Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 29:



Trong phòng ồn ào, mọi người ai cũng uống bia nên phản xạ chậm hơn bình thường. Mùi bia và rượu trái cây bay lan tỏa trong không khí, Tạ Tinh Lan mới ngửi đã thấy chếnh choáng. Trong giây phút sơ hở đó, Lâm Tư Tắc mạnh dạn giật lấy máy đo nhịp tim.

“Ha ha ha ha ha ha ha!!! Anh chủ Tạ rung rinh!!!”



Lâm Tư Tắc hưng phấn như trúng tờ vé số năm triệu tệ, cậu ta đứng dậy khoe máy: “Em nói rồi mà! Lúc nãy em chơi ngoạn mục tuyệt vời như thế, làm gì có chuyện anh Tạ không có phản ứng?!”

Cậu ta vừa nói vừa hôn gió vặn eo, giơ tay vuốt tóc tạo dáng uốn lượn lại còn đẩy hông. Toàn là những động tác kinh dị như thể mới tiến hóa tứ chi, hết sức ngoạn mục tuyệt vời.

Vừa rồi Lâm Tư Tắc đã dùng tuyệt chiêu đặc biệt để khiến nhịp tim của Tạ Tinh Lan đập nhanh hơn. Lâm Tư Tắc say tí bỉ, cậu ta vui vẻ cầm máy đo nhịp tim: “Ô hô tao biết ngay, máy không bị hư mà là bị chậm. Ai mà đỡ nổi đòn tấn công lóa mắt của tao! Moa moa!”

Lâm Tư Tắc tóm lấy Vương Đông chơi ván mới.

Một lúc sau Tạ Tinh Lan mới sực tỉnh, hắn bật cười: “Đồ trẻ trâu, tao phục thật.”

Nhịp tim hắn dần trở lại bình thường.

Lâm Tư Tắc ôm Vương Đông: “Anh chủ! Anh chủ Tạ! Có muốn chơi thêm một ván nữa không?”

“Không chơi nữa, kiếu.” Tạ Tinh Lan hết hứng thú với trò này.

Lâm Tư Tắc quay đầu cười hì hì định quấy rối Hạ Khâm, Tạ Tinh Lan thờ ơ liếc cậu ta một cái, Lâm Tư Tắc đối diện ánh mắt vô cảm đó liền từ bỏ mưu đồ trong đầu.

Bố mình thật đáng sợ! Hết cười hì hì nổi.

Vương Đông vẫn tiếp tục: “Nhanh nhanh, hôm nay là sinh nhật mày, mày bảo sếp Khâm chơi đi!”

Bọn họ chờ lâu lắm rồi, dù sao thì Hạ Khâm là đóa hoa lạnh tanh trên núi cao, họ rất muốn thấy lớp băng đó tan vỡ.

Ai ngờ Lâm Tư Tắc lắc đầu kịch liệt: “Không được.”

Lâm Tư Tắc nghiêm túc: “Tao không thể biến ngày sinh thành ngày giỗ.”

Vương Đông: “?”

———

“Ai cho cậu đổi nước dừa thành bia?”

Tạ Tinh Lan ngồi xuống ghế nhận ra có điều bất ổn, trên bàn trước mặt Hạ Khâm còn nửa chai nước dừa nhưng hai lon bia bên cạnh đã rỗng tuếch. Kẻ chủ mưu không nhận ra mình đang say nên giơ tay chậm rì muốn mở lon thứ ba, kết quả là mở ra khoảng không.

Hạ Khâm: “?”

“Cậu làm gì thế?” Giọng cậu hung dữ, đưa mắt nhìn qua.

“Tôi đang hỏi cậu đấy bạn cùng bàn, cậu định làm gì?” Tạ Tinh Lan lắc lon bia rỗng: “Giỏi nhỉ, tôi chưa đi bao lâu mà cậu sắp uống sạch két bia.”

Hạ Khâm khựng lại: “Không thể đâu, chết no mất.”

“Cậu còn biết chết no à, vẫn chưa say lắm.” Tạ Tinh Lan hơi bó tay.

“…Say rồi.” Hạ Khâm hiền lành gật đầu.

