Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 18:



Phương pháp Hạ Khâm dùng rất tốt, sau trận k.ích th.ích đó Tạ Tinh Lan đã khắc sâu từ vựng vào đầu. Đảm bảo kiếp sau đầu thai chữ đầu tiên hắn há miệng nói là “window”.

Thậm chí hắn còn suy một ra ba, buổi chiều trong giờ viết chính tả Tiếng Anh, hắn còn nhét được thêm một chữ nữa, trong window có “in”, “in” là “ở trong”. Từ vựng này thật nhiều hàm ý, vừa cứng cáp vừa sâu xa.



Hôm sau có tiết thể dục, gần đây Tây Thành đã vào thu nên thời tiết mát mẻ, nhiệt độ dễ chịu, gió khô thổi đến là thổi luôn ý đồ chờ mưa để chiếm tiết thể dục của các thầy cô.

Tiết đầu buổi chiều là môn thể dục, tinh thần mọi người đều uể oải sau giờ nghỉ trưa, rề rà xuống bãi tập. Giáo viên thể dục họ Chương tên Dụ, lúc mới nhập học, mọi người kính trọng gọi thầy là thầy Chương, còn bây giờ thầy đã biến thành anh Bạch Tuộc.

Môn thể dục ở trường Trung học số 2 chia ra lớp nam lớp nữ, anh Bạch Tuộc thấy cả lớp chưa tỉnh ngủ bèn bảo học sinh đứng thành hai hàng, bắt đầu thực hiện bài khởi động, xong xuôi thì chạy quanh sân bóng rổ.

Theo luật cũ là nam năm vòng, nữ ba vòng. Mọi người chạy xong gần như tỉnh táo hẳn.

Anh Bạch Tuộc rất hài lòng với tinh thần của học sinh, thầy gật đầu: “Được rồi, bây giờ mới có sức sống tuổi thanh thiếu niên! Giải tán, hoạt động tự do.”

Anh Bạch Tuộc vừa dứt lời, các bạn nam lớp khác học cùng giờ với họ vẫy tay: “Anh Tạ! Bóng rổ không?”

“Chơi.” Tạ Tinh Lan thoải mái đáp.

Hắn vừa dứt lời, sân bóng vang lên một trận xầm xì, đồng thời có thêm mấy ánh mắt từ xung quanh lia đến.

Nhóm con gái khẽ giọng thảo luận:

“Con bà nó hạnh phúc quá đi, ai mà ngờ học kỳ này chung giờ thể dục với lớp 11/7!”

“Má ơi, Tạ Tinh Lan nhìn gần đẹp trai hơn nhiều.”

“Mấy bà có ai có tài khoản WeChat của cậu ấy không…”

“Đi hỏi đi, đi hỏi đi!” Có người xúi giục.

“Nếu tôi được làm bạn gái của cậu ấy, bảo tôi thi nhất lớp cũng được!”

“Nha đầu này, nói cái gì có lý cái coi!”

Những tiếng ríu rít phấn khích tụ lại với nhau.

Hạ Khâm vốn dĩ định tìm bóng râm trụ bóng rổ để vừa học từ vựng vừa tránh nắng nhưng bị ép nghe thấy: “…”

Cậu ngước mắt nhìn Tạ Tinh Lan cách đó không xa đã cởi áo khoác đồng phục, cậu không hiểu nổi vì sao tên ngốc thu hút nhiều bạn nữ đến thế.

Tạ Tinh Lan ném đồng phục lên ghế khán đài, vì phải chơi bóng rổ nên hắn có thói quen đeo dây buộc tóc và bao cổ tay. Hắn buộc phần tóc mái lên để lộ vầng trán mịn, lông mày của hắn thuộc loại “dày rậm” với hình dáng xinh đẹp khiến cả khuôn mặt trông khí thế và năng động theo.

Hắn xắn tay áo biến áo tay ngắn thành áo cộc tay, cánh tay săn chắc hiện rõ đường gân tràn đầy sức mạnh.

Hạ Khâm nhìn giây lát rồi quay đi chỗ khác.

…Thì coi như cậu ấy cũng có khuôn mặt ưa nhìn, chỉ có mỗi khuôn mặt là ưa nhìn thôi.

Thầy Hạ tự nhấn mạnh trong lòng.

“Cứu mạng, tôi sắp bị vẻ đẹp trai dìm chết rồi!!”

