Hạ Khâm quyết định ngó lơ Tạ Tinh Lan, giết địch bằng không mà tự tổn thương bằng nghìn, bản thân cậu mới là người mắc ói. Cậu cúi đầu nhìn hai dòng tin nhắn, mắc ói muốn nổi hết da gà, cậu cứ nghĩ mình đã dơ lắm rồi, không ngờ Tạ Tinh Lan còn ngả ngớn hơn.
Cậu học cái biểu tượng “=3=” quái gở này từ Diêm Mạn, cậu chỉ biết là dùng nó khi mình thấy lạ lùng kỳ cục chứ không biết ý nghĩa sâu xa. Nếu cậu mà biết, chắc chắn bây giờ cậu đã thấy hối hận tận cùng tột đỉnh.
Hạ Khâm nhìn chằm chằm khung nhắn tin một lúc lâu, nảy sinh xúc động muốn chặt tay mãnh liệt. Mẹ nó ngại quá đi.
Cuối cùng sau khi cân nhắc, cậu thấy phiền nên từ bỏ.
Tạ Tinh Lan lại nhắn tin tới, lần này hắn đã nghiêm túc nhưng vẫn thúc giục cậu.
Đàn ông thực thụ bà mẹ nó ai lại đi “nè”? Làm điệu hả, lại còn gửi cả chục meme chú chó Samoyed đang trừng mắt nhìn chú chó Golden, đi kèm với meme ngu ngốc là dòng chữ ngớ ngẩn xứng đôi: Nói mau, hai ta tốt đẹp nhất thiên hạ phải không.
Má nó tốt đẹp nhất thiên hạ.
Tạ Tinh Lan lưu meme này từ diễn đàn trường, bình thường hắn không dùng meme, mục meme luôn trống không. Nhưng ban nãy hắn chợt muốn gửi meme cho bạn cùng bàn, đây là kiểu cảm xúc rất kỳ diệu, ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu được.
Thiết lập nhân vật của hắn ngày càng thêm nhiều lớp và có chiều sâu, đến mức tự hắn không thể hiểu hành vi của chính mình.
Hắn cầm điện thoại nhắn tin mà hội học sinh đi tuần tra nhắm mắt làm ngơ. Đối mặt với tiếng tăm của trùm trường, không ai dám đi tới chỗ hắn tịch thu điện thoại.
Mấy bạn nữ đứng một bên nhìn thật lâu, tay mỗi người đều cầm một chai nước khoáng. Bà đẩy tôi, tôi đẩy bà, xoắn xuýt cả buổi cũng chưa ai gan dạ bước tới.
Vài phút sau có một người dồn hết can đảm cất bước nhỏ giọng nói: “Ừm, đàn anh à.”
Nếu là học sinh lớp mười hay lên diễn đàn trường sẽ nhận ra kia là khách quen. Cô có vẻ ngoài ngây thơ trong sáng như đóa hoa trắng mới mở, lớp trang điểm nhẹ với đôi môi tô son màu mật ong, cô đưa nước cho Tạ Tinh Lan.
“Anh muốn uống nước không? Em mua thêm cho anh một chai.”
Tạ Tinh Lan nhìn cô “à” một tiếng, dùng nét mặt bình tĩnh đáp: “Tôi không khát, cảm ơn.”
Đàn em: “…???” Cô khó tin nhìn màn hình điện thoại Tạ Tinh Lan đang để quang minh chính đại.
Cái con người này, thế cái đống “chết khát rồi nè” đó là ai gửi?
———
Tạ Tinh Lan quấy rầy bạn cùng bàn xong rồi cất điện thoại đi. Theo hiểu biết của hắn về Hạ Khâm, nhìn tổng quan là cậu có thể ngồi thì không đứng, có thể nằm thì không ngồi. Bây giờ Hạ Khâm có thể ngồi viết bài phát biểu trên khán đài, chắc chắn cậu sẽ không xuống sân chịu phạt đứng.
Vị thiếu gia cục vàng cục bạc.
Người tham gia thi chạy cự ly 3000 mét đã bắt đầu vào chỗ, mấy bạn nam quen Tạ Tinh Lan lần lượt đến chào hỏi hắn, có một người chào xong liếc sang bên trái Tạ Tinh Lan, chợt hỏi: “Anh Tạ, hình như có người tìm anh kìa?”
Tạ Tinh Lan có nhân duyên tốt trong trường nhưng không có nghĩa ai muốn đến tìm hắn cũng được, nếu không chẳng phải hắn sẽ xấu hổ với danh đại ca sao? Hơn nữa vì hôm nay là đại hội thể thao nên có quá nhiều người kiếm cớ để gặp hắn bất kể cố ý hay vô ý.