Đỉnh, người này uống say vào thẳng thắn hơn hẳn.

“Gì đây?” Tạ Tinh Lan giơ tay số hai cho cậu xem.

“Ngón tay….” Hạ Khâm nghiêm túc trả lời.

Tạ Tinh Lan sững sờ, hắn lẩm bẩm: “Cậu bạn không say thật hả?”

Nếu Diêm Mạn ở đây, cô sẽ biết Hạ Khâm đã say khướt. Phản ứng chậm chạp, bộc trực, thỉnh thoảng còn hay nói thẳng, đây là chuyện không đời nào xảy ra khi Hạ Khâm tỉnh táo.

“Á á á ặc ặc ặc ặc, chị Hân thua! Đến lượt chị uống! Uống đi uống đi!!!”

Cách đó không xa vang lên tiếng hoan hô, nhóm người đó không biết chuyển sang trò gì mới mà sôi nổi ầm ĩ. Dù không tham gia cùng nhưng vẫn cảm nhận được sức sống mãnh liệt của các thiếu niên.

Hạ Khâm cẩn thận nhìn vài giây rồi đưa ra quyết định.

Cậu đứng bật dậy dọa Tạ Tinh Lan hết hồn.

“Cậu muốn gì?”

“Tôi muốn chơi.”

Tạ Tinh Lan: “?” Thầy Hạ à, đóa hoa cao lãnh có thiết lập chơi đùa cùng thường dân từ khi nào vậy?

“Tôi muốn chơi chung.” Hạ Khâm gật đầu, bước tới đám người.

“Này này này, cậu đợi tôi chút…” Tạ Tinh Lan tóm lấy Hạ Khâm ngăn cậu lại, lúc này hắn mới biết cậu uống nhiều quá rồi.

Hạ Khâm bị kéo nhẹ nên mất thăng bằng, cậu ngã người trở về ghế sô pha.

“Thầy Hạ muốn chơi gì?” Tạ Tinh Lan cất giọng uể oải toát vẻ bất lực.

Hạ Khâm thoáng suy nghĩ, chân thành đáp: “Chơi game.”

Chơi game là chơi game gì hả tên này.

Tạ Tinh Lan ngẩng đầu nhìn đám người đang nhảy múa loạn xạ kia, bọn họ đã uống đến nỗi quên luôn họ tên mình là gì. Những trò họ chơi ngày càng trở nên kỳ cục, bây giờ đã đến giai đoạn trò “Khó nói lời yêu em” – chính là trò viết một hành động trên tấm thẻ rồi đeo lên đầu, người đeo mà làm hành động đó coi như thua.

Để khiến Vương Đông thực hiện động tác “hôn” như thẻ đeo trên đầu, Lâm Tư Tắc hoàn toàn buông thả bản thân, cậu ta vặn đầu Vương Đông ép hắn ta kề sát mặt tới, chuẩn bị hy sinh nụ hôn đầu đời.

Cậu ta còn uốn éo mở miệng: “Anh Đông~ Đừng sợ nha~ Đến đây nào~ Cùng chơi nhé~ Vui vẻ nhé ~”

Và rồi tiếng gầm thét của Vương Đông quanh quẩn bên tai họ suốt ba hôm không dứt.

Thầy Hạ thân là đóa hoa trong sáng mà bước tới sẽ thành trò chơi cho đám súc sinh đó mất, Tạ Tinh Lan nhìn cảnh đó thầm nghĩ: “…”

Quen biết nhau được hai năm, đây là lần đầu tiên hắn cảm giác trạng thái tinh thần của đám người đó vượt trội hơn cả mình.

Còn người hắn đang nắm trong tay, ừm siêu giỏi, nhìn không rời mắt.

Không ai sinh ra không thích sống theo bầy, Hạ Khâm lạnh lùng lầm lì đến mấy thì trong thâm tâm cậu vẫn khao khát được chơi với bạn bè cùng lứa. Có điều trong nhiều năm qua, không ai nguyện ý vươn tay kéo cậu ra khỏi vòng cô độc tĩnh lặng luẩn quẩn.

Nhưng bây giờ hình như có rồi.