Các bạn nữ bên cạnh cũng hùa theo làm động tác ngất xỉu.

Khoa trương quá đi, thầy Hạ phỉ nhổ.

Cô gái níu tay áo bạn thân: “Trần Văn Hân! Bà không động lòng chút nào sao?!”

Một cô gái khác tên Trần Văn Hân buộc tóc đuôi ngựa thấp, đeo cặp kính phản chiếu ánh sáng, ung dung đáp: “Tôi không có hứng thú với con trai.”

Hạ Khâm hứng thú nhìn cô một cái, hóa ra thế gian này không phải cô gái nào cũng mù thẩm mỹ. Ba mươi giây sau khi bị tiếng gào la tấn công, Hạ Khâm cầm cuốn từ vựng di dời trận địa.

Lúc này các bạn nữ mới nhận ra có một bạn nam đang ngồi ở đây, mặt họ đỏ bừng. Đợi Hạ Khâm đi xa, một người trong số đó mới hỏi: “Cậu ấy là ai thế?”

“Hình như học sinh chuyển trường lớp 11/7.”

“…Cậu ấy cũng đẹp trai quá.”

———

Tạ Tinh Lan ngả người thực hiện cú ném ba điểm, nam sinh tóc vàng lớp 11/10 lên tiếng: “Không phải chứ anh Tạ, anh chơi nghiêm túc hả, tình hữu nghị là trên hết chứ?”

Trời sinh tóc vàng là tóc vàng, anh ta và Tạ Tinh Lan thường chơi bóng rổ với nhau lúc rảnh rỗi.

Tạ Tinh Lan là tay bóng rổ trong đội của trường, có tinh thần tự giác của thành viên đội trường, chưa từng dùng khả năng thật sự để chơi với bọn họ. Cuộc thi có thắng có thua nên hắn để bọn họ có cảm giác tham gia, thậm chí còn tạo cho họ ảo tưởng mình cố gắng chút nữa là có thể đánh bại trai đẹp họ Tạ.

Thế mà bỗng dưng hôm nay Tạ Tinh Lan chơi cực kỳ nghiêm túc, mà nghiêm túc thôi thì chưa tính, tư thế còn cực kỳ điệu đà. Ngả người ra sau, chạy ba bước ném bóng, đòn nhử động tác giả, mọi thứ đều y hệt con công xòe đuôi, đè ép anh ta không cho cơ hội thở.

Nửa hiệp cuối, tóc vàng bị dập nhừ tử.

Vị đại ca còn cợt nhả nói: “Mày gà thế, tự kiểm điểm bản thân đi.”

Tóc vàng vừa định phản bác thì quay lại trông thấy Triệu Xảo – người đẹp lớp 11/7 cũng là một trong những hoa khôi trường, đang ngồi ở khán đài. Anh ta tự cho mình đã tìm ra nguyên nhân khiến con công Tạ Tinh Lan xòe đuôi, hóa ra là do gái đẹp đang nhìn.

Mọi người trong lớp ít nhiều gì cũng biết Triệu Xảo thích Tạ Tinh Lan, và hầu như ai cũng từng nghe chuyện tóc vàng tỏ tình với Triệu Xảo thất bại, còn bị phạt đứng ở học kỳ trước.

Thử so sánh, tóc vàng rạn nứt trái tim. Bị nữ thần từ chối thì thôi đi! Bây giờ còn bị nam thần của nữ thần bạo hành trước mặt nữ thần! Bà mẹ nó chứ cái địa ngục trần gian gì đây! Bộ anh ta là người hèn vậy sao!

“Không được đâu anh Tạ, cứ thế này sao mà chơi tiếp được, mấy anh phải đổi người.” Tóc vàng bắt đầu ăn vạ: “Anh thay thằng Lâm đi!”

Lâm Tư Tắc cảm thấy mình đang bị uy hiếp: “Má? Sao lại là tao? Tao chơi chưa được mấy phút!”

“Đổi anh vì anh chơi giỏi quá đó.” Tóc vàng hiểu lòng người.

“Ồ?” Lâm Tư Tắc thấy cũng đúng: “Coi như thằng nhóc mày tinh mắt!”

Lâm Tư Tắc được tâng bốc thích ý, cậu ta vỗ vai Tạ Tinh Lan: “Anh Tạ, em lên khán đài chiêm ngưỡng nghĩa cử anh hùng của anh!”

