Chiếc Lồng Vàng Của Ông Trùm Bệnh Kiều

Chương 11



Hệ thống có chút cạn lời: [Đây là cơ hội ngàn năm có một đấy! Nhân lúc anh ta ngất xỉu thì mau vắt chân lên cổ mà chạy đi chứ!]

"Chạy cái con khỉ khô ý!"

Tôi gầm lên: "Anh ta mà có mệnh hệ gì, cả đời này tao cũng không sống yên ổn nổi đâu!"

Dẫu cho anh có là một tên bệnh kiều, dẫu cho anh có nhốt tôi lại đi chăng nữa.

Thì tình cảm anh dành cho tôi cũng là thật lòng thật dạ mà!

Hơn nữa vết thương này… là vì đuổi theo tôi nên mới bị ngã!

Nếu như tôi cứ thế mà phủi m.ô.n.g bỏ đi, thì tôi có còn là con người nữa không cơ chứ?!

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, sốc bế Bùi Tố cõng lên trên lưng.

Tuy rằng anh rất nặng, nhưng vào giây phút sinh t.ử này, cơ thể tôi bỗng bùng nổ một sức mạnh đáng kinh ngạc.

Tôi cõng anh chạy tuốt trở lại biệt thự, cuống cuồng gọi bác sĩ đến.

Đến khi bác sĩ gấp rút chạy tới nơi, Bùi Tố đã bắt đầu lên cơn sốt cao đến co giật.

Trong cơn mê sảng, miệng anh vẫn không ngừng lẩm bẩm gọi tên tôi:

"Dao Dao… đừng đi mà…"

"Đừng bỏ rơi anh…"

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay anh, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã không cách nào kìm lại được.

"Em không đi."

Tôi vừa khóc vừa nghẹn ngào nói: "Em không chạy nữa đâu, em ở lại đây với anh mà."

"Anh mau tỉnh lại đi có được không!"

Không biết có phải vì đã nghe thấy những lời này của tôi hay không.

Ngón tay của Bùi Tố khẽ cử động một chút, rồi đột ngột siết c.h.ặ.t, nắm ngược lấy bàn tay tôi.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được một sự an lòng chưa từng có từ trước đến nay.

Nhiệm vụ cái con khỉ!

Tiền lương hưu cái con khỉ!

Bà đây không làm nữa!

Tên bệnh kiều này, tôi nuôi!



Bùi Tố tỉnh lại đã là chuyện của ba ngày sau.

Lúc ấy tôi đang nằm bò bên mép giường anh, ngủ đến mức mơ mơ màng màng.

Cảm thấy có ai đó đang nhẹ nhàng xoa tóc mình, tôi giật mình tỉnh giấc ngay lập tức.

"Bùi Tố! Anh tỉnh rồi à?"

Tôi mừng rỡ nhìn anh.

Bùi Tố nhìn tôi, ánh mắt có chút mơ màng, vô định.

Nhưng rất nhanh sau đó, anh đã nhớ lại những chuyện xảy ra trước khi ngất đi.

Ánh mắt anh trong nháy mắt trở nên hoảng loạn, cuống cuồng.

"Dao Dao… Em không đi sao?"

Anh cố gượng dậy định ngồi lên, nhưng vì cơ thể còn quá suy nhược nên lại ngã oạch trở về giường.

"Em không đi."

Tôi ấn vai giữ anh lại, tém lại góc chăn cho anh thật cẩn thận: "Em ở đây bầu bạn với anh mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bùi Tố đăm đăm nhìn tôi, cứ như không dám tin đây là sự thật.

"Tại sao?"

Anh hỏi: "Chẳng phải... em luôn muốn chạy trốn sao?"

"Chìa khóa đã ở trong tay em rồi, tại sao lại không chạy?"

Tôi lấy từ trong túi quần chiếc chìa khóa kia ra, lắc qua lắc lại trước mắt anh.

"Bởi vì… Em thấy sống trong l.ồ.ng cũng tốt lắm."

Tôi mỉm cười, đặt chiếc chìa khóa lên trên chiếc tủ đầu giường.

"Có đồ ăn có đồ uống, lại còn có một anh chàng siêu đẹp trai ở bên cạnh."

"Cái ngày tháng thần tiên như này, biết đi đâu để tìm cơ chứ?"

Bùi Tố ngẩn người ra.

Anh nhìn tôi, vành mắt từ từ đỏ hoe lên.

"Dao Dao…"

Anh giơ tay ra, kéo tuột tôi vào lòng, ôm c.h.ặ.t lấy không buông.

"Cảm ơn em."

"Cảm ơn em vì đã tình nguyện ở lại."

Tôi ôm đáp lại anh, trong lòng cũng là một khoảng mềm mại, ấm áp.

Thật ra, cái gọi là chiếc l.ồ.ng, thứ nó khóa lại không chỉ là con người, mà chính là trái tim.

Một khi đã tâm đầu ý hợp, tình nguyện ở lại bên nhau, thì chiếc l.ồ.ng kia cũng chẳng còn tồn tại nữa rồi.



Chuỗi ngày sau đó, Bùi Tố thực sự đã cho người dỡ bỏ chiếc l.ồ.ng đi.

Thế nhưng anh vẫn bám người như cũ.

Tôi đi đâu anh cũng phải đòi bám theo bằng được, hận không thể biến thành cái đuôi nhỏ treo ngược trên người tôi mọi lúc mọi nơi.

Vả lại, cái ham muốn chiếm hữu của anh tuy có hạ nhiệt xuống một chút, biến thành 99%, nhưng nhìn chung thì vẫn vô cùng đáng sợ.

Chỉ cần có người đàn ông khác lỡ liếc nhìn tôi nhiều hơn một chút, anh sẽ lập tức xù lông nhím ngay.

Có điều, tôi cũng đã quen dần với việc đó rồi.

Ai bảo anh vừa đẹp trai lại vừa lắm tiền cơ chứ?

Hơn nữa…

Tôi nhìn cái chỉ số vẫn đỏ đến phát đen trên đỉnh đầu Bùi Tố.

Đột nhiên cảm thấy, cái thứ này trông cũng đáng yêu phết đấy chứ.

Ít nhất nó là minh chứng rõ ràng nhất cho việc, anh thực sự yêu tôi sâu đậm.

Còn về phần nhiệm vụ ấy à…

Hệ thống đã bị tôi chọc cho tức điên đến mức bỏ nhà ra đi từ tám đời rồi.

Nghe đâu là dỗi quá nên bỏ sang cuốn tiểu thuyết khác để tìm một ký chủ ngoan ngoãn nghe lời hơn.

Đi thì đi thôi, chẳng sao cả.

Dù sao thì hiện tại tôi cũng đã tìm được khoản "tiền hưu" đích thực thuộc về riêng mình rồi.

Một ông trùm bệnh kiều, người mà trong tim trong mắt đều chỉ chứa đầy hình bóng của một mình tôi.

Chẳng phải thế này còn thơm hơn việc đi chu du khắp thế giới gấp vạn lần sao?

_HOÀN_