Bùi Dã cài cúc áo cho tôi, mùi hương đàn hương thoang thoảng trên người anh len vào mũi tôi.
Không thể phủ nhận, anh thực sự rất quan tâm đến tôi.
Nghĩ kỹ lại, thực ra tôi đã không còn giận anh nữa.
"À, về chuyện bánh chưng ngọt mặn, em tha thứ cho anh."
Tay Bùi Dã dừng lại, trong giọng nói không giấu được sự vui mừng: "Thật sự không giận nữa à?"
Tôi trả lời: "Em đã nghĩ rồi, bánh chưng nhân mặn cũng không khó ăn đến thế, hoặc có thể nói là em có thể thử chấp nhận."
Tôi có thể thử chấp nhận khẩu vị mình không thích, cũng có thể thử chấp nhận tất cả con người anh.
Giống như hôm nay, anh có thể vì tôi mà thử rất nhiều thứ...
Bùi Dã lại hỏi:
"Vậy Lục Hoài..."
"Chỉ là đàn em thôi."
"Thật không?"
"Lừa anh làm gì?"
Dáng vẻ cẩn thận của Bùi Dã hệt như một cô vợ nhỏ làm sai chuyện.
Đêm như nước, sao trời lấp lánh, Bùi Dã nắm tay tôi đi dạo dưới bầu trời sao.
Sắp đi đến cuối con đường, anh ôm tôi vào lòng.
Thấy anh có tâm sự, tôi hỏi: "Sao vậy?"
Bùi Dã do dự một lúc rồi khó xử nói:
"Chiêu Chiêu, có lẽ anh phải đi một thời gian."
"Yên tâm, giải quyết xong chuyện anh sẽ về ngay!"
Sắc mặt tôi bình thản, trả lời: "Ừm, được."
Tôi không hỏi anh đi đâu, cũng không hỏi anh đi làm gì.
Chỉ cần đủ tin tưởng, tất cả đều không cần nói ra.
16
Tuy Bùi Dã đã đi, nhưng chương trình vẫn được ghi hình như thường lệ.
Lúc này tôi mới biết chương trình này là do Bùi Dã đầu tư, chẳng trách lại có một kẻ ngốc bỏ ra thù lao cao như vậy để mời một nghệ sĩ mờ nhạt như tôi, hóa ra đây đều là chiêu dỗ tôi của anh.
Trước khi đi, Bùi Dã đã gửi quà cho tổ chương trình, mục đích là để họ chăm sóc tôi nhiều hơn, nhưng lại có người "chim khách chiếm tổ chim câu", tưởng rằng mọi việc Bùi Dã làm đều là vì cô ta.
Ninh Tuyết ra vẻ bà chủ, nói những lời khách sáo với nhân viên:
"Đừng khách sáo, mọi người vất vả rồi, đây là điều nên làm."
Cư dân mạng không biết sự thật cũng hùa theo:
[Không hổ là vợ chưa cưới của nhà họ Bùi, còn chưa về làm dâu mà Bùi Dã đã chiều chuộng thế này, sau này chắc chắn là một người chồng cuồng vợ.]
[Mọi người ơi, real quá, real quá! Ai hiểu được cảm giác này không, vậy mà lại có người vì theo đuổi vợ mà mở cả một show hẹn hò, đầu tôi ngứa quá, hình như sắp mọc ra não yêu đương rồi.]
Các khách mời trong chương trình cũng lộ vẻ ghen tị:
"Tiểu Tuyết, mình ghen tị với cậu quá, Bùi Dã đối xử với cậu tốt thật đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ninh Tuyết đỏ mặt ngượng ngùng: "Aiya, anh Dã lúc nào cũng phô trương như vậy, em ngại quá."
Có khách mời còn hóng chuyện: "Này, nghe nói cậu và Bùi Dã có hôn ước từ nhỏ? Hóa ra hai người là thanh mai trúc mã à, xem ra sắp có tin vui rồi nhỉ?"
Ninh Tuyết sững người một lúc, có chút do dự, vội vàng lảng sang chuyện khác.
Mọi người tưởng cô ta ngại ngùng, không hỏi tiếp nữa.
Thực ra, người có hôn ước từ nhỏ với Bùi Dã là tôi, người thanh mai trúc mã với anh cũng là tôi.
Năm tôi bảy tuổi, mẹ tôi bị trầm cảm qua đời, chưa đầy một tháng, bố tôi đã dẫn một người phụ nữ xinh đẹp và Ninh Tuyết bé nhỏ về nhà.
Lúc đó, Ninh Tuyết đã sáu tuổi.
Bố tôi ngoại tình trong lúc mẹ tôi mang thai.
Sau khi mẹ mất, tiểu tam không ra gì giờ đã trở thành bà chủ của tập đoàn Ninh thị, Ninh Tuyết c.ư.ớ.p đi tình yêu của bố tôi cũng trở thành nhị tiểu thư danh chính ngôn thuận.
Ninh Tuyết được bố thiên vị nên chẳng kiêng dè gì, tất cả mọi thứ của tôi cô ta đều muốn c.ư.ớ.p.
Sau này tôi muốn phát triển trong ngành giải trí, Ninh Tuyết cũng nhất quyết tranh giành với tôi, cầu xin bố đầu tư cho cô ta rất nhiều tài nguyên.
Những năm bị lạnh nhạt, nếu không có Bùi Dã, có lẽ tôi đã sớm mất đi hy vọng vào tương lai.
Nhìn dáng vẻ đắc ý của Ninh Tuyết, tôi lại nghĩ đến những chuyện không vui trước đây.
Tôi tức đến run môi.
Đang định nói ra hết sự thật, Lục Hoài gọi tôi lại:
"Chị, đạo diễn bảo chúng ta qua đó ghi hình."
17
Nội dung ghi hình lần này là chơi trò chơi ở bể bơi.
Tất cả các khách mời phải bơi đến phía bên kia của bể bơi để lấy bảng gợi ý, tổng cộng ba vòng, lấy ba lần, người dùng thời gian ngắn nhất sẽ nhận được phần thưởng.
Vòng đầu tiên là nam nữ hỗn hợp, tôi vừa hay đứng cùng vị trí với Ninh Tuyết.
Tiếng còi của trọng tài vừa vang lên, mọi người đều dốc hết sức bơi về phía trước.
Trước đây để đóng một cảnh dưới nước, tôi đã học bơi hai tháng, sau đó bơi lội cũng trở thành sở thích của tôi.
Tôi nhanh ch.óng bơi đến phía đối diện và lấy được bảng gợi ý, bỏ xa người thứ hai vài giây, tốc độ nhanh đến nỗi khiến mọi người đều kinh ngạc.
Lục Hoài là người thứ hai, chỉ chậm hơn tôi một giây.
"Chị, không ngờ chị bơi cũng giỏi thế."
Tôi đáp lại cậu ấy:
"Thỉnh thoảng có luyện tập một chút."
Lục Hoài thấy tôi có hứng thú với bơi lội, liền mời tôi đến câu lạc bộ bơi của bạn cậu ấy chơi.
Tôi cười từ chối:
Nhà Có Chiếc Ghế Mây
"Thôi, em sợ người nào đó biết được sẽ ghen."
Lục Hoài sững người, thấy tôi thực sự không có ý định nhận lời, cũng không ép nữa.
Cậu ấy còn trêu tôi: "Xem ra em không thể đi quá gần với chị được rồi, em sợ anh ấy đến ám sát em mất."
Tôi nghĩ có lẽ Bùi Dã thật sự sẽ làm vậy.