Mười Tám
Lương Thanh Từ lặng lẽ ngắm nhìn màn pháo hoa đẹp nhất đời này.
Cô nương hắn thầm yêu.
Hóa thành mây khói.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Hóa thành cam tuyền.
Hóa thành thành lũy.
Che chở phía trên tòa thành.
Những ngọn thiên hỏa kia thiêu đốt trên m.á.u thịt của nàng.
"Trời phù hộ nước ta!"
"Ngô hoàng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!"
Vị mưu thần may mắn sống sót bên cạnh hắn nhanh ch.óng phản ứng lại, lớn tiếng hô vang.
Những quân cờ nằm vùng trong phản quân cũng nhân cơ hội phụ họa.
Thiên t.ử đương triều được thiên mệnh che chở.
Mới là chính thống!
Những lời như vậy truyền từ người này sang người khác.
Tiếng hô ngày một dâng cao.
Trở thành khúc kèn chiến thắng của trận chiến này.
Bọn họ không biết.
Không có thiên mệnh.
Cũng chẳng có thần linh phù hộ.
Tất cả những điều đó đều đến từ một tinh quái tên là Trần Yến Yến.
Bọn họ không biết nàng tồn tại.
Lại càng không biết tên họ của nàng.
Thế nhưng tất cả đều bị quy công cho thủ phạm thật sự—
Thiên mệnh.
Trần Yến Yến cứ như vậy biến mất trước mắt Lương Thanh Từ.
Phía chân trời nhuộm một màu đỏ nhạt.
Không biết là lửa.
Hay là m.á.u của nàng.
Giữa tiếng người huyên náo.
Thế giới của Lương Thanh Từ lại yên tĩnh đến lạ.
Hắn nghĩ.
Vì sao lần này luân hồi vẫn chưa bắt đầu?
Nhưng thời gian vẫn tiếp tục trôi đi.
Hắn mơ hồ giành được thắng lợi.
Lại một lần nữa trở thành vị đế vương cao cao tại thượng.
Thần dân của hắn không ngừng ca tụng trận chiến sử thi này.
Còn những người nhỏ bé c.h.ế.t trong chiến tranh...
Sau vài tiếng khóc than cùng vài tiếng thở dài.
Rồi sẽ bị lãng quên hoàn toàn.
Trở thành bụi bặm của thời đại.
Như thiếu nữ bán hoa.
Như cô nương hắn thầm yêu.
Lương Thanh Từ ép bản thân tiếp tục xử lý công việc sau chiến tranh.
Đại chiến vừa kết thúc.
Trăm việc ngổn ngang.
Hắn phải ban hành chính sách an dân.
Phải giảm thuế, giảm lao dịch.
Phải để dân chúng nghỉ ngơi lấy lại sức.
Hắn là quân chủ.
Hắn phải có trách nhiệm với bá tánh.
Cứ như vậy.
Hắn làm việc với tư thế như muốn đốt cạn chính mình.
Còn chuyện riêng?
Hắn không dám nghĩ.
Cho đến một ngày.
Mấy vị cận thần quỳ xuống khuyên hắn bảo trọng long thể.
Lương Thanh Từ mới chợt nhận ra.
Người vẫn luôn nhắc hắn mau đi ngủ.
Người vẫn luôn mắng hắn chỉ biết làm việc không biết tiếc mạng.
Rốt cuộc đã không thể quay về nữa.
Nàng sẽ không bao giờ đột nhiên xuất hiện.
Sẽ không lại chống nạnh mắng hắn.
Thì ra.
Khi đau khổ đến cực điểm.
Con người không thể khóc thành tiếng.
Lương Thanh Từ cảm thấy cả người không nơi nào không đau.
Hắn chỉ có thể khom người ôm n.g.ự.c.
Khó nhọc thở dốc.
Nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.
Các đại thần lập tức cúi đầu.
Không ai dám nhìn thiên t.ử thất thố.
Lương Thanh Từ không chỉ một lần bước lên Đạp Nguyệt Lâu.
Hắn giống như năm đó.
Xoay người ngồi lên lan can.
Lặng lẽ nhìn xuống phía dưới.
Khi ấy.
Hắn đã từ bỏ việc chống lại vận mệnh.
Thua quá nhiều lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thôi vậy.
