Trong phòng tắm, tôi bị cậu ta ép//chặt vào tường.
Mặt sau lạnh buốt, nhưng nụ//hôn trên môi lại nóng//bỏng.
Chàng trai trước mắt, đuôi mắt đỏ ửng, đang nhìn chằm chằm vào tôi, nhẹ nhàng thì thầm: "Chị..."
Giọng nói rõ ràng rất êm tai.
Nhưng khi lọt vào tai tôi lại như một tiếng//sét.
Tôi bừng tỉnh, đẩy mạnh chàng trai xa lạ trước mặt:
"Tránh xa tôi ra một chút!"
Cậu ta bất ngờ lùi lại một bước, vẻ mặt ngỡ ngàng:
"Chị, chị sao vậy?"
Tôi cũng muốn biết sao lại như vậy!
Tôi hít một hơi thật sâu, sắp xếp lại ký ức của mình.
Tôi là người xuyên sách.
Gần đây tôi mới nhận được nhiệm vụ từ hệ thống –
Cải tạo phản diện tương lai, Cố Trì Yến, ngăn cản hắn biến thành kẻ//xấu.
Vì vậy để hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn, tôi đã xem lại một lượt cốt truyện nguyên tác qua đêm:
Vài năm trước, cậu thanh niên Cố Trì Yến vì vẻ ngoài quá xuất sắc, đã bị b//ắt trong một buổi đấu giá chợ//đen.
Rồi bị một tiểu thư á//c độ//c nhìn trúng, mu//a về làm vật sở hữu.
Từ đó, cuộc sống của Cố Trì Yến hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Hắn trở thành món đồ//chơi riêng của tiểu thư, bị đối xử như//chó.
Bị sỉ///nhục đủ đường, tự tôn bị vùi//dập.
Do đó mà giá trị hắc hóa của Cố Trì Yến tăng vọt.
Cuối cùng, hắn đã hắc hóa hoàn toàn trở thành gã phản diện điên//loạn lớn nhất trong câu chuyện.
Và việc đầu tiên sau khi hắn biến thành phản diện chính là n//ém tiểu thư ấy vào khu ổ chuột.
Để cô ta bị đám dân//nghèo từng là những người mà cô ta khinh thường hành//hạ, cho cô ta chịu đựng nỗi//đau mà hắn từng trải qua.
Cảm giác sống còn khổ hơn chếch.
Xem đến đây, tôi không khỏi thở dài:
Cố Trì Yến vốn là người lương thiện, nhưng cuối cùng lại bị nữ phụ đ//ộc á//c làm cho trở thành kẻ đ///iên.
Nếu lúc đó có ai giúp đỡ hắn, liệu hắn có biến thành phản diện không?
Vì vậy, khi hệ thống đưa tôi vào trong cuốn sách, tôi còn nghĩ:
Khi gặp Cố Trì Yến, tôi nhất định phải tìm cách cứu hắn khỏi tay cô tiểu thư biến th//ái kia!
Nhưng không ngờ, ngay giây tiếp theo, khi tôi mở mắt ra —
Lại thấy Cố Trì Yến đ//è tôi lên tường, cúi đầu hôn sâu tôi.
Tôi ngây người.
Đây… là tình huống gì?
Theo phản xạ, tôi đẩy Cố Trì Yến ra, sau đó tr//ợn mắt nhìn người trước mặt: "Cậu đang làm gì vậy?!"
Nghe xong, Cố Trì Yến từ từ ngước mắt nhìn tôi.
Hắn như nghe thấy chuyện gì thú vị, môi khẽ nhếch lên nụ cười mê hoặc, dịu dàng.
Nhưng ánh mắt lại không có chút vui vẻ nào:
"Có vẻ như chị nhớ không được rõ lắm nhỉ."
"Hôm nay chị mua em về, chẳng phải đã nói để em tắm rửa sạch sẽ, sau đó báo đáp chị sao, tiểu thư?"
Tôi:……
Nghe đến đoạn này, ti//m tôi như rơi xuống vực.
Xong rồi, giờ nhiệm vụ của tôi không phải là cứu vớt phản diện nữa.
Mà là cứu chính bản thân mình vì đã làm mất lòng phản diện ngay từ đầu mới là điều quan trọng!
....
