Chiếc Trâm Vàng Ngày Định Vương Chọn Phi

Chương 3



 

“Triệu Uyển Nhi rõ ràng là không lường trước được ta lại có phản ứng bình thản đến nhường này.”

 

Ả ngẩn người ra trong chớp mắt, ngay sau đó lại nở nụ cười ngọt ngào hơn gấp bội:

 

“Ồ phải rồi, suýt chút nữa thì quên mất còn một chuyện."

 

Ả ghé sát lại gần ta, hạ thấp giọng xuống:

 

“Thừa tướng đại nhân có bảo, ba ngàn thợ săn nơi biên quan của phụ thân muội, triều đình đã phái Giám quân tới để tiếp quản rồi.

 

Muội thử đoán xem, vị Giám quân ấy là người của ai nào?"

 

Đầu ngón tay ta trong tay áo khẽ siết c.h.ặ.t lấy chiếc răng sói kia.

 

Chuyện về Giám quân ta vốn đã tường tận—— phụ thân từ ba ngày trước đã truyền mật thư cho ta, nói rằng triều đình có phái người tới, nhưng kẻ đó đã sớm bị Ảnh vệ bí mật thu phục, phản gián rồi.

 

Triệu Uyển Nhi đây là đang muốn dùng lời để lừa gạt ta.

 

Ả ngỡ rằng ta không hề hay biết, hòng muốn nhìn thấy dáng vẻ suy sụp, khốn khổ của ta.

 

Ta khẽ nở nụ cười:

 

“Tỷ tỷ đã phải nhọc lòng rồi.

 

Có điều cây trâm này nặng nề quá, ta cài vào lại thấy đau cổ.

 

Cứ cất đi trước vậy."

 

Ta vươn tay đón lấy cây trâm vàng từ trong tay ả, đặt ngược trở lại vào trong rương gỗ, rồi đậy nắp lại.

 

Động tác của ta thong thả, ung dung, hệt như đang thu dọn một món trang sức tầm thường, không chút giá trị.

 

Nụ cười trên gương mặt Triệu Uyển Nhi bỗng chốc cứng đờ trong một khoảnh khắc.

 

Nhưng ả lập tức lại gượng cười, tiếng cười còn có phần lớn hơn:

 

“Muội muội quả là có định lực tốt.

 

Chỉ là không biết được——"

 

Ả khựng lại một nhịp, giọng điệu bỗng chốc trở nên lạnh tanh:

 

“Ngày mai khi muội nhận được bàn tay còn lại của đích mẫu muội, liệu muội có còn giữ được vẻ bình thản như thế này nữa hay không."

 

Khi buông lời ấy, đôi mắt ả chớp cũng không chớp, cứ thế nhìn chăm chằm vào ta.

 

Ả muốn tìm kiếm trên gương mặt ta sự sợ hãi, phẫn nộ, hay suy sụp—— bất kỳ một loại cảm xúc nào mà ả hằng mong mỏi được nhìn thấy.

 

Thế nhưng ả định sẵn là phải thất vọng rồi.

 

Ta đến cả mí mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái.

 

Triệu Uyển Nhi quay người định rời đi, nhưng khi bước tới cửa lại bỗng dưng quay ngoắt trở lại.

 

Ả ghé sát vào tai ta, thanh âm thấp đến mức chỉ có hai người chúng ta nghe thấy:

 

“Thẩm Chiêu Ninh, ngươi có biết năm đó mẫu thân ngươi đã ch/ết như thế nào không?"

 

Lồng ng/ực ta khẽ thắt lại.

 

“Cũng chính là bị một cây trâm vàng như thế này, đ.â.m xuyên qua cuống họng mà ch/ết đấy."

 

Khi nói lời này, ngữ điệu của ả nhẹ bẫng, hệt như đang bàn luận xem thời tiết hôm nay đẹp đẽ ra sao.

 

Thế nhưng ta lại chú ý tới một chi tiết cực kỳ nhỏ nhặt—— ả bảo là “đâm xuyên cuống họng", mà ta thì nhớ rất rõ khi mẫu thân qua đời, trên cổ bà tuyệt nhiên không hề có một vết thương nào cả.

 

Mẫu thân là do trúng độc mà ch/ết.

 

Thất khiếu chảy m/áu, duy chỉ có phần cổ là vẫn nguyên vẹn, lành lặn.

 

Triệu Uyển Nhi đang nói dối.

 

Ả căn bản chẳng hề hay biết nguyên nhân c/ái ch/ết thực sự của mẫu thân ta, chẳng qua là đang muốn dùng lời lẽ để dò xét giới hạn của ta mà thôi.

 

Ta không đáp lời, trên mặt cũng chẳng lộ ra bất kỳ sự biến đổi cảm xúc nào.

 

Triệu Uyển Nhi chăm chú nhìn ta trân trân suốt năm giây đồng hồ, ánh mắt dời từ vẻ đắc ý sang lòng hoài nghi, rồi lại từ hoài nghi hóa thành sự bất an, bồn chồn.

 

Cuối cùng, ả cũng chịu quay người rời đi.

 

Tám gã hộ viện một lần nữa đóng c.h.ặ.t cửa viện lại.