Tạ Tinh Lan cười nhếch mép với cậu ta chứ không cản.

Thật ra hắn vẫn tốt tính, để mặc nước chảy bèo trôi.

“Ủa không đúng!” Lớp phó thể dục Vương Đông choàng tỉnh: “Nếu thay thằng Lâm là chúng ta thiếu người mà?”

Tóc vàng: “Bọn mày thay người khác vào!”

“Lớp chúng ta còn ai biết chơi?” Vương Đông suy tính.

Tóc vàng cũng quá thất đức, kỹ năng mấy người lớp anh ta chỉ là tép riu so với Tạ Tinh Lan, nhưng Tạ Tinh Lan là thành viên trong đội trường, họ theo chân hắn chơi bóng rổ quanh năm suốt tháng nên đã thành tép riu loại ngon.

Mấy nam sinh còn lại trong lớp 11/7 không ai đấu nổi với lớp 11/10.

“Thằng vàng ác độc!” Vương Đông nói: “Mày chọn ra được một người lớp bọn tao thử xem?”

“Thì, đằng kia kìa.” Tóc vàng chỉ tay: “Học sinh chuyển trường lớp bọn mày nãy giờ vẫn ngồi ngẩn người ra đó, được không?”

Mọi người nhìn qua trông thấy Hạ Khâm ngồi ở hàng ghế thứ hai trên khán đài, hình như cậu ngồi ở đó đã lâu rồi.

“Cái gì mà đằng này đằng kia.” Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Biết nói tiếng người không, đó là bạn cùng bàn của tao, biết chưa?”

Tạ Tinh Lan tỏ ra bảo vệ quá rõ ràng, tuy hắn đang cười nhưng ánh mắt vô cùng nguy hiểm.

Tóc vàng sửng sốt đối diện với ánh mắt đó, vô thức sửa lời: “À à, thì ra là bạn cùng bàn của anh Tạ.”

“Còn nữa.” Tạ Tinh Lan nhấn mạnh: “Nhìn cậu ấy vậy mà nói đang ngẩn người? Rành rành là đang nhìn tao, ok?”

“…”

Anh đây là cãi chày cãi cối! Mẹ nó bạn cùng bàn của anh từ đầu đến giờ đều ngồi ngẩn người! Anh loạn thị hả!?

Vương Đông quay đầu nhìn Hạ Khâm rồi lại quay đầu về, nét mặt rối rắm: “Vấn đề không phải được hay không.”

Vương Đông học cùng lớp đã được chứng kiến đóa hoa cao lãnh Hạ Khâm khó gần đến mức nào, hả hê mở miệng: “Mày gọi đi, xem cậu ấy có để ý mày không.”

Tóc vàng không tin bèn la lớn: “Này! Cậu bạn đeo kính ở đó ơi! Chơi bóng không!”

Một giây, hai giây, ba giây.

Im ắng.

“Vãi?” Đây là lần đầu tiên tóc vàng đụng độ người lạnh lùng như vậy, anh ta nghi ngờ mị lực của bản thân: “Cậu ta còn không thèm nhìn tao lấy một cái luôn?”

Vương Đông cười nắc nẻ.

Lớp họ đã từng trải nghiệm cái lạnh lẽo mùa đông giá rét của trai đẹp, bản thân trải qua thì không sao, chứ thấy người ta bị bạo lực lạnh là hài lòng hết sức!

Tạ Tinh Lan nhìn cảnh tượng này cũng vui vẻ vô cớ.

“Con bà nó? Tao không tin, chắc chắn là ai cậu ta cũng ngó lơ.” Tóc vàng không từ bỏ: “Anh Tạ thử đi, em không tin anh làm được!”

Tạ Tinh Lan ngoảnh đầu nhìn Hạ Khâm, hắn vẫy tay: “Bạn cùng bàn!”

Giọng hắn dễ phân biệt, có nét lười biếng uể oải đặc trưng.

Hạ Khâm ngẩng đầu liếc hắn một cái, nhíu mày hỏi: “Chuyện gì?”

Dù cậu tỏ ra khó chịu nhưng đã đáp lời ngay lập tức.

“Đù má? Đù má? Đù má?” Tóc vàng hoảng sợ chửi ba tiếng liên tục: “Hả, tại sao?”

