Chiếu Ảnh

Chương 7



Ta giơ tay ra: "Trả đồ lại cho ta!"

 

Khóe miệng hắn hơi nhếch lên: "Nghiên mực Đoan Khê này, chẳng phải chính là kiểu trước đây ta từng nói là mình muốn sao? Nàng mua nó, chẳng lẽ không phải để tặng cho ta?"

 

Ta ngẩn người. Giữa thanh thiên bạch nhật, ta bị cướp cạn à?

 

14

 

Hắn càng nói càng tỏ ra chắc chắn: "Ta nghe người ta nói, Tạ đại nhân không hề nạp nàng làm thiếp. Xem ra, cành cao này của nàng gãy rồi. Đã như vậy, chi bằng sớm ngày trở lại bên cạnh ta đi. Đúng rồi, giấy Tuyên tháng này dùng hết rồi. Vừa vặn đấy, mua thêm cho ta một ít."

 

Ta nhìn chằm chằm vào gương mặt xem mọi chuyện là hiển nhiên của hắn, hít sâu một hơi: "Thẩm công t.ử chưa tỉnh ngủ à? Không nghe thấy ta nói gì sao? Nghiên mực Đoan Khê này không phải cho ngươi. Trả đây!"

 

Xung quanh đã có vài người dừng bước, ánh mắt của dăm ba người bắt đầu tụ lại.

 

Thẩm Triều Thăng nhận ra những tiếng bàn tán xôn xao kia, khóe mắt khẽ co giật một cái. Những người xem trò vui đang cười nhạo hắn tự đa tình, không biết chừng mực.

 

Hắn nghiến c.h.ặ.t răng, ghé sát lại gần ta, đè thấp giọng nói: "Tô Chiếu Ảnh, ta có lòng tốt tha thứ cho nàng, nàng đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Còn làm loạn nữa, ta sẽ không dễ dàng tha thứ cho nàng như thế này đâu."

 

Ta tức đến bật cười, lớn tiếng hỏi hắn: "Dám hỏi ta đã làm chuyện gì có lỗi với Thẩm công t.ử? Khiến ngươi phải tự đa tình đến mức này?"

 

Nhóm người xem xung quanh càng thêm hứng thú, ánh mắt ai nấy đều sáng rực lên.

 

"Thẩm công t.ử nhìn ta làm gì, tưởng ta là ba ba trong ao rùa ở chùa hay sao mà cứ chặn đường là mở miệng cầu nguyện? Ngươi muốn giấy Tuyên thì tự đi mà mua, mua không nổi thì đừng có nhìn!"

 

Mặt Thẩm Triều Thăng đỏ bừng lên như gấc chín: "Ngươi!"

 

"Ngươi cái gì mà ngươi?" Ta thẳng tay giật lấy hộp gỗ từ trong tay hắn, thuận thế giẫm mạnh lên chân hắn một cái.

 

Hắn đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh, cúi rạp người xuống ôm lấy chân.

 

Ta nhổ một bãi: "Uổng cho ngươi còn là người đọc sách, vừa lên tiếng là đã giật đồ của người khác! Hứ!"

 

Xung quanh rộ lên tiếng cười ồ. Sắc mặt Thẩm Triều Thăng lúc đỏ lúc trắng, trong tiếng chỉ trỏ bàn tán của mọi người, hắn chật vật ôm đầu lủi mất.

 

Ta ngẩng cao đầu bước ra ngoài, lòng dạ vô cùng sảng khoái. Lúc đi qua đầu phố, ta thoáng thấy đối diện có một chiếc xe ngựa đang đỗ, rèm xe buông xuống, im lìm tĩnh lặng. Ta không để tâm, quay người bỏ đi.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Trở về Tạ phủ, ta vừa đặt nghiên mực Đoan Khê lên bàn thư phòng, liền nhìn thấy trên bàn đã bày sẵn một món quà. Hộp gấm tinh xảo, bên trên có đè một tờ hoa tiên, viết hàng chữ "Tô cô nương thân mở", nét chữ thanh tú cương nghị.