Tạ Tinh Lan mất kiên nhẫn, thật ra hắn không hề dễ tính như vẻ bề ngoài.
Giọng điệu anh chủ Tạ trở nên lạnh lùng, hắn nhếch miệng cười, thái độ lười biếng biến mất: “Đến tìm tao là tao phải đi hả, tao dễ bảo vậy à?”
Bạn nam co rúm người sau đó ngập ngừng nói: “Hình như là Hạ Khâm lớp anh.”
…
Tạ Tinh Lan dừng bước, nhìn sang thì thấy đúng là cục vàng cùng bàn.
Mặt trời mọc đằng tây hả.
Hắn lùi lại vài bước đi ra khỏi khu điểm danh, bước qua chỗ Hạ Khâm trông rất dễ bảo.
Bạn nam đứng cùng khu điểm danh định cản hắn nhưng cuối cùng vẫn im lặng rút tay lại.
Cảnh Hạ Khâm thấy khi vừa đến chính là Tạ Tinh Lan rõ ràng đã thấy cậu, rõ ràng đang bước đến, thế mà khi cách cậu khoảng một mét, hắn bỗng dừng lại ngẩng đầu nhìn về phía tây.
Hạ Khâm buộc phải hỏi: “Cậu nhìn cái gì vậy?”
“Mặt trời.”
Tuy Tạ Tinh Lan hay cợt nhả nhưng thỉnh thoảng trong lúc nghiêm túc, hắn sẽ cho người ta cảm giác đáng tin cậy.
Hạ Khâm cũng dừng chân bất giác nhìn bầu trời phía tây, có điều cậu chỉ nhìn mấy giây, vật lý thiên văn cơ bản giúp cậu lấy lại lý trí, cậu bình tĩnh uốn nắn: “Giờ này mặt trời hẳn là ở phía đông.”
“Đúng không.” Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Tôi cũng nghĩ thế nhưng khi thấy thầy Hạ xuất hiện ở khu điểm danh cuộc thi chạy 3000 mét, tôi còn tưởng hôm nay mặt trời mọc phía tây.”
…
…
Hạ Khâm im lặng suốt mười giây mới nhận ra Tạ Tinh Lan vòng vo một hồi chỉ để ám chỉ cậu, nét mặt cậu dần trở nên giận dữ: “Cậu điên à?”
Sai rồi, cậu mới là người bị điên, chắc chắn cậu bị tên ngốc Tạ Tinh Lan lây, cậu vậy mà từ bỏ việc ngồi thoải mái trên khán đài, chạy xuống đây chịu phạt đứng.
Hạ Khâm quyết định quay người rời đi, Tạ Tinh Lan vội giữ cậu lại.
Hắn tiếp xúc với bạn cùng bàn trong nửa học kỳ qua đã hiểu được kha khá tính tình Hạ Khâm. Thoạt nhìn Hạ Khâm có vẻ ít nói khó gần lạnh nhạt như bông hoa trên đỉnh núi cao, thực chất cậu vừa dễ tính vừa thích được dỗ dành, trong lòng mềm mại. Chẳng qua là da mặt cậu mỏng, trêu cậu một ít thì được, trêu nhiều quá sẽ làm cậu thẹn quá hóa giận.
Hiện tại Tạ Tinh Lan đã nắm bắt mức độ rất tốt.
Có điều về điểm thích được dỗ dành và mềm lòng thì tạm thời từ chối cho ý kiến, nếu để nhóm người ở trường Trung học số 13 Thủ đô, đặc biệt là Diêm Mạn biết thiên tài trường bọn họ nhận được đánh giá thái quá như thế, đảm bảo sẽ sốc rớt hàm.
“Tôi sai rồi, biết sai thật rồi.”
Thật ra Tạ Tinh Lan không biết mình sai chỗ nào, hắn có trực giác là thừa nhận mình sai lúc này là một quyết định đúng đắn.
Quả nhiên nghe được ba chữ này, thiếu gia Hạ thoải mái hơn nhiều.
Một bình nước khoáng được ném vào lòng Tạ Tinh Lan. Hạ Khâm mua chai Cestbon, cậu vẫn luôn cảm thấy nước khoáng nhãn hiệu này hơi ngọt.
“Khi nào cậu vào thi chạy 3000 mét?”