Má nó? Hoa khôi trường chỉ để ý Tạ Tinh Lan chưa tính, còn cậu bạn đẹp trai lạnh lùng đó là vì sao?

Tạ Tinh Lan cười nhếch mép: “Còn vì sao được, đương nhiên là vì tao là bạn cùng bàn của cậu ấy.”

Thật ra Tạ Tinh Lan không ngờ Hạ Khâm sẽ đáp lại.

Cậu thiếu niên như chú mèo hoang được nuôi ven đường, bạn có kêu meo meo cả buổi thì nó cũng không thèm kêu lại một tiếng. Mà nếu bạn meo meo nhiều quá, có khi nó sẽ cào luôn bạn.

Tính tình Hạ Khâm quá lạnh lùng, Tạ Tinh Lan bỗng được tính lạnh lùng đó đối xử đặc biệt. Cậu bắt đầu đối xử với hắn khác những người khác, đáp ứng nhu cầu của hắn.

Không thể không nói hắn hơi hơi sướng, hoặc là vô cùng sướng.

Lâm Tư Tắc theo dõi toàn bộ quá trình, ngập ngừng muốn mở miệng. Cậu ta muốn nói rằng các anh em à, cách mấy người bắt chuyện với người ta bà mẹ nó y chang đám con trai rảnh rỗi tụ ba tụ năm đi ghẹo gái xinh lạnh lùng.

Hạ Khâm có phải gái xinh đâu? Cậu ấy là con trai!

Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Bạn cùng bàn đến chơi không? Anh trai dẫn cậu tung bay.”

Bay cái đầu cậu.

Hạ Khâm định từ chối Tạ Tinh Lan nhưng sực nhớ tới một điều nên cậu thoáng do dự rồi quyết định đứng dậy, cởi áo khoác bỏ ở khán đài, bước xuống sân bóng rổ.

Lâm Tư Tắc ở bên cạnh nói: “Thầy Hạ chơi thật sao? Lớp 11/10 có mấy tay bóng rổ giỏi lắm.”

Cậu ta nhớ Hạ Khâm có vẻ không thích chơi bóng rổ mà?

“Ừ.” Hạ Khâm: “Chơi vui thôi.”

Lâm Tư Tắc: Tôi sợ cậu bị người ta vui chơi luôn.

Cậu ta không dám nói ra.

Tạ Tinh Lan quay đầu nhìn cậu: “Chơi được không?”

“Cậu thấy mấy người trên khán đài không?” Hạ Khâm hỏi.

Có lẽ là Tạ Tinh Lan xuất hiện trên sân bóng rổ nên càng ngày càng có nhiều người tới xem, con gái chiếm phần lớn, tất nhiên lượng con trai cũng nhiều.

Có người gan dạ la lên: “Anh Tạ! Cừ nhất!”

“Thấy.” Tạ Tinh Lan mặt dày nói: “Toàn là người hâm mộ tôi đấy thôi.”

Hạ Khâm chậm rãi đáp: “Lát nữa sẽ không còn như vậy nữa.”

Tạ Tinh Lan bất ngờ, hắn cười: “Bạn cùng bàn ngông cuồng nhỉ.”

Cuối cùng, trận đấu chợt trở lại thành trận giao hữu giữa lớp 11/7 và lớp 11/10, anh Bạch Tuộc hứng thú chạy tới làm trọng tài. Có mặt giáo viên thể dục, sân bóng rổ trở thành tâm điểm của cả bãi tập.

Mãi đến khi vào trận, Tạ Tinh Lan mới phát hiện bạn cùng bàn không thích chơi bóng rổ không đồng nghĩa với không biết chơi bóng rổ.

Khoảnh khắc hai bên nhảy lên, Hạ Khâm chộp lấy quả bóng. Lối chơi của cậu là đánh nhanh thắng nhanh, cậu tiến đến trụ bóng rổ chỉ trong chớp mắt, nhảy lấy đà rồi làm một cú úp rổ, diệt đối thủ một cách hoàn mỹ.

Mấy người lớp 11/10 trở tay không kịp.

Đù, cậu bạn mới tới hơi gì và này nọ đấy.

Nhờ màn ghi điểm phách lối của Hạ Khâm, đội đối thủ cháy hừng hực lòng háo thắng.

Kết thúc nửa hiệp, lớp 11/7 dẫn trước rất xa.

