Chín Kiếp Chờ Khanh

Chương 6



Mười Hai

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Sinh hoạt hằng ngày của Lương Thanh Từ là: thanh trừ ung nhọt và nhổ bỏ khối u ác tính.

Sinh hoạt hằng ngày của Bạch Nhược Hoan là: chắn đao và dưỡng thương.

Còn sinh hoạt hằng ngày của ta là: khai cương mở cõi, tiện thể cứu hai kẻ xui xẻo kia khi cần.

Chớp mắt đã mười năm trôi qua.

Mười năm này, từ phương diện linh thể khống chế, ta đã thôn tính được một phần ba lãnh thổ nước Lương, tiến bộ vượt xa vòng luân hồi trước.

Còn những chuyện thực tế ở nhân gian đều do Lương Thanh Từ xử lý.

Ta nguyện tôn hắn là động cơ vĩnh cửu xử lý tấu chương, là Gan Đế của nhân gian.

Lương Thanh Từ không có sở thích riêng.

Niềm vui duy nhất mỗi ngày của hắn là đi cướp bảo bối thật từ tay các đạo sĩ, mang tới trao đổi tình báo với ta, sau đó ngồi nhìn ta nuốt.

Ngày thế lực của ta vượt khỏi phạm vi hoàng thành, hắn vui đến mức lộ ra nụ cười của một người bình thường.

À.

Chính là kiểu nụ cười ấm áp của người sống mà ngay cả ngươi nhìn thấy cũng muốn cười theo.

Tuy chỉ thoáng qua rất nhanh.

Quả nhiên.

Không ai có thể chống lại niềm vui của trò chơi nuôi thành.

Bạch Nhược Hoan và Lương Thanh Từ vẫn giống ba kiếp trước, tương kính như tân.

Nàng thậm chí còn rất sợ hắn, bình thường đều tránh mặt.

Đồng thời, Bạch Nhược Hoan cũng nhìn ra ta chẳng có hứng thú gì với nữ t.ử.

Từ đó về sau, nàng không còn nói những lời vượt quá giới hạn nữa.

Ánh mắt nàng nhìn ta luôn dịu dàng mà khắc chế.

"Yến Yến tới rồi sao?"

Năm nay, thời gian ta chú ý tới nàng nhiều hơn một chút.

Dù sao ba kiếp trước nàng đều c.h.ế.t vào khoảng thời gian này.

Bạch Nhược Hoan rất vui.

Nàng hẹn ta cùng tới chùa Bạch Mã.

"Ta muốn cùng Yến Yến ngắm lại con đường đầy hoa hợp hoan năm ấy."

Lương Thanh Từ nhíu mày ngăn lại.

"Gần đây không nên ra khỏi cung."

Dạo này hắn bận đến mức chân không chạm đất.

Mang theo vẻ mệt mỏi đầy mắt nhìn ta.

"Ngươi cũng cẩn thận một chút."

"Gần đây bọn họ nghi ngờ bên cạnh cô có chuyện quỷ thần, đã tìm không ít đạo sĩ."

Đương nhiên rồi.

Tình báo tới tay ngươi dễ dàng như vậy.

Không bị nghi ngờ mới là lạ.

"Biết rồi."

Ta gật đầu.

Bạch Nhược Hoan lập tức đổi ý.

"An toàn của Yến Yến quan trọng hơn."

"Hoa năm nào xem chẳng được."

Nàng căng thẳng nhìn ta.

"Yến Yến nhất định phải cẩn thận."

Ta gật đầu.

Đồng thời âm thầm tăng thời gian theo dõi nàng.

Tình thế hiện tại không ổn.

Nàng còn nguy hiểm hơn ta.

Mười năm qua đủ để ta xem nàng là bằng hữu.

Hôm ấy, ta đang báo cáo tình báo mới thu thập được cho Lương Thanh Từ.

Hắn nói không sai.

Gần đây các phiên vương, đứng đầu là Đoan Vương, động tác rất nhiều.

Cả kinh thành đều tràn ngập bầu không khí căng thẳng.

Mười năm qua, Lương Thanh Từ đã dốc hết tâm lực, cố gắng cải thiện dân sinh, hạ thấp khả năng dân chúng nổi dậy.

Nhưng thế lực của đám thúc bá phiên vương đã ăn sâu bén rễ.

Hắn chỉ có thể miễn cưỡng kiềm chế lẫn nhau, duy trì sự cân bằng mong manh sắp sụp đổ.

