Tôi không nói gì thêm nữa, bố Tô và mẹ Tô cũng âm thầm suy đoán khi nhìn vẻ mặt mệt mỏi của tôi.
Tất cả đều nằm trong kế hoạch của tôi. Chỉ có những đứa trẻ hay khóc mới được ăn đồ ngọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Cứ tiếp tục giả vờ hiểu chuyện thì ai thèm quan tâm chứ?
Khi tôi đến trường vào ngày hôm sau, hai nữ sinh ngày hôm qua nhìn thấy tôi liền trốn đi.
Sau khi biết chuyện đã xảy ra, Tô Tình bước đến trước mặt tôi và nói: "Lâm Quân, cô thực sự rất biết cách giả vờ!"
Nhìn những ánh mắt bàn tán của các bạn học xung quanh, tôi cắn môi: “Tô Tình, tớ không biết tại sao lại chọc giận cậu, xin cậu hãy tha thứ cho lỗi lầm của tớ, được không?”
Giọng nói ngọt ngào, lúc này tôi cố tình khoác lên mình bộ dạng dễ thương khiến người khác không đành lòng trách cứ.
Còn Tô Tình luôn quen ỷ vào gia thế mà kiêu ngạo, ở trường tính khí cũng rất ngạo mạn nên mọi người đương nhiên sẽ nghiêng về phía tôi.
Tô Tình cảm thấy ánh mắt mơ hồ của các học sinh xung quanh cô, và hét lên một cách giận dữ, "Các người nhìn cái gì!"
"Tô Tình, đây là lớp học, không phải nhà của cậu." Lớp trưởng cách đây không xa đã lên tiếng cảnh báo.
"Đúng vậy! Hét cái gì!" Những người khác bất mãn lẩm bẩm.
Tô Tình tức giận đến mức cầm cặp sách và chạy ra khỏi lớp.
Tôi khẽ "ha" một tiếng trong lòng.
Vui chưa được bao lâu, tôi đã nhìn thấy nam sinh mà tôi đã thấy ở hành lang ngày hôm qua, đang bước vào lớp với một bên vai là chiếc cặp đi học.
"Giang Chu, anh Chu! Tôi còn tưởng rằng cậu không tới." Một nam sinh ngồi hàng ghế phía sau mở miệng oán trách.
Người tên Giang Chu tự nhiên ngồi xuống hàng cuối cùng.
"Anh Chu, hôm nay cậu cùng bọn tôi đi làm một trận với bên Tam Trung?"
“Còn tùy.” Giang Chu trả lời có lệ.
"Đừng nha! Cậu là anh trai của tôi! Anh trai ruột đó!"
Lắng nghe cuộc trò chuyện của các nam sinh ở hàng ghế sau, tôi nhận ra cậu ấy là Giang Chu, là một chiêu bài của trường chúng tôi.
Giang Chu không chỉ đẹp trai mà còn xuất thân từ một gia đình danh giá, và điểm số của cậu ấy luôn đứng đầu trong các kỳ thi.
Giang Chu có lẽ đã cảm nhận được ánh nhìn của tôi nên liếc nhìn về phía tôi.
Tôi vội thu hồi ánh mắt, chắc cậu ấy sẽ không kể chuyện xảy ra trong nhà vệ sinh nữ ngày hôm qua đâu nhỉ?
Cho dù có nói ra, tôi có c.h.ế.t cũng sẽ không thừa nhận!