Thực lực hai đội chênh lệch nhiều, thầy thể dục gia nhập đội lớp 11/10 nửa hiệp sau. Được một người đàn ông trưởng thành hỗ trợ nên đầu hiệp sau, tỉ số của lớp 11/10 dần bằng điểm lớp 11/7, kết quả chơi thành tỉ số hòa.

Khoảnh khắc hai đội hòa nhau, bầu không khí trở nên căng thẳng tột độ, tiếng reo hò cổ vũ ở sân bóng rổ vang vọng khắp trường.

Thoạt đầu Tạ Tinh Lan chỉ giữ thái độ chơi đùa, nhưng dù sao hắn cũng là thiếu niên mười bảy tuổi, càng về sau hắn càng nghiêm túc, tính hiếu thắng khắc sâu vào xương cốt.

Khỏi phải kể đến Hạ Khâm, trong thế giới quan của vị thiếu gia, ông đây là đệ nhất thiên hạ, làm gì cũng phải nhất là nguyên tắc nhân sinh.

Ba mươi giây cuối trận, tỉ số hai đội vẫn sít sao.

Cậu chơi một cú úp rổ hai điểm, tôi chơi một phát ném ba điểm, triền miên không dứt.

Mười giây cuối cùng, Vương Đông tiếp bóng, phản ứng đầu tiên của cậu ta là chuyền cho Tạ Tinh Lan, có điều Vương Đông vừa chuyền bóng đã biết mình ra sai đường bóng. Tạ Tinh Lan đang ở ngay dưới lưới rổ nhưng anh Bạch Tuộc đang kìm cặp hắn, hai người cao xấp xỉ nhau, Tạ Tinh Lan mà nhảy lên sẽ bị chặn.

Chết tiệt, trận này thua rồi sao? Vương Đông tuyệt vọng.

Khán giả nam hiểu biết bóng rổ cũng đã đoán ra thắng bại, ai nấy đều tiếc thay cho lớp 11/7.

Đúng lúc này, Tạ Tinh Lan làm một hành động không ai tưởng tượng nổi.

Hắn dứt khoát chuyền bóng cho Hạ Khâm!

Phải, Hạ Khâm đang ở vị trí có thể ném bóng vào rổ, không may là cậu đang bị một nam sinh cao to lớp 11/10 ghìm chặt, muốn liều lĩnh làm cú ném ba điểm sao? Không thể nào!

Bóng đã chuyền đến tay Hạ Khâm, cậu xoay người dùng gót chân làm điểm tựa, tránh khỏi cánh tay nam sinh, quyết đoán ngả người ra sau bật người nhảy lên.

Bóng ba điểm! Vào!

“Huýt!” Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên.

Buzzer beater. ĐM, ĐM, ĐM.

Cả khán đài lập tức bùng nổ!

Lâm Tư Tắc là người đầu tiên gào rú, cậu ta tung bay ngay tại chỗ: “Anh! Khâm! Của! Em! Ơi!”

Sau đó khán giả la hét muốn lật đổ tòa nhà giảng dạy: “Đỉnh! Vãi!”

Hạ Khâm rất hài lòng với quả bóng mình ném, tận hưởng tiếng mọi người reo hò giây phút rơi người xuống.

Cậu có lầm lì lạnh lùng đến mấy thì cậu vẫn chỉ là thiếu niên tuổi mười bảy, cái lứa này ai mà không ngông cuồng?

Hạ Khâm bất giác đi băng qua sân bóng rổ, đối mắt với Tạ Tinh Lan.

Hạ Khâm bật cười: “Thế nào?”

Tạ Tinh Lan ngơ ngác nhìn cậu mỉm cười.

Hắn vô thức mở miệng: “Quá đỉnh?”

Sau đó hắn khôi phục dáng vẻ bất cần: “Cậu đỉnh thật.”

Hạ Khâm tranh thủ thời cơ này chắc chắn hoóc-môn adrenalin của tên ngốc đủ cao, cậu định lặp lại chiêu cũ, chuẩn bị nhét ba mươi từ vựng vào đầu đối phương.

Chợt nghe thấy Tạ Tinh Lan thong thả bùi ngùi: “Tôi sắp yêu cậu mất tiêu.”

——————

Chú thích:

(*) Buzzer beater: Thuật ngữ chỉ pha ném ghi điểm ở những giây cuối hiệp đấu, khi đồng hồ vừa về mốc số 0 và vang âm thanh hết giờ


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com