Chiếu Ảnh

Chương 10



Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Muội muội ta cũng nhìn thấy rồi, cô còn bảo nó đừng nói chuyện cô đến tìm ta ra ngoài."

 

Thẩm Muội đứng sau lưng hắn, rụt rè gật đầu.

 

"Tô tỷ tỷ, được hỏi cưới đàng hoàng thì làm thê, tự ý theo trai thì làm thiếp... Cái danh làm thiếp này, tỷ thật sự là làm quen tay rồi."

 

Ta cười lạnh một tiếng: "Chuyện không có chứng cứ, ta không nhận."

 

Ta bảo người đi báo quan.

 

Thẩm Triều Thăng lại tung ra một bằng chứng nữa: "Trên n.g.ự.c cô có một nốt ruồi son, cái này có tính là bằng chứng không?"

 

Trong tiệm lập tức nổ tung như chảo dầu.

 

Ta tức đến toàn thân phát run.

 

Chuyện riêng tư kín đáo như vậy, người có thể nói ra ngoài chỉ có Lục An.

 

Uổng cho hắn còn là một người đọc sách, vậy mà lại đem loại chuyện này nói cho người khác nghe.

 

Thẩm Muội thừa cơ đục nước béo cò: "Tô tỷ tỷ, tỷ làm lớn chuyện thế này, không sợ nước bọt của người đời dìm c.h.ế.t tỷ sao? Tỷ chẳng phải là muốn làm thê nên mới không nhận đó chứ? Nhưng tỷ vốn dĩ là thiếp, sao có thể làm thê?"

 

Nàng ta liếc nhìn cửa tiệm một cái, sự tham lam nơi đáy mắt gần như không giấu nổi.

 

"Thế này đi, ca ca muội bằng lòng nạp tỷ làm thiếp. Tỷ làm thiếp của ca ca muội rồi thì hãy an phận một chút, đừng có bêu đầu lộ mặt ra ngoài nữa. Cửa tiệm này cứ giao cho muội quản lý đi. Tỷ cố tình lừa gạt lấy tiền tài của ca ca muội để mở cửa tiệm này, hại huynh ấy sinh bệnh cũng không có tiền chạy chữa."

 

Ta nghe xong, không giận mà lại bật cười.

 

Nói tới nói lui, đi đường vòng lớn như vậy, hóa ra là đang nhắm vào cửa tiệm này.

 

Ý đồ này, cái đầu óc một đường thẳng của Thẩm Muội không nghĩ ra nổi.

 

Xem ra là thủ b.út của Thẩm Triều Thăng.

 

Kiếp trước hắn cũng như vậy, có thể đổi trắng thay đen, có thể biến hành vi cướp đoạt thành nhặt được.

 

22

 

Ta nháy mắt với chưởng quầy: "Báo quan, cứ nói có người muốn cướp tiệm."

 

Ta cố tình không nói đây là tiệm của ai.

 

Thẩm Triều Thăng đứng đó, lòng đầy tự tin, chẳng hề sợ hãi.

 

Quan sai rất nhanh đã đến.

 

''Ta đang quản lý, không có nghĩa là cửa tiệm này thuộc về ta."

 

"Hơn nữa... Thẩm công t.ử, ngươi lấy đâu ra tiền để ta lừa gạt?"

 

Quan sai quay sang nhìn Thẩm Triều Thăng, ánh mắt lộ rõ vẻ bất mãn.

 

"Quan gia, ta muốn cáo trạng hắn tội vu khống sự trong sạch của ta, và cưỡng đoạt cửa tiệm của Tạ đại nhân.''

 



23

 

Vụ án được xét xử rất nhanh ch.óng.

 

Thẩm Triều Thăng, Thẩm Muội, cùng với phu phụ Lục An – kẻ đã đưa chiếc yếm, đều bị xích giải vào đại lao.

 

Hóa ra cửa tiệm này thực sự khiến người ta đỏ mắt ghen tị.

