"Nếu không có việc gì, vậy cô Hạ, không biết cuối tuần này cô có rảnh không? Tôi đã đặt..."
Dưới ánh mắt ngày càng lạnh lùng của Cố Trì Yến, tôi toát mồ hôi đầy người, vội vàng nói một tiếng "xin lỗi", rồi lập tức cúp điện thoại.
Xin lỗi Tần Mộc.
Dù thế này là bất lịch sự, nhưng nếu anh còn nói thêm nữa...
Tôi ngẩng đầu lên nhìn Cố Trì Yến, người có vẻ mặt u//ám giống như sắp gi//ết người đến nơi rồi.
Thực ra tôi biết, Cố Trì Yến rất dễ gh//en.
Trong vài năm qua, mỗi khi tôi chỉ cần gần//gũi với người khác phái một chút, anh ấy sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán//hận u//uất, làm tôi cảm thấy toàn thân nổi da gà.
Sau đó, tôi còn phải ôm anh ấy và dỗ dành một hồi lâu mới ổn.
Bây giờ nhìn lại, dù đã qua năm năm, thói quen này của anh ấy vẫn chưa thay đổi.
Tôi căng thẳng kéo lấy vạt áo anh ấy:
"Cố Trì Yến, đây chỉ là một khách hàng của tôi, cậu đừng nghĩ quá nhiều nhé."
Không ngờ, Cố Trì Yến chỉ mỉm cười:
"Chị đang nói gì vậy, làm sao tôi có thể nghĩ nhiều được? Dù sao thì chị tốt như vậy, ngoài tôi ra, có người khác lo lắng cho chị cũng là điều rất bình thường mà, phải không?"
"Cậu... thật sự nghĩ như vậy sao?"
"Tất nhiên rồi."
Tối đến, sau khi sắp xếp phòng cho Cố Trì Yến xong, tôi mệt//mỏi ngã xuống giường.
Cả ngày trải qua bao nhiêu biến động đã khiến tôi kiệt//sức.
Nhưng có lẽ vì quá//sốc khi gặp Cố Trì Yến, đầu óc tôi vẫn còn rất tỉnh táo, không thể kiểm soát được mà suy nghĩ lung tung.
Cố Trì Yến làm sao tìm được tôi?
Cậu ấy đến tìm tôi là vì mục đích gì?
Cậu ấy sẽ rời đi sao?
Nếu không rời đi, tôi có phải làm giấy chứng minh nhân dân cho cậu ấy không...
Trong lúc trằn//trọc, đột nhiên ngoài cửa có tiếng gõ cửa.
"Cộp, cộp."
Tôi ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Cố Trì Yến ôm một chiếc gối, đang tựa người vào khung cửa.
Tôi ngẩn ra: "Làm sao vậy?"
Giọng Cố Trì Yến có phần khàn khàn, lộ ra chút yếu đuối:
"Chị ngay cả cái này cũng quên sao? tôi sợ bóng tối lắm đấy..."
Lúc này tôi mới hiểu ra.
Cố Trì Yến hồi nhỏ từng bị nh//ốt trong phòng tối để tra t//ấn, từ đó cậu ấy s//ợ bóng tối và không dám ngủ một mình.
Mỗi đêm trước đây, anh đều ôm gối đến tìm tôi để ngủ cùng.
Chỉ là….
Tôi nhìn biểu cảm điềm tĩnh, tự tại của Cố Trì Yến trước mặt, một lúc lâu không biết phải nói gì.
Hồi nhỏ sợ bóng tối cũng còn chấp nhận được, sao lớn rồi mà vẫn đến tìm tôi ôm vậy!
Người này chắc chắn là giả vờ mà!
Thấy tôi có vẻ kỳ lạ, Cố Trì Yến từ từ cúi đầu, vô tình lộ ra chút buồn bã:
"Ba năm không gặp, chị quả nhiên đã trở nên xa lạ với tôi. Chị không muốn ôm tôi nữa rồi..."
"Cũng phải," anh tự chế giễu cười một tiếng, nhưng nhìn lại như muốn tan//vỡ: "Chị giờ có người mới bên cạnh rồi, dịu dàng và chu đáo, sao còn quan tâm đến tôi, một người không đàng hoàng như tôi chứ?"
Một câu "người không đàng hoàng" của Tần Mộc mà lại khiến Cố Trì Yến nhớ suốt cả đêm.
Quả thật, cậu ấy vừa rồi không gh//en là không bình thường.
Hóa ra không phải vì cậu ấy đã trở nên rộng lượng hơn, mà chỉ là cậu ấy học cách giả vờ tốt hơn.
"Dừng dừng dừng!"
Tim//tôi gần như ngay lập tức mềm ra.
Chỉ đành bất đắc dĩ vỗ vỗ chiếc chăn: "Lên đi, nhưng không được ôm tôi đâu nhé."
Không còn cách nào.
