Chiếu Cung Tường

Chương 5



Ta xin phụ hoàng mời danh sư truyền dạy thuật b.ắ.n cung và cưỡi ngựa. Ta muốn có được tài b.ắ.n tên bách bộ xuyên dương, đích thân làm kẻ nắm giữ lưỡi kiếm.

 Mèo vờn chuột, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi.

Ôn Ngọc Hành sau khi thành thân được ba tháng liền dâng sớ xin được điều chuyển công tác ra ngoài kinh thành. 

Hắn nhậm chức ở Lễ bộ, không có thực quyền, vĩnh viễn phải sống dưới bóng của Ôn gia. Đây chắc chắn không phải thứ hắn muốn.

 Đi làm quan địa phương, nếu có thành tích rồi điều chuyển ngược về kinh đô thì sẽ được thăng tiến vùn vụt.

Kiếp trước, con đường của hắn vô cùng hanh thông. Sau khi cưới công chúa, hắn căn bản không cần phải đi đâu xa mà vẫn thăng quan tiến chức liên tục trong hàng ngũ văn thần, khiến bao người ghen tị.

 Mãi đến sau này, hắn tham lam vô độ, mưu đồ nhúng tay vào binh quyền. Ta không giúp, hắn liền cùng Lương Bích Nguyệt cấu kết làm càn.

Kiếp này, sẽ không còn con đường bằng phẳng nào chờ đợi hai kẻ bọn họ nữa.

 Lương Bích Nguyệt kiếp trước sau khi gả vào Đông Cung, hoàng huynh dù không có tình cảm nam nữ nhưng cũng chưa từng bạc đãi nàng ta. Nàng ta được hưởng mọi vinh hoa mà một Trắc phi Đông Cung nên có.

Còn kiếp này, cái hang hùm nọc rắn Ôn gia đã đủ để vắt kiệt tâm trí của nàng ta rồi. 

Sự thông minh tính kế mà nàng ta luôn tự hào sẽ không còn cơ hội để leo lên quyền lực hoàng gia nữa, nàng ta chỉ có thể chôn vùi đời mình trong hậu viện nhỏ hẹp của Ôn trạch, đấu đá sống c.h.ế.t với bà mẫu và đám tỳ thiếp.

Dù nàng ta có lật trời dậy đất thì cũng chỉ bị nhốt trong cái xó Ôn gia bé nhỏ ấy mà thôi. 

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Nghe nói ngày thứ hai sau đại hôn, khi nàng ta dâng trà cho mẫu thân Ôn gia đã bị làm khó dễ, một bát trà nóng bỏng cứ thế hất thẳng vào tay nàng ta.

 Mẫu thân Ôn gia vốn đã không coi trọng đứa con thứ Ôn Ngọc Hành, đương nhiên càng không coi trọng một cô nhi sa cơ lỡ vận.

Lại còn có một vị biểu cô nương tính tình kiêu căng nhưng lại thầm mến Ôn Ngọc Hành đã nhiều năm, nàng ta lấy cái c.h.ế.t ra uy h.i.ế.p, đòi làm bình thê với Lương Bích Nguyệt, suốt ngày buông lời mỉa mai, chỗ nào cũng đối đầu với nàng ta. 

Lúc mừng thọ lão phu nhân Ôn gia, đám tỷ muội dâu còn công khai cười nhạo món quà thọ của nàng ta là rẻ tiền, chê bai xuất thân tiểu môn tiểu hộ, không thể đứng vào hàng trang trọng...

Nàng ta bị sỉ nhục giữa đám đông, uất ức đến đỏ cả mắt. Nhưng chính sự ủy khuất đó lại khơi dậy lòng thương xót của Ôn Ngọc Hành.

 Vào phủ rồi nàng ta khép nép nhẫn nhịn, chịu đủ mọi nhục nhã và khinh miệt của người Ôn gia. Nàng ta ở vào thế yếu, vô năng vi lực.

Điều này lại vô tình trùng khớp với tuổi thơ của Ôn Ngọc Hành. Những kẻ đó sỉ nhục nàng ta, cũng giống như đang sỉ nhục chính bản thân hắn vậy

Từng câu từng chữ sỉ nhục "xuất thân hèn kém" của mẫu thân Ôn gia cũng chính là đang mắng c.h.ử.i cả hắn.