“Năm phút nữa.” Tạ Tinh Lan mở nắp chai uống một hớp, hầu kết của hắn hiện rõ đặc biệt là lúc nuốt xuống. Hắn uống xong rồi đặt chai nước sang một bên, nhưng khi thấy trên chiếc bàn tạm thời dùng làm chỗ đựng đồ đâu đâu cũng là chai nước khoáng mà người khác đã uống, Tạ Tinh Lan bỗng cầm chai nước Cestbon lại vào tay.
Họ đã điểm danh người tham gia thi chạy 3000 mét xong, hầu hết các vận động viên đều đã đứng ở rìa thao trường bắt đầu làm nóng người.
Có một bạn nam quen Tạ Tinh Lan vẫy tay: “Anh Lan! Sắp bắt đầu rồi, nhanh lên!”
Hạ Khâm không kịp phản ứng, chai nước mà Tạ Tinh Lan đã uống một nửa quay trở về trong lòng cậu.
Hắn kiêu ngạo cười: “Chờ đó đi, lát nữa tôi sẽ cầm hạng nhất về cho cậu.”
Hạ Khâm vô tình vạch trần: “Đừng tự kiêu, cậu nhìn thấy gì không?”
Cậu chỉ vào hai người đang làm nóng người: “Hai học sinh thể dục lớp 11/12 thi cùng cậu, cậu không về cuối đã hay lắm rồi.”
“Cậu cũng biết họ là học sinh thể dục lớp mười hai?” Tạ Tinh Lan kinh ngạc: “Cậu bí mật theo dõi tôi hả?”
Hạ Khâm: “…” Cậu thôi tự luyến đi được không.
Cậu tạm thời quên phản bác.
“Đúng là có hơi khó.” Tạ Tinh Lan xoa cằm, thử thăm dò: “Hay là cậu cổ vũ tạo động lực cho tôi đi?”
Hạ Khâm tò mò: “Cổ vũ cho cậu là cậu giành được hạng nhất?”
Cậu muốn biết là mình đang cho động lực hay cho chất k.ích t.hích.
Cảm ơn.
“Không.” Có những người đẹp trai nhưng lại vừa nhát gan vừa kiêu ngạo một cách thẳng thắn, Tạ Tinh Lan bật cười phất tay với Hạ Khâm: “Nhưng tôi sẽ vui!”
Tạ Tinh Lan chạy xa đã lâu, Hạ Khâm mới sực tỉnh.
Lại mất thêm một khoảng thời gian nữa, nhịp tim của cậu mới chậm rãi lắng lại.
Tên đó đúng là, cười khỉ mốc ấy.
…Thật kỳ lạ.
———
“Sếp Khâm, trời nóng quá à? Mặt sếp đỏ quá.”
“Cậu muốn mặt cậu trắng bệch không?” Hạ Khâm lạnh lùng mở miệng: “Tôi có thể đấm cậu một cái làm cậu trắng bệch, cũng có thể khiến cậu lạnh điếng người kêu lạnh quá lạnh quá.”
Hạ Khâm thật sự rất buồn cười khi cậu nghiêm túc phỉ nhổ, mà Lâm Tư không dám cười thành tiếng.
“Không cần đâu sếp Khâm!” Lâm Tư Tắc vội nói: “Em thấy mình sợ muốn trắng mặt rồi!”
Tạ Tinh Lan vừa rời đi, nhóm Lâm Tư Tắc đã lẻn xuống.
Về nguyên tắc trong đại hội thể thao, học sinh không được phép đứng bên rìa đường chạy để cổ vũ, nhưng chỉ cần giáo viên không thấy thì học sinh có thể được nhắm mắt làm ngơ.
Lâm Tư Tắc và nhóm Vương Đông không chỉ đến gần mà còn mang còn lén mang theo một thứ. Hạ Khâm quay đầu nhìn, không biết từ bao giờ mà hai người đó đã kéo một tấm biểu ngữ treo ở dưới khán đài.
Cậu nhìn kỹ vào hàng chữ lớn phía trên.
– Trường học không có ngọn cây che trời, chỉ có sếp Tạ đáng tin.
Hạ Khâm đứng hình mấy giây, cậu hỏi: “Đây là cái gì?”
“Tiết mục đặc biệt hàng năm của trường Trung học số 2!” Lâm Tư Tắc vỗ tay: “Sếp Khâm không để ý sao?”
Đúng là cậu không để ý.
Hạ Khâm được Lâm Tư Tắc phổ cập khoa học cho mới biết đại hội thể thao của trường có màn kéo biểu ngữ rất đặc sắc.