Ba năm trước tôi đã bị mấy trò "thủ đoạn xanh" của Cố Trì Yến này hạ//gục rồi.
Ba năm sau, tôi lại hoàn toàn không có sức phản//kháng.
Ánh mắt Cố Trì Yến sáng lên trong chốc lát, lập tức ngoan ngoãn nằm cạnh tôi.
Còn bên trong cửa sổ, Cố Trì Yến đang lặng lẽ nghiêng đầu nhìn tôi, không biết đang nghĩ gì.
Hai người gần nhau trong bóng tối.
Khoảng cách gần gũi này mang lại cảm giác an toàn, ngay cả thời tiết tồ// tệ nhất cũng trở nên không đáng//sợ.
Tôi dần dần thả lỏng, tùy//tiện cảm thán:
"Cố Trì Yến, không ngờ bây giờ cậu vẫn sợ bóng tối đấy."
"Hôm nay gặp lại cậu, cảm giác cậu đã thay đổi rất nhiều trong những năm qua, cũng trưởng thành hơn rất nhiều. Lại còn có chuyện khiến cậu s//ợ sao?"
Cố Trì Yến không trả lời.
Chỉ là giây tiếp theo, cậu ấy nắm lấy tay tôi, đặt lên ng//ực mình.
"Thình thịch."
DPT
Nhịp//tim mạnh mẽ và cấp tốc đột ngột truyền qua da//thịt, khiến lòng bàn tay tôi tê//dại.
Nhưng khi sắp chìm vào giấc ngủ, mơ màng, tôi cảm thấy tay mình như bị ai đó nhẹ nhàng nắm lấy.
Một giọng nói rất thấp vang lên.
"Tôi cũng biết sợ//hãi."
"Tôi rất sợ, sợ rằng sẽ không gặp lại cậu vào những buổi tối."
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Sáng thức dậy, tôi mơ màng muốn duỗi tay giãn cơ.
Nhưng tay tôi lại như bị cái gì đó đè//chặt, không thể động đậy.
Tôi bối rối mở mắt.
Ngay lập tức, tôi trợn tròn mắt!
Trước mắt tôi là một khuôn ng//ực gần như có thể chạm vào được. Dưới lớp áo xộc //ệch, xương quai xanh rõ ràng và những cơ//bắp lộ ra một cách tùy ý, trông vừa lười biếng lại vừa quyến dzũ.
Tôi lại… đang nằm trong vòng tay của Cố Trì Yến!
Cảnh tượng này quá//sốc, tôi giật mình ngồi dậy, vội vàng vỗ vào cánh tay anh:
"… Cố Trì Yến! Hôm qua tôi đã nói không muốn cậu ôm tôi ngủ mà!"
Anh mới từ từ tỉnh dậy.
Anh xoa nhẹ chỗ bị tôi vỗ, giọng có chút ủy khuất:
"Chị à, chị quá mạnh mẽ rồi. Tối qua tôi ngủ ngon lành là chị tự dưng lại gần ôm//tôi và còn gọi tên tôi."
"Ban đầu tôi định đẩy chị ra, nhưng thấy chị ngủ say rồi, tôi không nỡ đánh//thức chị nên mới để chị ôm tôi."
"Aizz," Cố Trì Yến ngước mắt nhìn tôi, giọng đầy vẻ đáng//thương: "Nếu tôi biết chị gh//ét bị tôi chạm vào như vậy, tôi đã không tự ý làm như thế."
Tôi: …
Hóa ra tối qua là tôi chủ động ôm cậu ấy sao?
Gương mặt tôi lập tức đỏ//bừng, giọng cũng nghẹn lại:
"Không, không phải đâu. Thật ra tôi…"
Chưa kịp nghĩ ra lý do gì thì đã bị Cố Trì Yến ngắt lời bằng một tiếng cười nhẹ:
"Chị sao lại đỏ mặt? Trước kia chúng ta cũng thường xuyên ngủ cùng, sao bây giờ lại để ý như vậy?"
"Khụ khụ khụ!"
Tôi bị//sặc đến ho liên tục.
Nếu lời này mà bị đám đồng nghiệp tò mò của tôi nghe thấy, chắc họ sẽ tưởng tôi có một cuộc sống riêng tư vô cùng hỗn loạn và biến//thái!
Và tại sao bây giờ lại không thể ngủ cùng nhau?
Tất nhiên là vì trước kia Cố Trì Yến còn ngây thơ, vô//hại, ôm cậu ấy cũng chẳng sao.
Nhưng bây giờ…
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, vừa cười vừa nói, tim tôi không khỏi loạn vài nhịp.
Phiên bản trưởng thành của Cố Trì Yến, đã bỏ đi sự ngây ngô trước kia, khí chất giờ đây trưởng thành hơn, thần bí hơn, và còn có vẻ lạnh lùng, sắc//bén hơn trước.
Dù tôi biết cậu ấy vẫn là Cố Trì Yến của trước kia, nhưng tôi vẫn cần thời gian để hoàn toàn chấp nhận.
