Tôi chân trần bước xuống giường, sốt ruột đi một vòng khắp căn phòng.
Những món đồ vốn chẳng có bao nhiêu thuộc về người đàn ông ấy giờ đã được dọn sạch không còn một thứ.
Trên bàn ăn, cô độc đặt một chiếc chìa khóa cửa.
Như thể anh đang thực hiện đúng lời hứa của mình.
Kể từ hôm nay, hai người sẽ không còn bất cứ liên hệ nào nữa.
Trong gương, dưới xương quai xanh là những dấu vết loang lổ vừa đậm vừa ch.ói mắt.
Đầu ngón tay khẽ lướt qua, tựa như những nụ hôn anh lưu lại sau khi mút mát trên làn da.
Tiếng chuông cửa kéo tôi trở về thực tại.