng chẳng lo lắng gì đám người làm đó, nhưng hôm nay cô vừa quẹt thẻ phụ của ông già để càn quét trung tâm thương mại, giờ mà về nhà kiểu gì cũng đụng mặt người.
Mà đã đụng mặt thì đám người đó chắc chắn sẽ dành cho cô những ánh mắt như d.a.o găm, những nụ cười giả tạo và những lời nói mỉa mai, nghĩ thôi đã thấy phiền c.h.ế.t đi được.
Hơn nữa cô cũng cần yên tĩnh để sắp xếp lại đống tài sản cá nhân của mình.
Xe dừng trước cửa khách sạn, Bạch Thư dứt khoát xuống xe, lấy thẻ phòng rồi lên lầu.
Cửa phòng vừa đóng, túi xách vừa vứt sang một bên, không gian lập tức yên tĩnh.
Cô lôi những túi đồ vừa mua ra, liếc nhìn một lượt, toàn là những thứ cô thuận tay quẹt thẻ phụ mua lúc chiều: mỹ phẩm, đồ hiệu cao cấp, thậm chí còn có vài hộp nước hoa phiên bản giới hạn và đồ trang sức bạc nam mới ra mắt.
Cô nhướng mày, tùy ý bóc quà, bóc được một nửa mới nhớ ra trong đống đồ này có một món mua cho Kỳ Ngôn.
Kết quả là vụ hỗn loạn ở bệnh viện đã khiến cô quên mất việc này.
Ánh mắt Bạch Thư rời khỏi sợi dây chuyền bạc, rồi lại rơi xuống chiếc thẻ phụ trên bàn.
Mặt thẻ sáng loáng, chỉ có vài chữ cái đơn giản, vẻ ngoài không thể bình thường hơn nhưng đứng sau nó lại là "người cha thân yêu" của nguyên chủ để lại.
Chính xác mà nói, vào lúc mẹ nguyên chủ còn sống, người đàn ông đó đã làm ra vẻ một người cha hiền từ mà đặc biệt tặng nó cho cô.
"Cứ quẹt thoải mái."
Lúc đó người đàn ông ấy đã cười và xoa đầu nguyên chủ, giọng điệu mang theo chút ấm áp.
Tiếc thay, cái thứ gọi là ấm áp đó đã tan biến sạch sành sanh vào cái ngày vợ ông ta qua đời.
Nguyên chủ đương nhiên sẽ không quẹt thật.
Một phần vì ngốc, phần khác vì không thèm.
Bạch Thư sau khi xuyên qua lúc đầu cũng không động vào, không phải vì lương tâm trỗi dậy, mà là muốn giữ lại, đợi đến một ngày ông ta giở trò thì cô sẽ làm một vố thật lớn, vắt kiệt lão già này.
Nhưng kế hoạch không đuổi kịp biến hóa.
Hôm nay lão cáo già đó đã bắt đầu hành động, ngoài mặt thì không nói nhưng trong tối đang âm thầm tẩu tán tài sản.
Nếu Bạch Thư còn ngồi ngây ra đó đợi ông ta khóa luôn chiếc thẻ phụ này thì cô chẳng còn quân bài tẩy nào để lật ngược thế cờ nữa.
...
Ngày hôm sau, Bạch Thư đang ngủ say thì điện thoại đột ngột vang lên.
Cô nhíu mày, mơ hồ cầm điện thoại lên xem, ghi chú [Ông già] nhấp nháy trên màn hình.
Vừa mới bắt máy, đầu dây bên kia đã mắng xối xả: "Cái con nghịch t.ử này, mày..."
"Cạch."
Bạch Thư trực tiếp cúp máy.
Cái giọng điệu rác rưởi này, cô không cần thiết phải nghe đến câu thứ hai.
Vừa mới trở mình, điện thoại lại vang lên.
Chặn số ông già xong, ông ta lại dùng các số điện thoại khác liên tục gọi tới hơn mười cuộc gọi nhỡ.
Chuông điện thoại nổ vang trên màn hình như đòi mạng, Bạch Thư nằm nghiêng gối đầu lên cánh tay, mắt còn chẳng buồn mở.
Mãi đến cuộc gọi thứ mười ba, cô cuối cùng cũng phát phiền không chịu nổi, nhấn nút nghe, giọng điệu lười biếng:
"Mắng thêm câu nữa là ông vào danh sách đen nằm luôn đấy."
Đầu dây bên kia rõ ràng là khựng lại một giây.
Một lát sau, cha Bạch quả nhiên nghiến răng nghiến lợi, nén giận lên tiếng:
"... Bây giờ, ngay lập tức, mày bò về nhà cho tao!"
Bạch Thư vẫn không mở mắt, giọng điệu vô cùng tỉnh táo:
"Chẳng phải ra nước ngoài công tác rồi sao? Mới một ngày đã về rồi à?"
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rõ ràng là bị đ.â.m trúng tim đen, chút uy nghiêm giả tạo trong giọng nói lập tức sụp đổ:
"Bớt nói nhảm đi, mau về đây cho tao! Đừng để tao phải cho người đi bắt mày về!"
"Biết rồi."
Bạch Thư uể oải cúp máy, ném điện thoại lên đầu giường.
Cô nhắm mắt ngủ tiếp thêm đúng một tiếng đồng hồ nữa cho đến khi đồng hồ báo thức rung lên.
Cô ngồi dậy, xoa xoa thái dương, hồi tưởng lại cuộc điện thoại vừa rồi, chỉ thấy thật là nực cười.
