Hai Mươi
Chưa kịp phòng bị, ta đã bị Tư Mệnh kéo thẳng xuống địa phủ.
Đi qua cầu Nại Hà.
Qua Vọng Hương Đài.
Dọc đường nở đầy hoa Mạn Châu Sa.
Tư Mệnh dẫn ta vào một tòa cung điện.
Chưa đợi nàng mở miệng, một vị phán quan đã kinh ngạc nói:
"Tư Mệnh Tiên Quân?"
"Diêm Quân vừa mới đi tìm ngài."
Tư Mệnh cười ha hả.
"Tốt lắm!"
"Tiền không cần hoàn nữa."
"Ta đã truyền tin cho hắn rồi, người cũng mang tới đây."
Ta nghe mà ngơ ngác.
Đây là cái gì với cái gì vậy?
Đây hoàn toàn không giống thần tiên trong tưởng tượng của ta.
Trả lại cho ta chút ảo tưởng tốt đẹp đi.
Ta cũng không biết mình đang nghĩ gì.
Trong lòng rối như tơ vò.
Cái gì cũng nghĩ đến.
Nhưng nghĩ nhiều nhất vẫn là dáng vẻ Lương Thanh Từ chờ đợi ta suốt năm này qua năm khác.
Người này thật sự là không đ.â.m đầu vào tường thì không chịu quay lại.
Thích một người thôi mà cũng có thể tự hành hạ mình đến t.h.ả.m như vậy.
Rõ ràng lần cuối cùng ấy.
Hắn đã có tất cả.
"Yến Yến!"
Dòng suy nghĩ của ta bị một cái ôm cắt ngang.
Người kia dùng sức quá mạnh.
Siết đến mức ta thấy đau.
Tư Mệnh và những người khác đã sớm biết điều rút lui.
Chỉ để lại ta một mình đối diện với Lương Thanh Từ vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Hắn cũng nhận ra mình thất thố.
Khẽ buông tay ra.
"Ta cứ tưởng..."
"Ngươi chỉ là một phần của ảo cảnh."
"May quá."
Hắn thấp giọng.
So với Lương Thanh Từ lúc còn là phàm nhân.
Hắn bây giờ mang nhiều thần tính hơn.
Dung mạo cũng càng tuấn mỹ hơn.
Ta không được tự nhiên lùi về sau một bước.
Ánh mắt hắn lập tức tối đi đôi chút.
À.
Ta lại nhớ đến hắn của hai kiếp cuối cùng.
Thôi được.
Ta mềm lòng rồi.
Ta tìm một đề tài quen thuộc để chuyển hướng câu chuyện.
"Bạch Nhược Hoan là đồng liêu của ngươi à?"
"Nàng ở động phủ nào?"
Ta vẫn muốn gặp nàng lắm.
Hiển nhiên.
Đây không phải một đề tài hay.
Sắc mặt Lương Thanh Từ lập tức trở nên lúng túng thấy rõ.
Hắn ho nhẹ hai tiếng.
"Chuyện là thế này."
"Lúc ấy ta đi lịch kiếp."
"Không ngờ tình kiếp cũng tới."
"Cho nên ba lần đầu đều thất bại."
"Ngày thường ta xử lý công vụ ở địa phủ."
"Cũng không thân với các nữ tiên."
"Các nàng chưa chắc đã vào được cảnh của ta."
"Cho nên..."
Hắn ngượng ngùng quay đầu đi.
"Tư Mệnh giúp ta rút phần lớn tình hồn ra."
"Nặn thành một Bạch Nhược Hoan."
"Lúc ấy nghĩ rằng..."
"Dù là bản thể yêu nữ thân."
"Hay nữ thân yêu bản thể."
"Thì chắc cũng có thể ứng kiếp."
"Coi như ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống."
Ta trợn mắt.
"Các ngươi sẽ không nghĩ như vậy có thể cộng dồn hiệu quả đấy chứ?"
Lương Thanh Từ im lặng.
Ta cũng im lặng.
Đây là loại chủ ý mà sinh vật cacbon có thể nghĩ ra sao?
Khoan đã.
Có khi thần tiên vốn không phải sinh vật cacbon.
Ta hoàn toàn chấn động.
Hóa ra nam chính với nữ chính là cùng một người.
Tự biên tự diễn.
Tự ngược chính mình.
Đỉnh thật.
"Khó trách Nhược Hoan vừa vô duyên vô cớ đối xử tốt với ngươi, lại vừa sợ ngươi."
"Cũng khó trách ngươi không thể thân thiết với nàng."
Không có sở thích đặc biệt nào thì ai lại đi yêu chính mình chứ?