“Tôi cũng muốn chơi.”

Rõ ràng Hạ Khâm rất muốn tham gia chơi chung, cậu lặp lại lần nữa, gần như nũng nịu cầm cánh tay Tạ Tinh Lan, ngẩng đầu nhìn hắn: “Tạ Tinh Lan, tôi muốn chơi mà.”

Đôi mắt Hạ Khâm vô cùng đẹp, giống Hạ Nghiên y đúc như tạc cùng khuôn.

Một đôi mắt hồ ly lanh lợi, khi không cười có dáng hẹp dài, khi trừng mắt sẽ tròn trịa. Nó làm giảm đi sự quyến rũ ở đuôi mắt, thay vào đó là mang nét trẻ con dễ thương, trông hết sức vô tội.

Ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.

Hạ Khâm không trốn tránh mà nhìn thẳng vào hắn.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

“Đệt mẹ.” Tạ Tinh Lan che mắt, hắn chịu thua: “Chơi thì chơi, cậu muốn chơi trò gì? Trừ đi qua kia làm điên làm khùng với đám đó, cậu muốn chơi gì cũng được.”

“Được nha.” Hạ Khâm hài lòng, còn chèn cả từ cảm xúc vào lời, xem ra đã say mèm rồi.

“Tôi muốn chơi trò hồi nãy cậu chơi.” Hạ Khâm càng ngày càng sai bảo hắn thành thạo hơn, cậu trở giọng ngay tức thì, thúc giục đẩy hắn: “Nhanh lên, đừng để bị giành.”

“Cậu yên tâm, để máy ở đó cả trăm năm cũng không ai giành đâu.”

Nhóm Lâm Tư Tắc đắm chìm trong một loạt trò chơi tiếp theo, máy kiểm tra nhịp tim vốn khuấy động bầu không khí cho họ đã bị đày vào lãnh cung ném ở một bên trơ trọi.

Tạ Tinh Lan với tay lấy nó, đặt trước mặt Hạ Khâm.

“Ông trời con chơi đi.”

Hạ Khâm thoáng mỉm cười, say mê cầm món đồ chơi mới nhìn một lúc.

Sau đó Tạ Tinh Lan nhận ra ông trời con chỉ đơn giản là nhìn nó, mãi mà không làm gì nữa.

Cậu ngây ngô ôm máy đo nhịp tim, dần yên tĩnh trở lại.

Tạ Tinh Lan: “?”

“Tôi không biết chơi.”

Hạ Khâm đột nhiên phát hiện vấn đề nghiêm trọng, cậu căng thẳng nhìn hắn: “Làm sao đây Tạ Tinh Lan, tôi không biết chơi!”

Hầy, chịu phục thật.

Tạ Tinh Lan cười muốn lăn xuống ghế.

Bây giờ hắn hoàn toàn tin Hạ Khâm say một trăm phần trăm, hắn phải nắm bắt thời gian ít ỏi được trêu đùa ra mặt.

“Phải làm sao đây? Đáng sợ quá. Cơ mà đừng lo, anh trai sẽ dạy em cách chơi ngay.”

“Nào nào, đặt tay lên.” Tạ Tinh Lan nắm lấy cổ tay Hạ Khâm, trong đầu hắn chợt nảy ra một suy nghĩ khó hiểu, rằng cổ tay nhỏ bé nhường này, một tay của hắn có thể nắm trọn cả hai cổ tay của cậu.

“Sau đó thì sao?” Hạ Khâm hỏi.

“Sau đó cậu đợi.” Tạ Tinh Lan thản nhiên, một giây sau lại nói tiếp: “Ồ, nhịp tim của cậu bạn đang là 123.”

Hạ Khâm im lặng nhìn Tạ Tinh Lan một lát, vẻ mặt cậu dần trở nên tức giận: “Cậu tưởng tôi bị ngu hả?”

Tạ Tinh Lan: “Ha ha ha ha ha ha ha ha a đù má.”

“Gì, chuyện gì?” Lâm Tư Tắc say nhưng vẫn chú ý đến bố mẹ mình trong góc.