Không biết bắt đầu từ năm nào mà năm này còn đặc sắc hơn năm ngoái, từng nổi tiếng trên Weibo vài lần. Các giáo viên thấy điều này không chỉ khơi dậy niềm đam mê thể thao của học sinh mà các biểu ngữ đều tràn ngập ý tưởng sáng tạo nên không ngăn cản.
Quả nhiên các lớp đều treo biểu ngữ trước khu vực.
Hạ Khâm nghĩ cậu sẽ thấy biểu ngữ truyền cảm hứng nào đó như “Tuổi trẻ mạnh mẽ, đất nước sẽ mạnh mẽ” hoặc “Thi đấu là nhất hữu nghị là nhì”. Không ngờ phong cách vẽ tranh của học sinh trường hết sức lạ lùng.
Cậu nhìn xung quanh.
[Ta hận ngươi chạy cự ly 3000 mét] – Đến từ lớp 10/5.
[Tôi thích chạy, cái cảm giác chạy sắp chết đến nơi thật hấp dẫn] – Đến từ lớp 11/1.
[Chúc mừng cô Lâm lớp 10/6 đã nỗ lực hết sức giật được vị trí thi đầu tiên giữa trưa từ dưới đếm lên!] – Đến từ lớp 10/6.
[Bắt hết những ai không biết ném tạ lại đây (Long vương cười méo miệng)] – Đến từ lớp 11/3.
[Vì lớp khác kéo biểu ngữ nên bọn tôi cũng làm một cái] – Đến từ lớp 11/4.
[Chạy đi ông bố! Ai mà chạy lại bố!] – Đến từ lớp 11/8.
Và…
[Xin chào, con gái lớp bọn tôi đều muốn có tài khoản WeChat của đàn anh Tạ Tinh Lan] – Đến từ lớp 10/9.
Dưới tên Tạ Tinh Lan còn có một cái tên mới được dán lên.
Hạ Khâm thấy quen mắt.
Đó là tên của cậu.
…
Đặc sắc, đặc sắc hết sức.
“Trường của các cậu luôn như vậy sao?” Hạ Khâm đã trầm mặc hai giây.
“No! No no no!” Lâm Tư Tắc lắc đầu: “Là trường của chúng ta chứ, sếp Khâm có chút tự giác của người thuộc trường Trung học số 2 đi được không!”
Xin thưa, nếu học sinh trường Trung học số 2 toàn khùng điên như các cậu thì tôi không muốn làm thành viên trực thuộc trường lắm. Các cậu không phải là học sinh trung học mà là học sinh tiểu học mới phải.
Nhưng.
Hạ Khâm nhìn từng biểu ngữ một rồi không khỏi bật cười. Hình như cậu biết tính cách khác người của Tạ Tinh Lan được bồi dưỡng ra kiểu gì rồi.
Lâm Tư Tắc ở đầu bên kia đang kéo biểu ngữ lên, cậu ta thấy Hạ Khâm cầm điện thoại chụp biểu ngữ, tưởng cậu cũng muốn có.
Cậu ta nhanh miệng: “Anh Khâm đừng ghen tị, chiều nay anh thi nhảy xa, em cũng sẽ kéo một cái cho anh!”
“Ghi gì nhỉ…” Lâm Tư Tắc trầm ngâm suy nghĩ: “Ghi là hãy nhìn tư thế uy phong trước mắt đi, sếp Khâm của tôi lấn át phượng hoàng!”
Hạ Khâm vừa đau xót vì trình độ văn hóa thiểu năng của Lâm Tư Tắc vừa lạnh lùng nói: “Nếu cậu dám làm biểu ngữ cho tôi, cậu đợi chết đi.”
“Do em thấy anh thích mà.” Lâm Tư Tắc bị mắng cũng không quan tâm, mọi người đều hiểu tính Hạ Khâm ở một mức độ nào đó.
Mạnh miệng nhưng mềm lòng.
“Ai thích?” Hạ Khâm chụp vài tấm biểu ngữ, sau đó nói thêm: “Tôi chỉ chụp lại sự ngu ngốc của Tạ Tinh Lan thôi.”
Được, ngài nói chí phải. Lâm Tư Tắc quyết định không nói toạc.
Trong lúc hai người nói chuyện thì trọng tài đã nổ súng, một tiếng “đoàng” vang lên, cuộc thi chạy 3000 mét bắt đầu. Chạy cự ly dài luôn là điểm nhấn trong mọi đại hội thể thao, có thể xem là phần sôi nổi nhất.