Cũng khó trách ngay từ đầu ta đã tưởng mình xuyên vào một cuốn truyện.
"Ngươi biết không?"
"Ngươi và Bạch Nhược Hoan."
"Trong cảm ứng linh lực của ta đều phát sáng."
Ta bắt đầu khoa tay múa chân.
"Ta luôn tưởng hai người là nam nữ chính trong phim truyền hình."
"Kiểu kịch bản rất cổ điển ấy."
"Nói chuyện cũng vậy."
"Trong mắt ta đều là..."
"Blink blink."
Lương Thanh Từ nhắm mắt lại.
Biểu cảm đầy xấu hổ.
"Đừng nói nữa."
Đúng là lịch sử đen tối.
Một đời Diêm Quân muốn mở h.a.c.k để vượt ải.
Kết quả lại kẹt bug.
Tự mình hại mình đến thê t.h.ả.m.
Ta: ...
Sau đó bật cười điên cuồng.
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
"Lương Thanh Từ!"
"Ngươi nói xem..."
"Có khi nào Thiên Đạo phát hiện ngươi gian lận."
"Nên cố ý tát ngươi liên tiếp mấy cái thật đau không?"
Lương Thanh Từ: ...
Hai Mươi Mốt
Chúng ta gặp lại nhau trong một bầu không khí thẳng thắn đến kỳ quái và đầy tiếng cười.
Ta cảm thấy như vậy rất tốt.
Đâu phải mọi cuộc trùng phùng sau biệt ly đều cần khóc lóc sướt mướt.
Lương Thanh Từ đã lén khóc quá nhiều rồi.
Trong Luân Hồi Kính, ta đều nhìn thấy cả.
Vài ngày sau.
Lương Thanh Từ.
À không.
Phải gọi là Diêm Quân Thanh Từ mới đúng.
Hắn thổ lộ với ta.
Các tỷ muội à.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta được người ta tỏ tình đấy!
Chuyện lớn như vậy, chẳng phải nên làm bộ làm tịch một chút sao?
Ta cố tình làm khó hắn.
"Là Lương Thanh Từ thích ta trước, hay là Bạch Nhược Hoan thích ta trước?"
Ta biết rõ còn cố hỏi.
Bị mọi người trêu chọc suốt nhiều ngày, Thanh Từ vẫn bình thản như không.
"Người yêu nàng trước là Bạch Nhược Hoan."
"Cho nên nàng ấy không muốn tiếp tục làm nữ thân của ta để cùng ta độ kiếp nữa."
"Yêu nàng mà không thể có được nàng."
"Tình kiếp của nàng ấy đã kết thúc từ lần đó rồi."
Nghe có hơi quỷ dị.
Nhưng vẫn khiến người ta cảm động.
"Lương Thanh Từ cũng đã động lòng từ lần ấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cho nên cuối cùng hắn gọi là Yến Yến."
"Lúc đó tình hồn của hắn chẳng còn lại bao nhiêu."
"Phần còn sót lại đều dùng để lén thích nàng."
Ta c.h.ế.t lặng vì cảm động.
Người đàn ông này...
Sao mà biết nói quá vậy!
Ta lập tức nhào tới hôn chụt một cái.
Trải qua kiếp nạn mà vẫn có thể nên duyên.
Đã là may mắn lớn nhất rồi.
Hai Mươi Hai
Sau này.
Ta hỏi Thanh Từ.
Rõ ràng đã vượt qua tình kiếp.
Vì sao hắn vẫn thích ta.
Thanh Từ đáp:
Cái gọi là độ kiếp.
Thử thách thật sự chính là đạo tâm.
Nếu sau mỗi lần thất bại.
Hắn lựa chọn không phải tự kết liễu bản thân.
Mà là phát điên, làm xằng làm bậy.
Thì đó mới là độ kiếp thất bại thật sự.
Tiên nhân cũng có thất tình lục d.ụ.c.
Có chấp niệm là chuyện rất bình thường.
Nhưng không thể vì thế mà tùy ý làm bậy, gây họa cho chúng sinh.
Nghe cũng rất tích cực.
Nhưng mà.
Trước tiên ngược ngươi một trận.
Sau đó xem phản ứng của ngươi.
Không ngoan ngoãn chịu ngược đủ thì không cho qua.
Đây là loại quy định trâu ngựa gì vậy?
Ta lại một lần nữa không hiểu nổi.
Cho đến khi Tư Mệnh tới tìm ta.
Nàng nói tình huống của ta rất đặc biệt.
Rất có thể hồn phách đã ký gửi trong gương.
Trong một cơ duyên nào đó.
Tái tạo linh thể.