Cậu ta ngoảnh đầu thấy một cảnh tượng vô cùng kh.ủng bố, không biết Tạ Tinh Lan cười chuyện gì mà giây sau đó bị Hạ Khâm tát một cái.

“Mẹ, mẹ ơi…” Lâm Tư Tắc nghẹn họng: “Xong rồi xong rồi, tao không muốn thấy máu đổ trong sinh nhật đâu.”

Người chứng kiến ​​cảnh tượng đó không chỉ có cậu ta, tất cả mọi người đều bị ngừng tim trong chớp mắt. Ngay khi mọi người nghĩ tiếp theo sẽ xảy ra một cuộc chiến bạo lực kinh hoàng đẫm máu, Tạ Tinh Lan chỉ xoa bên mặt bị tát, không nói gì.

“Má ơi!!!” Lâm Tư Tắc càng hét kinh khủng hơn.

“Có đánh nhau đâu? Sao mày còn hét khiếp hơn vậy?” Vương Đông khó hiểu.

“Không đánh mới khiếp đó người anh em!” Thứ đầu óc chìm trong tình yêu khủng khiếp gì thế!

Lâm Tư Tắc bật không ra nửa câu cuối, một lời khó nói hết.

“Tiêu rồi.” Cậu ta thở dài.

“Tiêu tùng rồi.” Trần Văn Hân cũng thở dài.

“Lớp phó cũng hiểu phải không.” Lâm Tư Tắc than thở.

“Ừ tôi hiểu.” Lớp phó uống nhiều quá nên đỏ bừng cả mặt, cô cố kìm giọng: “Nghe nói 0 mà bạo lực gia đình đều là cực phẩm, ức.”

Lâm Tư Tắc: “?” Cái quần què gì vậy.

Tạ Tinh Lan khựng lại mấy giây mới mở miệng: “Tôi vừa mới biết cậu thật là hung dữ.”

“Biết là tốt.” Hạ Khâm lạnh lùng cười ha ha: “Còn ghẹo tôi nữa là tôi sẽ đập nát mặt cậu. Đừng có cười cợt nhả với tôi, câm mặt!”

Câm mặt là cái khỉ khô gì nữa?

“Biết làm sao được, trời sinh tôi thích cười.” Tạ Tinh Lan nhanh chóng bỏ qua khúc nhạc dạo, dù sao đây không phải lần đầu hắn bị bạn cùng bàn đánh đập dã man.

Lần đầu thì hắn còn sốc, vì trong đời thiếu gia Tạ có bị ai tát vào mặt như thế đâu, sang đến lần thứ hai thì đã thành thói. Đánh là yêu mắng là thương, đây là bằng chứng cho thấy mối quan hệ giữa anh em hai người khắng khít hơn.

Hạ Khâm lại muốn khui bia, Tạ Tinh Lan không cho cậu uống.

“Thầy Hạ mà còn uống là nôn đó, thầy muốn bò về nhà hả?”

Tạ Tinh Lan thường xuyên nhượng bộ Hạ Khâm, chẳng hạn như chuyện vừa rồi. Nhưng khi đụng vấn đề mấu chốt, hắn sẽ không dễ dàng xuôi theo, giọng điệu hắn nghiêm túc hơn như một người anh kiểm soát chặt chẽ, chẳng hạn như không cho Hạ Khâm uống quá nhiều.

Uống ít thì vui, uống nhiều sẽ khó chịu.

Hạ Khâm không có bia uống đành lật qua lật lại món đồ chơi duy nhất của mình, công tắc của máy chợt được bật lên. Hạ Khâm nghiên cứu nó trong chốc lát, cậu đoán nên đặt tay lên để chơi. Thế là cậu đặt tay vào máy, nó liền hiển thị một con số.

“130.” Tạ Tinh Lan không nhớ đòn, hắn tiến lại gần nhìn: “Cao thế, giỏi đó bro, chưa gì đã cao vậy rồi.”

Tất nhiên không có gì đáng nghi ngờ, mẹ nó ai nốc bia nhiều cỡ đó mà tim không đập nhanh.

Tạ Tinh Lan khen lung tung, khen đến mức khiến Hạ Khâm phấn chấn.