 

Ta đứng im tại chỗ, lắng nghe tiếng bước chân của ả ngày một xa dần.

 

Đoạn, ta đưa mắt nhìn về phía góc tường.

 

Nơi đó có một mụ ma ma già đang lúi cúi quét r/ác, từ lúc Triệu Uyển Nhi bước vào cửa mụ đã bắt đầu quét, quét mãi cho đến tận bây giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Mụ khẽ ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn ta một cái.

 

Rồi khẽ gật đầu ra hiệu.

 

Đích mẫu bình an vô sự.

 

Đây quả thực là một cái bẫy.

 

Tảng đá đè nặng trong lòng ta cuối cùng cũng được buông xuống.

 

Mụ ma ma già quét r/ác đến tận bên chân ta, khẽ cúi người xuống, từ trong cán chổi bỗng lăn ra một viên sáp nhỏ.

 

Ta dùng mũi giày giẫm c.h.ặ.t lấy, đợi đến khi mụ đi khuất rồi mới cúi người nhặt lên.

 

Bên trong viên sáp là mật thư của phụ thân:

 

“Chiêu Ninh, Thừa tướng muốn ra tay với Thẩm gia, Định Vương có thể giữ được mạng cho con, hãy tin hắn ba phần."

 

Tin hắn ba phần ư?

 

Phụ thân ta xưa nay vốn là kẻ chẳng bao giờ nói ra cái từ ngữ “ba phần" này cả.

 

Người mà đã bảo “ba phần", tức là có đến “bảy phần không thể tin tưởng".

 

Thế nhưng tình cảnh trước mắt, ta vốn chẳng còn sự lựa chọn nào khác.

 

Ta bóp nát viên sáp, đẩy cửa bước ra ngoài.

 

Gã hộ viện tiến lên ngăn cản:

 

“Thẩm cô nương, Thừa tướng đại nhân có dặn, đêm xuống gió lớn, người tốt nhất là nên——"

 

“Ta muốn đến nhà bếp."

 

Ta lạnh lùng ngắt lời gã.

 

“Vương gia có dặn, giờ Thìn ngày mai ta phải đích thân làm bữa sáng.

 

Các ngươi không cho ta đi, ngày mai Vương gia không có bữa sáng để dùng, cái tội danh này các ngươi gánh vác nổi chăng?"

 

Hai gã hộ viện đưa mắt nhìn nhau một lượt, rồi mới chịu tránh đường.

 

Nhà bếp nằm ở phía Tây căn hậu viện, dọc đường đi ta chẳng hề chạm mặt mấy tên hạ nhân.

 

Phủ Định Vương này vắng vẻ, hiu quạnh vô cùng, nhìn qua chẳng khác nào một tòa nhà ma.

 

Trong bếp chỉ có độc một mụ đầu bếp đang trực đêm, vừa thấy ta bước vào liền giật nảy mình kinh hãi.

 

Ta chẳng thèm để ý tới mụ, bắt đầu lật tìm các loại nguyên liệu nấu ăn.

 

Bột mì, trứng gà, hành, gừng——

 

Thói quen nơi biên quan đã ngấm vào xương tủy, bất luận là đặt chân đến nơi nào, việc đầu tiên cần làm chính là phải nắm rõ địa hình nơi đó.

 

Ta vừa nấu canh, vừa âm thầm ghi nhớ xem nhà bếp này có tổng cộng bao nhiêu lối ra vào, cửa sổ hướng về phía nào, hậu viện thông tới những nơi đâu.

 

Mụ ma ma già quét r/ác kia chẳng biết đã bám theo vào từ lúc nào.

 

Mụ tiến lại gần bên cạnh ta, đưa tay giúp ta nhào bột, khi bàn tay mụ khẽ chạm vào lòng bàn tay ta, mụ liền nhanh nhảu viết lên đó một chữ:

 

“Ảnh"

 

Chính là ám hiệu của ba ngàn Ảnh vệ dưới trướng phụ thân ta.

 

Ta không ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục nhào bột.

 

Mụ ma ma già hạ thấp giọng nói:

 

“Chìa khóa kho vàng nằm trong chiếc răng sói kia, giờ Tý đêm nay, lối vào mật đạo nằm ở chiếc giếng cạn nơi hậu viện."

 

Dứt lời, mụ liền quay người bước đi, dáng vẻ tự nhiên hệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 

Giờ Thìn ngày kế tiếp, ta bưng bát canh nóng tiến về phía thư phòng.

 

Trước cửa phòng tuyệt nhiên không có vệ binh canh gác, cánh cửa khép hờ.

 

Ta khẽ gõ hai tiếng, chẳng thấy ai đáp lời, liền đẩy cửa bước vào trong.

 

Định Vương đang ngồi ngay ngắn phía sau chiếc bàn thư án, trước mặt hắn đang trải rộng một tấm bản đồ quân sự.

 

Hắn ngước mắt nhìn ta một cái, sắc diện so với ngày hôm qua đã có phần khá khẩm hơn đôi chút, nhưng vẫn trắng bệch, chẳng giống dáng vẻ của một người sống cho lắm.

 

“Đặt xuống đó đi."

 

Hắn khẽ chỉ tay về phía góc bàn.