DPT
Khi tôi vừa thấy tối mắt, giọng nói hưng//phấn của hệ thống bỗng vang lên:
"Chủ nhân, nhân vật tôi cố tình chọn cho người thế nào?"
"Vừa vào đã cùng cậu em trai chó sói của mình chung phòng tắm, có bầu không khí yêu đương phết nhỉ!"
"Hoàn thành nhiệm vụ chinh phục chẳng phải dễ như trở bàn tay sao!"
Tôi: …
Hóa ra là do ngươi giở trò.
Tôi không nhịn được, trong lòng m//ắng: "Lần sau quyết định chuyện gì thì nhớ tìm hiểu kỹ về hoàn cảnh của nhân vật trước đi!"
"Cố Trì Yến gh//ét nhất là người khác chỉ muốn chiếm//đoạt cơ thể của cậu ta, ngươi còn đưa ta vào cái cảnh ch//ết ch//óc này!"
"Nhìn ánh mắt của cậu ta, thật sự thấy giống có không khí yêu đương sao?"
Hệ thống nghe vậy, ngẩn ra một chút rồi ngẩng đầu lên.
Sau khi thấy ánh mắt lạnh lẽo đến mức thấu//xương của Cố Trì Yến, nó im lặng thu mình lại.
"Xin lỗi chủ nhân."
"Hình như… đúng là… giống không khí trong tiểu thuyết kinh//dị hơn."
"Chúc người may mắn. Tôi sẽ đứng sau lưng cổ vũ người!"
Tôi: ???
Cứ thế này mà nói thì trước hết tìm cách giúp ta đi!
Có lẽ vì thấy tôi đứng im một lúc lâu không nhúc nhích, Cố Trì Yến lại gần lần nữa, giọng nói trầm thấp truyền đến bên tai tôi:
"Nếu không có vấn đề gì thì chúng ta tiếp tục nhé chị?"
Một luồng tê//dại chạy dọc cơ thể, tôi rùng mình, theo phản xạ muốn đẩy Cố Trì Yến ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Nhưng lần này tôi không thành công.
Cố Trì Yến giữ ch//ặt hai tay tôi, ép//sát vào tường.
Cơ thể cậu ta tuy mảnh khảnh nhưng sức mạnh lại lớn đến mức tôi không thể phản kháng.
Tôi hơi hoảng hốt: "Cậu có ý gì, trả ơn bằng cách này sao?"
Cố Trì Yến cười, nghiêng đầu một chút: "Sao có thể chứ?"
"Chị cứu tôi, chẳng phải là để tôi báo đáp thế này sao?"
"Yên tâm đi," giọng cậu ta lại trầm xuống: "Tôi sẽ báo ơn thật tốt, sẽ không để chị thất vọng đâu..."
Nước từ vòi sen làm ướt tóc cậu ta, giọt nước chảy dọc xuống, từ xương//quai xanh rõ ràng, nửa phần ng//ực lộ ra, áo sơ mi trong suốt mờ mờ ảo ảo.
Trông thật quyến dzũ.
Tôi khó khăn mở miệng, lời từ chối bỗng trở nên yếu ớt:
"Không phải, tôi cứu cậu không phải để nhận lại sự báo đáp như thế này..."
Một tay đột nhiên chạm lên mặt tôi.
Cố Trì Yến nhẹ nhàng lau đi những giọt nước trên mặt tôi, ánh mắt cậu ta dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước:
"Nhưng mà, chị à, mặt chị nóng quá."
"Tôi cứ tưởng chị không gh//ét kiểu báo đáp như này?"
Tôi: …
Khoảnh khắc này, tôi bỗng hiểu được nhân vật nữ phụ á//c độ//c trong nguyên tác.
Dẫu sao thì, khi đối diện với một cậu nhóc yêu tinh giả vờ ngọt ngào, không phải ai cũng có đủ bản lĩnh để kiềm//chế.
Nữ phụ tham ăn này ăn không ít đâu.
.
Sau khi trong lòng tôi lặp đi lặp lại kết cục bi//thảm của nữ phụ mười lần, cuối cùng tôi cũng é//p bản thân bình tĩnh lại.
Người trước mắt là phản diện.
Một tên xảo//quyệt, đ//iên cuồng, giỏi giả vờ.
