Chị Nữ Phụ Ơi Cứu Em

Chương 2





Thế nên, cuối cùng, anh mất đi tư cách kế thừa gia tộc. Từ thái tử nhà họ Triệu, trở thành người bị gạt bỏ khỏi dòng chính.



Rồi đến cái ngày tôi bị đưa vào viện, anh vì cứu tôi mà gặp tai nạn xe hơi.



Lẽ ra, anh có thể sống rất tốt.



Một cuộc đời không lo nghĩ, đầy đủ, và hạnh phúc.



Nếu như… không phải vì tôi.



Thế nên, sau khi sống lại, việc đầu tiên tôi làm là không chút do dự khuyên Triệu Phó ra nước ngoài du học.



Và vào ngày bị vạch trần không phải con ruột nhà họ Tống, tôi cũng không quỳ xuống cầu xin họ giữ mình lại nữa tôi nhận tiền, nhanh chóng thu dọn đồ đạc và rời đi dứt khoát.



Kiếp này, tất cả những khốn đốn, những cảnh tượng chật vật và mất mặt… tôi không muốn để Triệu Phó thấy thêm một lần nào nữa.



Tôi thà rằng, trong lòng anh, tôi mãi mãi là Tống Ngữ ngày bé luôn rực rỡ, kiêu ngạo là cô bé thanh mai lớn lên bên anh năm tháng ấy.







Tôi thay xong đồng phục, bước ra khỏi phòng thay đồ.



Công việc tối nay là làm phục vụ ở một câu lạc bộ cao cấp.



Trước đây, với thân phận đại tiểu thư nhà họ Tống, tôi từng nhiều lần cùng đám con nhà giàu lui tới nơi này vui chơi. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, tôi đến đây… với tư cách là nhân viên.



Quản lý sắp xếp cho tôi mang rượu lên phòng VIP.



Không ngờ, ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, người đầu tiên tôi nhìn thấy… lại là Tống Nhiễm.



Y như kiếp trước.



Cô ta ngồi giữa đám người, váy trắng tinh khôi, được vây quanh như sao vây quanh trăng sáng.



Tính theo mốc thời gian hiện tại, cô ta chắc đã bắt đầu thích nghi với cuộc sống nhà giàu.



Nhờ vẻ ngoài trong sáng, tính cách “hiền lành thiện lương”, cô đã lấy lòng được toàn bộ nhà họ Tống, trở thành công chúa nhỏ chính hiệu mà ai cũng yêu quý.



Ngồi cạnh Tống Nhiễm là một đám gương mặt quen thuộc đều là đám bạn con nhà giàu mà tôi từng chơi cùng.



Tôi hơi cau mày, cúi thấp đầu bước vào phòng.



Ban đầu, tôi chỉ định lặng lẽ mang rượu vào rồi rút lui, vì còn nhiều việc quan trọng hơn đang chờ mình.



Nhưng không ngờ, vừa xoay người chuẩn bị rời đi, đã bị người ta nhận ra.



“Tống Ngữ?”



Người lên tiếng đang cầm micro. Lời vừa dứt, cả căn phòng chợt yên lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.



“Thật là cô rồi.”



Hắn ta cười khẽ như vừa bắt được trò vui nào đó.



“Đại tiểu thư nhà họ Tống của chúng ta, từ bao giờ lại thảm hại đến mức này?”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Vừa dứt lời, cả phòng lập tức vang lên một tràng cười đầy châm chọc.



“Quả nhiên, giả thì vẫn là giả.”



“Cười c.h.ế.t mất, cũng có ngày cô ta rơi vào hoàn cảnh như thế này à?”



Tên phú nhị đại mở lời đầu tiên là Trương Trì hắn còn cố tình nghiêng người về phía Tống Nhiễm, cười nói:



“Tiểu Nhiễm xem này, tôi đã nói rồi mà, Tống Ngữ làm sao so được với cô.”



“Triệu Phó cũng chỉ vì cái danh thanh mai trúc mã nên mới tỏ ra quan tâm vậy thôi. Đừng lo, qua một thời gian, anh ấy nhất định sẽ thích cô.”



Tống Nhiễm nhìn về phía tôi, khẽ đáp với giọng nhẹ nhàng, đầy dè dặt:



“Nhưng… em cảm thấy… hình như anh Triệu Phó vẫn thích chị ấy hơn.”



Chỉ một câu như thế, là tôi đã hiểu tất cả.



Cô ta cố tình.



Vì trong buổi tiệc sinh nhật hai hôm trước, khi Triệu Phó công khai tỏ tình trước bao người, lại nhận nhầm người… khiến Tống Nhiễm trở thành trò cười trong giới hào môn.



Vậy nên đám người này mới kéo nhau tới đây, bày trò hùa theo để nịnh bợ cô ta, tiện thể giẫm tôi một cái cho hả giận.



Thật là… trẻ con đến buồn cười.



Tôi khẽ cười giễu trong lòng, ánh mắt vô tình dừng lại trên một cô gái giữa đám đông.



Là bạn thân nhất của tôi trước kia tên Lâm Hiểu.



Kiếp trước, trước khi tôi bị lộ ra không phải con ruột nhà họ Tống, nhà cô ấy đã phá sản. Sau khi bán hết tài sản mới miễn cưỡng trả được nợ, cả gia đình chuyển đến thành phố khác sinh sống.



Sau này, khi chuyện thật - giả thiên kim bị phanh phui, tuy tôi vẫn được ở lại nhà họ Tống, nhưng tiền tiêu vặt lập tức bị cắt giảm một nửa.



Dù vậy, tôi vẫn lấy ra nửa số tiền tiêu vặt còn lại, âm thầm giúp cô ấy vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.



Chỉ vì cô ấy là người bạn thân duy nhất của tôi.



Thế mà ở kiếp này, công ty nhà cô ta lại bất ngờ nhận được một khoản đầu tư lớn, không những không phá sản, mà còn ngày càng phát triển. Sau hai năm, giá trị tài sản đã gần đuổi kịp nhà họ Tống.



Vậy mà khi bắt gặp ánh mắt tôi, cô ta lại lúng túng lùi về sau, như thể chột dạ.



Cuối cùng một lời bênh vực cũng không nói ra.



Sự kỳ vọng… dần dần biến thành thất vọng.



Tôi hé miệng, định hỏi cô ấy tại sao.



Nhưng… tôi chẳng nói nổi thành lời.



“Tống Ngữ, cậu không sao chứ?”



Thấy vậy, Tống Nhiễm chủ động bước lại, dịu dàng nói:



“Xin lỗi nhé, mọi người không cố ý cười nhạo cậu đâu.”



Ra vẻ lo lắng như một đóa “hoa trắng nhỏ” đầy thiện ý.




Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com