Nhất là chạy 3000 mét, vừa bắt đầu là hai bên khán đài liền reo hò cổ vũ.
Một vòng chạy ở trường Trung học Số 2 là 400 mét, phải mất khoảng bảy vòng rưỡi để chạy được 3000 mét. Các vận động viên sẽ chạy chậm lúc dạo đầu để tích trữ sức lực, đợi đến vòng rưỡi cuối cùng mới đột phát.
Hạ Khâm không lo, còn Lâm Tư Tắc đã hò hét “cố lên” ngay từ vòng đầu tiên, cậu ta hét một mình thì thôi đi, còn kéo đám bạn xung quanh cùng hét. Đến vòng thứ tư, Lâm Tư Tắc đã kéo cả lớp 11/7 cùng hô “cố lên”.
Cậu ta hăng hái chọt Hạ Khâm: “Sếp Khâm cũng hô mấy tiếng đi!”
Cậu ta bỗng lấy một cái loa từ đâu ra như làm ảo thuật.
Có bảo bối ăn gian này, Hạ Khâm biết mình mà hô “Tạ Tinh Lan cố lên” sẽ to hơn những người khác nhiều.
Lâm Tư Tắc đúng là con trai ngoan của Tạ Tinh Lan.
“Tôi không muốn.” Hạ Khâm từ chối.
Bảo cậu làm chuyện mất mặt như cầm loa cổ vũ à? Có đánh chết thiếu gia đây cũng không làm.
Mà Tạ Tinh Lan hiện tại cũng không cần cổ vũ, trước mắt hắn đã dẫn đầu khá xa, chỉ cần không có gì bất trắc thì lọt vào top ba chắc chắn không thành vấn đề.
Cuộc thi bước vào ba vòng cuối cùng, một vài vận động viên bắt đầu không kiểm soát nữa, chầm chậm tăng tốc. Tạ Tinh Lan cũng tự kiểm soát tốt, dù người phía sau tăng tốc cũng không thể vượt qua hắn, cứ tiếp tục như thế, hắn sẽ giành hạng nhất.
Vòng cuối cùng.
Tiếng “cố lên” của Lâm Tư Tắc và lớp 11/7 như muốn lật đổ thao trường.
“Đù má!!!! Sếp Tạ xông lên!!!!”
“Trâu bò trâu bò Tạ Tinh Lan!! Chạy đầu tiên!!!”
“Má nó anh Tạ anh là bố em!! Cố lên! Giữ vững! Vắt khô hai học sinh thể dục lớp 11/12 đi!!”
…
Tiếng hò reo rung trời khiến Hạ Khâm căng thẳng theo, tay cậu vẫn cầm chai nước Cestbon mà Tạ Tinh Lan nhét cho cậu. Cậu vô thức siết chặt tay làm chiếc bình bị móp vào.
Lâm Tư Tắc đã phát điên, cậu ta coi trời bằng vung nắm lấy cánh tay Hạ Khâm vung vẩy: “Hạ Khâm anh mau hét đi!”
“A a a a a nhanh lên thầy Hạ!”
“Anh không kích động hả!! Không hưng phấn sao!!”
Hạ Khâm: “…”
Bị cảm xúc thúc đẩy, Hạ Khâm hét lên: “Tạ Tinh Lan, chạy nhanh lên!”
Suy nghĩ một lúc, cậu lại hào phóng hét: “Cố lên!”
Giọng cậu hơi nhỏ nhưng không sao, Lâm Tư Tắc có loa, cậu ta gào thét: “Anh chủ Tạ!!!”
Cậu ta vặn loa bảo bối ăn gian lên mức tối đa.
Giáo viên và học sinh toàn trường đều nghe thấy tiếng Lâm Tư Tắc gào xé lòng: “Bạn cùng bàn của anh nói, nếu anh không giành được hạng nhất!!!”
“Sau! Này! Đi! Học! Phải! Quỳ!”
Đi học phải quỳ.
Học phải quỳ.
Phải quỳ.
Quỳ.
Tiếng vọng vờn quanh thao trường, không ngớt bên tai.
“Đoàng!”
Tiếng súng kết thúc đường chạy 3000 mét đã nổ.
Tạ Tinh Lan vượt qua vạch đích giật hạng nhất.
Cùng lúc đó, bạn cùng bàn của hắn đã hoàn toàn tự cách ly xã hội.
——————
Chú thích:
Meme anh Tạ gửi sếp Khâm: Nói mau, hai ta tốt đẹp nhất thiên hạ phải không!!