Nhất định không thể bị vẻ ngoan ngoãn giả//tạo của hắn l//ừa được!
Sau khi suy nghĩ gấp gáp, tôi bỗng có một ý tưởng:
"Cố Trì Yến, cậu hiểu nhầm ý tôi rồi."
"Những gì tôi nói về báo đáp, thực ra là muốn cậu học hành tốt rồi phục vụ đất nước. Chứ không phải bảo cậu nghĩ đến những thứ không lành mạnh này!"
Cố Trì Yến:?
Hắn thật sự ngơ ngác, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối:
"Nhưng chị à, trước kia chị không phải đã nói muốn làm chủ nhân của tôi sao?"
Tôi cố gắng không để biểu cảm của mình lộ ra, vỗ vai hắn:
"Cậu nghe nhầm rồi, tôi nói là muốn làm người giám hộ của cậu."
"Không phải chị nói tôi sinh ra là để làm chó sao?"
"Không phải, ý tôi là muốn cậu trở thành chó//quân sự bảo vệ tổ quốc, trung thành và đáng tin cậy."
"Vậy trước đây chị bảo tôi tối nay phải tắm sạch sẽ đến đây là ý gì?"
Tôi: …
Nữ phụ, cô đã nói gì trước đó vậy, có phải cô thực sự một lòng muốn ch//ết không!
Có thôi đi không hả!
Khi tôi đang cố gắng nghĩ ra cách ứng phó, ánh mắt tôi đột nhiên liếc qua một chỗ.
Rồi tôi ngừng lại.
Trên ng//ực Cố Trì Yến có một vết thư//ơng xấu//xí.
Mà không chỉ có chỗ đó, nhìn kỹ tôi mới phát hiện cơ//thể hắn hầu như chỗ nào cũng có vết th//ương nhỏ.
Lòng tôi dần chìm xuống.
Làm sao tôi lại quên được chứ?
Trong nguyên tác, Cố Trì Yến đã phải chịu đựng biết bao tủi nh//ục trong chợ//đen, sau đó lại bị nữ phụ m//ua về tiếp tục hành//hạ.
Những vết th//ương đó không được chữa trị kịp thời, cuối cùng đã phát triển thành căn b//ệnh suốt đời, ăn sâu vào tận tủy//xương.
Cũng khiến hắn càng ngày càng trở nên h//ung dữ và t//àn nhẫn.
Có thể nói, những vết th//ương này là một trong những yếu tố thúc đẩy Cố Trì Yến trở thành phản diện.
Khi tôi còn đang ngẩn ngơ, Cố Trì Yến nhìn theo ánh mắt của tôi.
Rồi hắn nở một nụ cười như đã hiểu ra.
"Thì ra là vậy, khó trách chị lại đột nhiên bịa ra một đống lý do từ chối tôi, hóa ra là chê những vết th//ương của tôi."
Ánh mắt hắn rũ xuống, che giấu sự u ám trong đôi mắt:
"Cũng phả,i dù sao thì những vết th//ương của tôi cũng ghê//tởm như con người tôi, chị gh//ét bẩn mà không đụng đến tôi cũng là điều bình thường..."
"Phập!"
Chưa dứt lời, tôi đã dùng tay b//ịt miệng hắn, kinh ngạc nói:
"Tôi chỉ nhìn một cái thôi mà, sao cậu nghĩ nhiều vậy!"
"Thật sự gh//ê tở//m không phải cậu, mà là những kẻ ở chợ//đen đã hành//hạ cậu!"
Cố Trì Yến ngẩn người.
"Thật sao?" Hắn thấp giọng thì thầm: "Tôi không ghê t//ởm sao? Nhưng tất cả mọi người ở chợ//đen đều nói tôi sinh ra chỉ để thỏa//mãn d//ục vọng, ghê//tởm vô cùng..."
Tôi lại ngắt lời hắn, giọng điệu nghiêm túc:
"Không phải. Cậu đã được tôi m//ua về rồi, bây giờ là người của tôi."
"Cậu là sinh ra vì tôi. Cho nên tôi không thấy cậu ghê//tởm."
Sau khi phát biểu xong, tôi nhìn tr//ộm phản ứng của Cố Trì Yến, cảm thấy có chút lo lắng không biết hắn có tin không và sẽ phản ứng thế nào.