Vị thiếu gia hỏi: “Cậu được bao nhiêu?”

“Tôi?” Tạ Tinh Lan ung dung nói dối: “Ngại quá, tôi được 150.”

Hạ Khâm: “?”

Hạ Khâm lạnh mặt: “Tiếp đi.” Khát vọng chiến thắng được khơi dậy.

Tạ Tinh Lan không ngờ Hạ Khâm say lại trỗi dậy sự hơn thua, quyết tâm vượt qua nhịp tim của hắn. Đáng tiếc là anh Tạ của cậu sở hữu chiến tích bất khả chiến bại, ngay cả nhịp tim cũng mạnh nhất.

Hạ Khâm thử mấy lần, dù cậu nín thở để tăng nhịp tim hay tưởng tượng ra cảnh tượng kinh dị nào đó, máy đo vẫn duy trì ở mức 130 như bị hư.

Tạ Tinh Lan ở bên cạnh cậu rầm rì châm dầu vào lửa, dùng giọng điệu vô cùng phách lối nói: “Cừ đấy, không tệ nha thầy Hạ, tuy thầy không vượt qua em nhưng với tinh thần chiến đấu không ngừng nghỉ, gặp thất bại vẫn tiếp tục chiến đấu của thầy khiến em rất ngưỡng mộ. Em thật lòng đó, thầy giỏi quá.”

“Con mẹ cậu.” Hạ Khâm phiền muốn chết.

“Chờ đã.” Thầy Hạ nghiêm mặt: “Tôi biết cách làm tăng nhịp tim rồi.”

Tạ Tinh Lan vẫn còn đang vỗ tay, cà chớn thiếu đàng hoàng, hắn giở giọng như dỗ con nít: “Rồi rồi rồi, chú ý xem bạn Hạ Khâm chuẩn bị khiêu chiến lần nữa –”

Hắn nói nửa chừng bỗng im bặt.

Tạ Tinh Lan hóng chuyện không chê chuyện lớn, hắn nhích sát đến để nhìn Hạ Khâm thất bại, vậy nên hai người vô tình ngồi càng lúc càng gần, hai đùi gần như dính chặt vào nhau.

Sau khi Hạ Khâm lại thử máy kiểm tra và nhịp tim vẫn là 130, cậu bất thình lình quay lại ôm lấy hắn.

Tạ Tinh Lan vốn giơ hai tay vỗ tay, lúc này được Hạ Khâm ôm làm tay hắn cứng đờ, lơ lửng giữa không trung. Thân là người bất chợt được ôm mạnh, hắn lúng túng không biết nên làm gì.

Cái ôm chặt này quá đột ngột.

Tạ Tinh Lan sửng sốt một hồi lâu mới chớp mắt chậm chạp thốt: “…Hả, hả?”

Não hắn vẫn chưa quay về.

Hạ Khâm say rồi không biết chừng mực, cậu dùng sức áp má mình vào vị trí trái tim hắn như muốn tra xét nhịp tim của hắn. Cậu dính lấy hắn như thế một lúc, ông trời con không khác gì đang ôm chú chó lớn, phải giơ cả tay cả chân để ôm rịt.

Má cậu cọ vào ngực hắn rồi cọ qua xương quai xanh, cuối cùng chóp mũi cậu cọ đến cằm hắn, chạm nhẹ vào rồi rời đi.

Đây là vị trí nguy hiểm, chỉ cần cậu lên trên vài xăng-ti thôi là hôn đến môi hắn.

Mùi hoa nhài hòa chanh tràn ngập khắp cơ thể cậu, lấn át cả mùi bia trong phòng.

Có vẻ Hạ Khâm ôm đủ rồi, cậu say tí bỉ ngoảnh đầu lại, không biết lỗ tai đã đỏ bừng từ bao giờ. Cậu bày ra nét mặt kiên quyết, đặt tay mình lên máy đo nhịp tim.

“Một! Trăm! Sáu! Mươi! Lăm!”

Đôi mắt Hạ Khâm sáng rỡ, cậu cười tươi đến mức có thể nói là chói mắt: “Tạ Tinh Lan! Tôi thắng!”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com