 

Phu nhân ghen tị với nguồn thu lợi của cửa tiệm, bốn người bọn họ bèn tụm lại một chỗ nghĩ ra cách này, kẻ hiến kế, người đưa d.a.o, kẻ lại xung phong hãm trận.

 

Thẩm Triều Thăng bị kết án.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đừng nói đến chuyện thi cử, ngay cả một bước ra khỏi cửa ngục hắn cũng không thể làm được nữa.

 

Bụng đầy sách thánh hiền của hắn, cuối cùng chỉ biết đọc cho bốn bức tường giam nghe.

 

Phu nhân không chịu nổi sự âm u ẩm ướt trong ngục tối, lại đang m.a.n.g t.h.a.i nên khóc lóc om sòm đòi ra ngoài.

 

Lục An bị phạt một số tiền lớn, của cải tích góp trong nhà gần như bị khoét rỗng.

 

Hai người họ vừa dìu dắt nhau về đến cửa nhà, lão phu nhân đã lao ra tát thẳng vào mặt hai cái.

 

"Đồ sao chổi!"

 

"Hại phu quân của mình vào tù tội, ngươi còn mặt mũi nào mà vác mặt về đây?''

 

Phu nhân che mặt, không nói một lời, ngay đêm đó đã động t.h.a.i ra m.á.u rồi sinh non.

 

Đó là một đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn, gầy gộc trơ xương, tiếng khóc yếu ớt như mèo kêu.

 

Lão phu nhân ghé đầu nhìn một cái, trề môi khinh bỉ rồi quay lưng đi thẳng.

 

Oái oăm thay, bà ta vừa bước chân trước, chân sau phu nhân đã bị băng huyết.

 

Đến khi bà lão gác đêm đang ngủ gật giật mình tỉnh giấc thì m.á.u đã nhuộm đỏ cả giường.

 

Người thì đã lạnh từ lâu.

 

Danh tiếng của Lục An đã bại hoại, không còn ai thèm bái hắn làm phu t.ử nữa.

 

Hắn chỉ đành ôm nữ nhi đỏ hỏn, dắt theo lão phu nhân cùng về quê làm ruộng.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

24

 

Cuối năm, Tạ gia phái người đến thu tiền hoa hồng.

 

Ta ôm sổ sách bước ra ngoài, cạnh cỗ xe ngựa trước cửa có một nam t.ử đang đứng, vóc dáng cao ráo tuấn lãng, chính là Tạ Doãn.

 

Hơn nửa năm không gặp, nét mặt chàng đã thêm vài phần trầm ổn, trông càng thêm cuốn hút.

 

Ta đưa sổ sách qua cho chàng.

 

Chàng đón lấy, lật xem vài trang, đôi lông mày khẽ nhướng lên, khóe môi hiện một tia ý cười.

 

"Tô cô nương quả là có tài kinh thương."

 

Ta khẽ mỉm cười.

 

Nhận được sự công nhận của chàng thực sự khiến tâm trạng ta vô cùng vui vẻ.

 

Chàng gấp cuốn sổ lại, ngước mắt nhìn ta, giống như vô tình buông một câu: "Có muốn tới Kinh thành không? Nơi đó con đường rộng mở hơn, cửa tiệm lớn hơn, con người cũng đông đúc hơn."

 

Lòng ta khẽ lay động.

 

Ở Kinh thành sẽ không còn những kẻ khiến ta chán ghét nữa.

 

Ta việc gì phải từ chối chứ?

 

Thế là ta liền đáp: "Được."

 

25

 

Tạ Doãn ngoại truyện:

 

Lần đầu tiên ta gặp Tô cô nương là ở trong phủ của Lục An.

 

Lục An chê bôi nhan sắc của nàng quá mức thu hút ánh nhìn, sau lưng lại bàn tán với người khác bằng giọng điệu khinh miệt đặc trưng của đám hủ nho.

 

"Hạng người như nàng ta, cũng chỉ xứng lấy sắc thờ người mà thôi."