Trở thành nửa cái kính linh.
"Nếu ngươi không phải kính linh."
"Lúc ấy ngươi đã không thể thoát khỏi Luân Hồi Kính."
"Trực tiếp hồn phi phách tán rồi."
"Nhưng vì sao lại như thế?"
Chúng ta phân tích nửa ngày.
Phân tích hăng say như hổ.
Kết quả chẳng tìm ra được chút manh mối nào.
Cuối cùng.
Chính Thanh Từ là người nói ra đáp án.
Khi ấy.
Tay hắn đang vuốt ve bên hông ta.
Ta hỏi hắn đang sờ cái gì.
Hắn đáp:
"Dấu ấn."
"Dấu ấn gì cơ?"
Hắn hóa ra một chiếc linh kính cho ta nhìn.
Bên hông ta có một đóa hoa nhỏ màu đỏ m.á.u.
Da trắng như tuyết.
Hoa đỏ như m.á.u.
Cũng khá đẹp.
Yết hầu Thanh Từ khẽ động.
Hắn ghé sát bên tai ta nói:
"Là m.á.u của ta."
Vụ án được phá.
Tư Mệnh từng nhắc tới.
Ở lần luân hồi thứ ba.
Lương Thanh Từ cũng đã chọn nhảy khỏi tường thành.
Có lẽ chính khi ấy.
Máu của hắn b.ắ.n lên người ta.
Mang theo linh khí khổng lồ của tiên nhân.
Khiến ta thức tỉnh vào cuối vòng luân hồi tiếp theo.
Khó trách.
Máu của Bạch Nhược Hoan b.ắ.n lên người ta lại đau đến vậy.
Cũng khó trách.
Sau mỗi lần luân hồi.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta đều trở nên mạnh hơn.
"Máu tiên của ngươi khiến ta từ một cô hồn sắp tiêu tán biến thành linh thể."
"Sau đó ta lại trở thành tình kiếp của ngươi."
"Thiên mệnh đúng là vòng vòng đan xen."
Ta nghiến răng nói:
"Đáng ghét."
"Ta còn tưởng mình thiên phú dị bẩm cơ."
Thanh Từ cười bên cổ ta.
"Hiện giờ nàng cố gắng thêm một chút."
"Là có thể chia được nhiều tu vi hơn của ta."
Thái quá!
Cấm thần tiên giở trò lưu manh!
Hai Mươi Ba
Mọi người ạ.
Trước đây ta từng mắng Tư Mệnh biến thái.
Cũng từng mắng quy định của Thiên Đạo quá mức vô lý.
Nhưng cuối cùng...
Ta lại thấy thật thơm.
Ta là nửa kính linh.
Có thể điều khiển một phần quyền hạn của Luân Hồi Kính.
Tư Mệnh dứt khoát kéo ta vào làm cùng nàng.
Chuyên phụ trách vận hành Luân Hồi Kính cho các tiên nhân độ kiếp.
Nàng hỏi:
"Biên chế Thiên đình."
"Lương cao phúc lợi tốt."
"Còn được làm thêm."
"Làm không?"
Ai không làm mới là kẻ ngốc.
Huống hồ.
Tự tay viết bi kịch thật sự rất sảng.
Đúng chuẩn tâm thái của tác giả truyện ngược.
Hì hì.
À.
Dũng sĩ đồ long cuối cùng cũng mọc đầy vảy rồng.
Ta hài lòng thao túng Luân Hồi Kính.
Trong gương.
Một vị tiên quân tu vô tình đạo bị người yêu điên cuồng giam cầm.
Đến cuối cùng.
Đánh mất cả đạo tâm lẫn trái tim.
Thế nhưng người yêu lại quay người bỏ đi.
Nàng thất vọng nói:
"Ngươi đã không còn vô tình nữa."
"Thật chẳng thú vị."
A!
Sảng quá!
Ta và Tư Mệnh vừa c.ắ.n hạt dưa vừa cười nghiêng ngả.
Thanh Từ nhìn đồng liêu trong gương bằng ánh mắt đầy thương hại.
Sau đó bước tới.
Nắm lấy tay ta.
"Yến Yến."
"Tan làm rồi."
"Chúng ta về nhà thôi."
Ta thuận thế đan c.h.ặ.t những ngón tay hắn.
"Ừm ừm!"
"Tan làm!"
"Về nhà!"
Giống như năm đó trong Luân Hồi Kính.
Ta và hắn sóng vai bước trên con đường trở về.
Người duy nhất còn độc thân ở đó —
Tư Mệnh.
Nàng phẫn nộ ném hạt dưa về phía chúng ta.
"Cút!"
— HẾT —