Nhưng không ngờ.
Có một bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy hắn.
Từng chút một kéo hắn ra khỏi vực sâu.
Hắn đã một mình giãy giụa trong vòng luân hồi quá lâu.
Ban đầu.
Hắn chỉ ỷ lại năng lực của nàng.
Về sau.
Hắn phát hiện chỉ cần nàng còn ở bên cạnh.
Cho dù nàng không làm gì cả.
Hắn vẫn có dũng khí đối kháng với vận mệnh.
Trần Yến Yến luôn nói.
Một con đường hai người đi.
Nhất định dễ hơn một người đi.
Nàng còn nói.
Nước Lương là thành quả chung của hai người bọn họ.
Vậy khi nào nàng mới trở về để cùng hắn chia sẻ chiến quả đây?
Nàng là yêu quái sinh ra từ thành trì.
Hắn đã cai trị thiên hạ rất tốt.
Vậy thì dù một ngày nào đó nàng tỉnh lại ở nơi nào.
Thứ nàng nhìn thấy nhất định cũng sẽ là một nước Lương phồn hoa.
Lương Thanh Từ hết lần này đến lần khác mang theo hy vọng ấy bước xuống Đạp Nguyệt Lâu.
Tiếp tục cai trị quốc gia của họ.
Chờ một ngày nào đó.
Nàng đột nhiên từ phía sau nhảy ra.
Gọi hắn:
"Này! Lương Thanh Từ!"
Lần đó.
Hắn nhất định sẽ giả vờ bị dọa.
Để nàng vui vẻ.
Mang theo niềm mong đợi như thế.
Lương Thanh Từ một mình đi qua hết năm này đến năm khác.
Sương tuyết dần nhuộm trắng tóc mai.
Hắn ngày càng khó khăn khi leo lên Đạp Nguyệt Lâu.
Ngay cả đi tới bức tường thành thấp bé hơn rất nhiều kia.
Cũng phải dừng lại nghỉ một hơi.
Cuối cùng.
Một ngày nọ.
Lương Thanh Từ dựa vào tường thành, khẽ nói:
"Thôi vậy."
"Trần Yến Yến."
"Hay là chúng ta gặp lại ở vòng luân hồi tiếp theo đi."
"Ta già rồi."
"Ngươi sẽ cười nhạo ta mất."
Tường thành lặng im không đáp.
Ánh sáng trong mắt hắn dần rơi rụng.
Khoảnh khắc hấp hối cuối cùng.
Lương Thanh Từ dặn dò người thừa kế mình nhận nuôi:
Hãy chôn hắn bên cạnh cổng thành.
Không cần để ý phong thủy hay quy củ gì cả.
Ánh mắt hắn xuyên qua khung cửa sổ.
Vượt qua mấy chục dặm xa.
Là kinh thành phồn hoa.
Hắn biết.
Nơi đó nhất định là một cảnh tượng thịnh thế.
Đó là thiên hạ thái bình mà hắn cầu mong suốt bảy đời.
Nhưng giờ phút này.
Hắn còn điều gì mong cầu nữa không?
Đầu óc hỗn độn của hắn khó nhọc suy nghĩ.
Trái tim lại đưa ra đáp án trước cả đại não.
Ta muốn lại bước vào một vòng luân hồi nữa.
Ta muốn gặp một người.
Ta muốn nói với nàng rằng.
Ta đã cai quản rất tốt thiên hạ của chúng ta.
Và...
Ta ái mộ nàng.
Lương Thanh Từ rất giỏi nhẫn nại.
Cũng rất giỏi tính toán.
Hắn biết trong lòng Trần Yến Yến.
Nàng vẫn luôn xem mình là phu quân của bằng hữu.
Dù giữa hắn và Bạch Nhược Hoan có vô số điểm khả nghi.
Hắn càng biết.
Trước khi vòng luân hồi kết thúc.
Hắn không có tư cách kéo nàng xuống vũng bùn này.
Ngay lúc đôi mắt hắn sắp hoàn toàn mất đi thần thái.
Thế giới đột nhiên bắt đầu biến đổi.
Là sự biến đổi mà hắn vô cùng quen thuộc.
Vòng luân hồi thứ chín.
Bắt đầu.
Lương Thanh Từ khẽ mỉm cười.