Nghĩ đến đây, tôi vội vàng tránh ánh mắt của Cố Trì Yến: "Bây giờ cậu không phải là đứa trẻ nữa, thay đổi nhiều như vậy, đương nhiên không thể dính lấy tôi như trước nữa!"
Nói rồi, tôi vội vã xuống giường, chạy đi không ngoảnh lại , vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Cũng vì vậy mà tôi không thấy được ánh mắt tối//tăm thoáng qua trong mắt cậu ấy.
...
Vào công ty, tôi ngồi xuống làm việc và bắt đầu sắp xếp tài liệu.
Trong lúc sắp xếp, tôi hơi ngẩn người.
Hôm nay là ngày làm việc, tôi đi làm rất bình thường.
Nhưng phản ứng của Cố Trì Yến lại không bình thường.
Trước đây cậu ấy bị lo âu chia ly. Mỗi lần tôi ra ngoài, hoặc là cậu ấy đi theo tôi, hoặc là phải ôm tôi lâu chút mới chịu buông tay.
Tôi tưởng lần này cũng vậy.
Tôi cố tình làm chậm lại trước khi ra ngoài, đợi cậu ấy đến ôm tôi như mọi khi.
Nhưng không ngờ, tôi chờ mãi, nhìn lên thì chỉ thấy ánh mắt cười của Cố Trì Yến và một câu nói nhẹ nhàng: "Chị, tạm biệt."
Cậu ấy không có bất kỳ phản ứng thừa nào.
Có phải chúng tôi xa nhau lâu quá, lâu đến mức cậu ấy đã hết lo âu chia ly?
Đang mải nghĩ vẩn vơ, tôi nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói chuyện từ hành lang bên cạnh.
"Xin anh yên tâm, anh Tần, các thiết kế của công ty chúng tôi rất giàu kinh nghiệm, chắc chắn sẽ mang đến cho anh một phương ánhài lòng..."
Tôi ngẩng đầu nhìn.
Hóa ra là giám đốc và một đám đồng nghiệp cấp caođang vây quanh Tần Mộc, thảo luận công việc.
Cảnh tượng này thật hoành tráng, có thể thấy đối phương rất quan trọng.
Tôi không nhịn được mà nhìn thêm hai mắt.
Nếu tôi nhớ không nhầm thì dự án hợp tác của Tần Mộcc không phải quá lớn, sao công ty lại coi trọng như vậy?
Nhưng dù sao đây không phải việc của tôi, tôi định rút mắt về.
Nhưng ngay lúc đó, Tần Mộc ngẩng đầu lên, ánh mắt của chúng tôi chạm nhau.
Cả hai cùng ngẩn người.
Ngay sau đó, Tần Mộc mỉm cười với tôi rồi đi về phía tôi.
Chưa kịp phản ứng, anh ấy đã đứng trước mặt tôi, giọng nói nhẹ nhàng:
"Cô Hạ, chào buổi sáng."
Ngay lập tức, ánh mắt của các đồng nghiệp và giám đốc đổ dồn vào tôi.
Ánh mắt họ đầy tò mò và ngạc nhiên.
Tôi đứng giữa tâm điểm ánh mắt, cảm thấy hơi ngượng//ngùng, ép//tay vào lòng bàn tay: "… Chào buổi sáng, anh Tần có chuyện gì không?"
"Buổi sáng tôi không vui."
"Hả? Có chuyện gì vậy?"
"Ừ," Tần Mộc gật đầu bất lực: "Từ lúc tối qua cô cúp máy, tôi cứ lo lắng, giọng cô run rẩy khi cúp máy rất khó không lo là đang có ai bên cạnh đe d//ọa cô không?"
Câu này nói rất mập mờ, vừa nói xong, một đồng nghiệp nhỏ giọng kêu lên.
Mặc dù mọi người nhanh chóng kiềm//chế lại, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại càng nóng//bỏng hơn.
Tôi cảm thấy hơi khó chịu.
Theo phản xạ, tôi lùi lại một bước, nghĩ xem nên giải thích thế nào cho qua.
Nhưng khi tôi lùi lại, lại vô tình đụng phải một người.
Người đó liền ôm//lấy eo tôi, giọng nói lười biếng từ ng//ực truyền đến, khiến tôi cảm thấy tai mình ngứa ngáy:
"Tối qua có người bên cạnh chị ấy."
Tôi: !
Giọng nói quen thuộc này!
Tôi ngạc nhiên quay lại, không kịp phòng bị đã va vào đôi mắt đẹp và mê hoặc của Cố Trì Yến.
Cậu ấy đang nhìn tôi chằm chằm, nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Nhưng giọng nói lại hoàn toàn trái ngược, lạnh lùng khiến tôi như rơi vào hầm băng:
"Tối qua tôi ở bên cạnh bạn gái, có vấn đề gì sao?"