 

Mở ra xem, bên trong là một cây trâm bạch ngọc, chất ngọc cực tốt, toàn thân bóng bẩy trong suốt.

 

Ta nâng cây trâm, ngẩn người tại chỗ.

 

Tạ Doãn làm sao biết ta định tặng quà cho ngài ấy chứ? Thế này thì hay rồi, nghiên mực Đoan Khê của ta chẳng phải lại thành quà đáp lễ sao?

 

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

15

 

Tạ phủ dạo gần đây trở nên náo nhiệt, khách khứa qua lại dập dìu, xe ngựa đông đúc. Ta trốn ở hậu viện, có thể không lên tiếng liền không lên tiếng, có thể không gặp người liền không gặp người.

 

Tạ Doãn lại chủ động tìm đến ta.

 

Ngài ấy đứng dưới hành lang, giọng điệu ôn hòa: "Gần đây trong phủ nhiều việc, một mình ta thực sự xoay xở không xuể. Tô cô nương, có thể phiền cô giúp đỡ quán xuyến vài ngày được không?"

 

Ta cúi đầu nhìn mũi chân mình: "Ta không xứng. Dẫu sao trước đây ta cũng từng là... một người thiếp. Sao có thể gánh vác việc này."

 

"Cô xứng đáng mà." Ngài ấy nhìn quanh bốn phía, thở dài một tiếng: "Đại tẩu của ta trước đây cũng là con nhà nông, quán xuyến gia sự rất cừ. Trong mắt ta, thân phận không có phân biệt cao thấp sang hèn. Trong phủ này của ta không có ai giúp đỡ, thực sự đã loạn đến mức chẳng ra thể thống gì rồi. Coi như Tô cô nương giúp ta một tay đi."

 

Ta nhớ tới cây trâm bạch ngọc kia, do dự một lát rồi gật đầu. Dù sao món đồ ngài ấy tặng ta cũng quý giá hơn nhiều.

 

Mấy ngày qua, ta giúp sắp xếp tiệc tùng, chuẩn bị lễ đáp tạ, điều phối nhân thủ.

 

Về sau, Tạ Doãn dứt khoát giao toàn bộ sự vụ trong phủ cho ta.

 

Từ mua sắm, đối chiếu sổ sách, đến đón đưa khách khứa, từng việc từng việc đều qua tay ta.

 

Ta cứ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói rõ được là ở đâu.

 

Khách khứa thấy tác phong của ta liền bàn tán xôn xao, bảo vị Tô cô nương này quy củ lễ nghi chu toàn, còn giỏi giang hơn cả chủ mẫu thông thường.

 

Ta nghe xong chỉ mỉm cười.

 

Những quy củ này là do kiếp trước ta đã chịu đựng mấy chục năm, bị người ta cười nhạo không biết bao nhiêu lần, mới từng chút từng chút gượng ép học được.

 

Những thứ đã khắc sâu vào xương tủy, muốn quên cũng chẳng thể quên.

 

16

 

Hôm ấy, gã sai vặt gác cổng nói có một cô nương ở cửa tìm ta.

 

Ta bước ra xem, hóa ra là Thẩm Muội.

 

Vừa định quay lưng đi, nàng ta đã vội vã lao tới: "Tô tỷ tỷ, đại ca của muội bệnh rồi."

 

"Hắn sinh bệnh thì tìm ta làm gì?"

 

Thẩm Muội không ngờ ta lại tuyệt tình đến thế.

 

"Tô tỷ tỷ, ngày thường vừa nghe đại ca sinh bệnh là tỷ đã cuống cuồng cả lên, hết sắc t.h.u.ố.c lại dâng canh, bận trước bận sau, sao hôm nay lại..."

 

"Trước kia ta là do Lục tiên sinh ủy thác nên mới đưa t.h.u.ố.c cho hắn."