Lương Bích Nguyệt vẫn thông minh như thế, nàng ta khéo léo dẫn dắt những lời khinh miệt, mắng nhiếc kia về phía Ôn Ngọc Hành. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cho đến khi Ôn gia chủ mẫu thốt ra: 

"Thứ t.ử cùng cô nhi, đúng là đều một giuộc tâm cơ thâm hiểm, chỉ giỏi giở mấy trò tiểu nhân, vọng tưởng một bước lên trời."

Nàng ta lập tức đứng ra, đại nghĩa lẫm nhiên nói:

 "Chủ mẫu có thể sỉ nhục ta, nhưng tuyệt đối không được chà đạp phu quân của ta. Chàng là nam t.ử tốt nhất thế gian này. Dù nhất thời bị vây khốn bởi xuất thân, nhưng chàng tài khí bức người, sau này nhất định có tiền đồ gấm vóc."

Sự bảo vệ công khai của nàng ta khiến Ôn Ngọc Hành hiểu rằng, trong cái Ôn gia rộng lớn này, chẳng ai coi trọng bọn họ cả. Hai người bọn họ mới là đồng minh chung lợi ích, chỉ có nàng ta mới có thể thấu hiểu hắn.

Ngày Ôn Ngọc Hành rời kinh, hắn đưa nàng ta đi cùng. Lúc tình cờ gặp nhau nơi cổng thành, hắn không còn vẻ phẫn nộ hay trách móc như ngày trước nữa. 

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ta, hắn cố tình chủ động nắm c.h.ặ.t lấy tay Lương Bích Nguyệt. Có vẻ như hắn đã điều chỉnh được tâm trạng, liền tiến lên hành lễ.

"Ngày đó là ta thất thái, mạo phạm Điện hạ. Đa tạ nội t.ử đã khai giải, mới khiến ta nhìn rõ ai mới là người đồng tâm đồng đức với mình."

Hắn nói lời đầy ẩn ý. Việc nàng ta làm được đến mức này, ta chẳng lấy làm lạ. 

Kiếp trước, Ôn Ngọc Hành ban đầu dứt khoát từ hôn, chẳng chút thương xót nàng ta, vậy mà nàng ta vẫn có thể xoay chuyển tâm ý hắn trong suốt những năm tháng sau đó.

 Kiếp này, nàng ta không bám được vào hoàng huynh, tất nhiên sẽ nắm c.h.ặ.t lấy chiếc phao cứu mạng mang tên Ôn Ngọc Hành.

Ta chậm rãi đảo mắt qua hai người bọn họ, khẽ cười:

 "Vậy thì cung hỷ hai vị rồi."

Nụ cười của ta cũng mang theo ẩn ý sâu xa. Ôn Ngọc Hành không có ký ức kiếp trước, thật là đáng tiếc.

 Trọng sinh một đời, hắn lại một lần nữa đem tấm lưng của mình giao cho kẻ thù. Ta rất mong chờ, không biết đến ngày nào đó, hắn sẽ lại được nếm trải cảm giác vạn tiễn xuyên tâm một lần nữa.

"Lương cô nương vài tháng trước còn cầm hôn ước làm quân bài để cầu vị trí Trắc phi Đông Cung, chớp mắt đã đồng tâm đồng đức với Ôn đại nhân rồi.

 Tâm tư thiên biến vạn hóa này, quả thực khiến người ta khó lường."

Ta vừa dứt lời, mặt nàng ta trắng bệch, hoảng hốt nhìn về phía Ôn Ngọc Hành. Ôn Ngọc Hành sắc mặt không đổi, nhưng ánh mắt cuồn cuộn sóng ngầm như phong ba bão táp sắp ập tới. 

Hắn không phát tác lúc này chẳng qua là vì không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt ta. Kiếp trước, Ôn Ngọc Hành hoàn toàn không biết việc Lương Bích Nguyệt sảng khoái thoái hôn là vì đã giao dịch với hoàng huynh. 

Hắn cứ ngỡ nàng ta là người hiểu chuyện, nên luôn mang lòng áy náy với nàng ta.