Hắn do dự rất lâu rồi mới mở miệng:

"Trần Yến Yến, nếu như..."

Đúng lúc ấy.

Ta nghe thấy một tiếng kêu thê lương.

"Yến Yến!"

Là Bạch Nhược Hoan.

Ta theo bản năng lao theo âm thanh ấy.

Giống hệt những lần trước.

Nàng mặc một thân váy trắng, đứng trên thành lâu.

Thần sắc Bạch Nhược Hoan hoảng hốt.

"Thiếp trao cả tấm chân tình..."

Nàng khựng lại.

Trên mặt hiện lên vẻ giãy giụa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Kinh hoảng gọi:

"Yến Yến?"

Nhưng cuối cùng nàng vẫn nói ra câu nói giống hệt những kiếp trước.

"Cuối cùng lại gửi nhầm người."

Nửa câu cuối tan vào gió.

Ta chưa từng nhanh đến vậy.

Liều mạng lao tới.

Ngay trước khoảnh khắc nàng chạm đất, ta đã đón được nàng vào lòng.

Đuổi kịp rồi!

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Nhược Hoan lúc này mới tỉnh táo lại.

Nàng nở nụ cười quen thuộc với ta.

"Yến Yến."

"Ta biết ngươi sẽ đón được ta."

Nàng thở dốc.

"Từ nhỏ ta đã luôn nằm mơ cùng một giấc mộng."

"Trong mộng, ta nhảy từ trên tường thành xuống."

"Tất cả mọi người đều lạnh lùng đứng nhìn."

"Chỉ có một cô nương vừa khóc vừa đưa tay về phía ta."

"Nàng nói: 'Ngươi đừng nhảy!'"

Hơi thở nàng dần yếu đi.

Đôi mắt cũng mất dần thần thái.

"Lần đầu gặp ngươi..."

"Ta đã biết."

"Là ngươi đó, Yến Yến."

"Ta rất vui."

"Gặp được ngươi là chuyện may mắn nhất trong đời ta."

"Ngươi đã đón được ta."

"Yến Yến..."

"Đừng khóc."

Bàn tay đang vuốt ve má ta chậm rãi buông xuống.

Hoang đường.

Ta đã đón được nàng rồi.

Vì sao dưới thân nàng vẫn loang ra một mảng m.á.u đỏ lớn như vậy?

Đỏ quá.

Hoàn toàn không giống màu đỏ của hoa hợp hoan.

Một chút cũng không khiến người ta yêu thích.

Một giọt nước rơi xuống.

Thì ra linh thể cũng có nước mắt.

Ta ôm c.h.ặ.t lấy nàng.

Bàn tay run rẩy.

Từ tiếng nức nở nghẹn ngào đến khóc thành tiếng.

Không biết từ lúc nào, Lương Thanh Từ đã đứng bên cạnh.

"Đừng khóc."

Hắn đưa cho ta một chiếc khăn tay.

"Hiện tại ngươi có thể biết vì sao Bạch Nhược Hoan lại kỳ quái như vậy rồi."

"Đến lúc này rồi ngươi vẫn còn quan tâm nàng kỳ quái chỗ nào sao?!"

Ta gào lên với hắn.

Lương Thanh Từ mím môi.

Không nói gì.

Một lát sau.

Thi thể của Bạch Nhược Hoan biến mất trước mắt mọi người.

Thân thể nàng trong lòng ta hóa thành vô số điểm sáng trắng.

Là thành linh, ta nhìn thấy rất rõ.

Ở những kiếp trước, ta cũng từng nhìn thấy cảnh tượng này.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Những điểm sáng ấy sẽ tan xuống lòng đất, hòa làm một với thế giới.

Nhưng lần này lại khác.

Chúng đang chống cự.

Đang giãy giụa.

Đang cố chạy về một phương hướng nào đó.

Ta lần theo dấu vết nhìn sang.

Rồi nhìn thấy Lương Thanh Từ.

Những điểm sáng trắng ấy lần lượt chui vào cơ thể hắn.

"Cái kia... cái kia..."

Ta chỉ vào hắn, trợn mắt há hốc mồm.

Đến cả nước mắt cũng quên lau.

Lương Thanh Từ dường như hoàn toàn không cảm nhận được điều gì.

Hắn liếc nhìn những bách tính đang thấp giọng bàn tán xung quanh.

Sau đó chỉ khẽ nói:

"Về rồi nói."