Ngoại truyện
Phía nam Đông Sơn cây cối rậm rạp, đường núi hiểm trở, dễ thủ khó công.
Lý Nguyên Tự và đám thân binh đã bị vây khốn ở đây bảy ngày. Chàng biết triều đình chắc chắn sẽ phái người tới viện trợ, việc chàng cần làm là đảm bảo bên mình sẽ không trở thành cái thóp để kiềm chế triều đình xuất binh.
Đang lúc dẫn thuộc hạ tìm đường theo đường thủy thì từ xa truyền đến tiếng c.h.é.m g.i.ế.c.
Lý Nguyên Tự vẫn còn nhớ lần đầu gặp Tước Nhi, tiểu nha đầu mắt sáng răng đều nhưng ngốc vô cùng, lại còn rất phiền phức.
Khi đó chàng mới bị phế, sự không tin tưởng của phụ hoàng làm chàng có chút nguội lạnh cõi lòng. Chàng không đến biệt cung mà khăng khăng chọn một trang viên hẻo lánh.
Chẳng ngờ ở cái thôn hẻo lánh này lại gặp một tiểu nha đầu ngốc nghếch bị cha mẹ bỏ rơi.
Nhưng sau này chàng đã yêu tiểu nha đầu ấy, nghĩ bụng ngốc một chút cũng chẳng sao, dù gì chàng cũng có thể bảo vệ nàng cả đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau đó chàng biết thân phận của nàng, biết lời tiên tri của Lão Quốc sư, trong lòng có chút sợ Tước Nhi sẽ oán hận mình vì do chàng mà nàng mới phải rời xa cha mẹ từ nhỏ.
Chàng không dám nói cho Tước Nhi biết, chỉ nghĩ đến việc ngày qua ngày đối xử tốt với nàng.
Cái đêm Tước Nhi từ kinh thành chạy trở về, ánh trăng quá đẹp, một câu 「người ngay trước mắt」 của nàng đã kéo trái tim hai người lại một chỗ.
Mọi thứ đều đã khác.
Chàng là Lý Nguyên Tự, cũng là A Tự của Tước Nhi.
Lý Nguyên Tự chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày Tước Nhi của chàng lại như nữ thần xuất hiện ở phía nam Đông Sơn cứu chàng ra khỏi chốn lao tù.
Từ nhỏ chàng đã chẳng ưa vị Lão Quốc sư toàn nói lời xằng bậy. Lúc Lão Quốc sư qua đời chàng còn nhỏ, theo mọi người đến viếng nhưng lòng chẳng mấy đau buồn, giờ đây lại càng ghét hơn.
Lão Quốc sư quả nhiên nói bậy, Tước Nhi đâu phải khắc tinh của chàng, rõ ràng là phúc tinh mà chàng có cầu cũng chẳng được.