Lão già này ra nước ngoài chưa được mấy ngày đã vội vã chạy về, nhất quyết phải gặp cô.
Không ngoài dự đoán, chắc chắn trong nhà lại xảy ra chuyện gì đó rồi.
...
Bốn giờ chiều, Bạch Thư mới thong thả tà tà về đến nhà.
Cô chẳng có gì phải vội, dù sao lão già kia có gọi điện cũng không có nghĩa là cô phải lập tức bò về để ông ta sai bảo.
Trong sân yên tĩnh lạ thường, chỉ có người làm thỉnh thoảng bận rộn trong góc.
Cô đút tay vào túi đi đến cửa gara, dư quang liếc qua, ánh mắt khựng lại.
Trong gara xuất hiện thêm một chiếc xe sang màu đen, quen thuộc không thể quen hơn.
Bạch Thư cười lạnh một tiếng, bước chân không còn vội vã nữa mà chậm rãi đi vào trong, trong lòng đã hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện.
"Ra nước ngoài công tác?" Cô khẽ xì một tiếng.
Cái cớ này, chắc là dẫn theo "tiểu tam thăng cấp" kia ra nước ngoài tận hưởng thế giới ba người rồi chứ gì?
Đôi cẩu nam nữ quấn quýt nhau được vài ngày, kết quả là cô im hơi lặng tiếng dùng thẻ phụ quẹt mất mấy chục triệu tệ, quẹt đến mức ông ta đau lòng không chịu nổi, đành phải kết thúc sớm kỳ nghỉ lãng mạn mà lếch thếch chạy về.
Bạch Thư đẩy cửa vào phòng khách, liếc mắt một cái đã thấy cảnh tượng quen thuộc trên sofa.
Cha Bạch mặt xanh mét, tay siết c.h.ặ.t điện thoại, miệng không ngừng c.h.ử.i bới, không khí tràn ngập ngọn lửa giận dữ đang bị kìm nén.
Còn ở phía bên kia sofa, người phụ nữ "tiểu tam thăng cấp" kia đang ngồi đó, ăn mặc cầu kỳ, trang điểm tinh xảo, tựa lưng vào thành sofa, tay còn nâng tách trà, tư thế thanh tao cứ như mình là chính thất phu nhân thực thụ vậy.
Bạch Thư tặc lưỡi một cái, gót giày gõ lên sàn đá cẩm thạch tạo ra những tiếng động lanh lảnh ch.ói tai.
"Ồ, náo nhiệt thế này cơ à."
Cô lười biếng lên tiếng, khóe môi nở nụ cười nhưng ánh mắt lại lạnh đến đáng sợ.
"Vốn dĩ tôi tưởng ông ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn, hóa ra là đưa tình nhân cũ đi nghỉ mát sao?"
Sắc mặt cha Bạch lập tức sa sầm xuống, gân xanh nổi lên trên thái dương như sắp nổ tung đến nơi.
"Tiểu Thư, con nói bậy bạ gì đó!"
Người phụ nữ kia lên tiếng trước, biểu cảm giả vờ như một nạn nhân, giọng nói nũng nịu nhưng không giấu nổi vẻ đắc ý:
"Dù con không thừa nhận dì là mẹ, nhưng ba con đã phải làm việc đến kiệt sức vì cái nhà này, đâu có giống như con, suốt ngày chỉ biết ăn chơi trác táng."
Bạch Thư thẳng tay ném chiếc chìa khóa xe xuống bàn trà, một tiếng "keng" thanh thúy vang lên ngắt lời người đàn bà kia.
"Hừ."
Bạch Thư bật cười, nhưng trong mắt chỉ toàn là sự băng giá:
"Bà cũng chẳng phải mẹ kế của tôi, giả vờ làm bậc bề trên cho ai xem?"
"Cô…"
Gương mặt người đàn bà kia cứng đờ, lời chưa kịp thốt ra hết.
Cha Bạch đùng đùng nổi giận đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt Bạch Thư:
"Tao gọi mày về là để bàn chuyện chính sự! Chứ không phải để mày về đây mà giở thói ngang ngược!"
Bạch Thư khoanh tay trước n.g.ự.c, lười nhác hất cằm:
"Bàn chuyện chính sự à? Được thôi, nhưng tôi không muốn thấy sự hiện diện của vị 'tiểu tam' này ở đây, có thể mời bà ta biến ra ngoài được không?"
"Mày..."
Cha Bạch bị nghẹn họng đến mức mặt mũi hết xanh lại trắng, nụ cười trên mặt người đàn bà kia cũng hoàn toàn biến mất, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Bạch Thư trái lại còn nhướng mày thách thức.
Cô đã nói những lời quá quắt đến mức này mà ông bố ruột kia cũng chỉ mới phát hỏa thôi sao?
Ngay cả người đàn bà chuyên dùng chiêu trò đ.â.m chọc sau lưng kia cũng không hề nhảy dựng lên phát điên, trái lại còn như bị ai đó nắm thóp, khóe môi giật giật, nghiến răng nghiến lợi nhẫn nhịn.
Bạch Thư nheo mắt lại, sự mỉa mai trong lòng càng sâu sắc hơn.
Quả nhiên, chuyện hôm nay không đơn thuần là một cuộc cãi vã gia đình bình thường.
Bọn họ, đặc biệt là lão già kia, chắc chắn là đang có chuyện thực sự muốn cầu cạnh cô.