Vừa khi Hạ Khâm cảm thấy tai mình sắp điếc vì Lâm Tư Tắc cứ mãi ầm ĩ, cộng thêm lòng quý mến nho nhỏ cậu dành cho các bạn cùng lớp dần cạn kiệt, cậu định tóm lấy Lâm Tư Tắc rồi đá cậu ta dẹp sang một bên.
Một NPC trong nhà ma thình lình xuất hiện, lớp trang điểm hệt như cương thi thời nhà Thanh, người đó lao tới kề sát mặt Lâm Tư Tắc. Góc độ quá xảo quyệt làm Lâm Tư Tắc không tài nào tránh được, cậu ta la hét bỏ chạy tránh xa cương thi.
“Á á á á á á.” Tiếng la ngày càng nhỏ.
Hạ Khâm nhìn cậu ta bỏ chạy mà không hề đồng cảm chút nào. Tốt lắm, hồi nào chơi xong cậu sẽ hỏi xem NPC đó là ai rồi đánh giá người đó năm sao.
Lâm Tư Tắc đã rời đi, trong nhà ma to lớn chỉ còn lại một mình cậu.
Khu vui chơi Tây Thành nổi tiếng với căn nhà ma mới được tu sửa hai năm qua. Họ chọn chơi chủ đề bệnh viện, để đạt được hiệu quả thực tế mà khu này đã xây một bệnh viện mô phỏng hai tầng ngay trong công viên, diện tích hơn một nghìn mét vuông, tổng cộng hơn bốn mươi phòng.
Khi có nhóm người vào chơi, mỗi người có thể chọn một con đường khác nhau để khám phá nên mức độ tự do rất cao. Điều này dẫn đến việc không biết từ khi nào mà Hạ Khâm và Lâm Tư Tắc đã tách khỏi nhóm, biến thành chuyến khám phá hai người.
Ban đầu nghe tiếng Lâm Tư Tắc gào thét bên tai, cậu không thấy ngôi nhà ma này có gì đáng sợ. Cũng có thể vừa rồi trong lòng cậu bận tâm chuyện Tạ Tinh Lan nên không cảm nhận được sự kinh khủng của nhà ma.
Bây giờ Lâm Tư Tắc biến mất rồi, nhà ma bật máy lạnh, tiếng nhạc và tiếng la hét vang lên cách đó không xa, thêm cả tiếng gió thổi, quả thật cậu thấy hơi sợ.
Hạ Khâm định xem bản đồ bệnh viện để nghiên cứu đường ra ngoài nhanh nhất, cậu nhìn xuống thấy tay trống không mới nhớ tấm bản đồ đã bị Lâm Tư Tắc cầm đi.
Thôi kệ, đi loanh quanh cũng được, biết đâu vào phòng nào đó cậu sẽ chạm mặt người nào đó, khi ấy cậu sẽ giả làm người qua đường, đi theo nhóm đó ra ngoài là được.
Hạ Khâm từng tham gia chuyến đi chơi thu trường tổ chức khi cậu ở thủ đô. Lúc đó cậu không hòa hợp với lớp, cũng không muốn hòa hợp với họ. Trong các hoạt động tập thể, sự hiện diện của cậu khá xấu hổ.
Nhưng bản thiếu gia không quan tâm.
Cậu lang thang trong dòng người đông đúc, khi gặp điều gì thú vị cậu sẽ cùng bước tới xem nhưng không kết bạn với ai, không chia sẻ tâm trạng của mình. Vậy nên cậu quá quen với tình huống lạc đàn như thế này, hẳn là đã thành thói.
Hạ Khâm đứng im vài giây không bước một bước nào.
Mình trở nên yếu đuối rồi.
Nghĩ đến đây làm cậu bất chợt tức giận, tất cả đều là do Tạ Tinh Lan.
Ông trời con nổi giận bèn bắt đầu xem xét lại, cậu cảm thấy nguồn gốc vấn đề xuất phát từ việc cậu từ bỏ lớp thực nghiệm để làm bạn cùng bàn với Tạ Tinh Lan. Chuyện này quá đỗi khác thường, một khi ngẫm lại, đương nhiên Hạ Khâm sẽ rút ra kinh nghiệm xương máu, cậu hối hận vì mình đã đưa ra quyết định sai trái này.
“Ngu xuẩn!” Hạ Khâm tức giận nhỏ giọng mắng.
“Thầy Hạ bỗng dưng chửi ai thế?”
Trong không gian đầy tiếng gió, có người trả lời cậu.
Hạ Khâm giật mình rụt con ngươi lại như mèo, sau đó cậu nhận ra giọng nói này quá quen. Cậu ngước mắt lên quả nhiên nhìn thấy Tạ Tinh Lan.
Hắn làm như không có chuyện gì, chợt xuất hiện bên cạnh cậu từ bao giờ không hay. Khi Hạ Khâm nhìn sang, ánh mắt hai người chạm nhau. Hắn vẫn giữ cái vẻ lười biếng đút một tay vào túi, chẳng biết làm dáng cho ai xem giữa khung cảnh tối mù này.
Hạ Khâm chớp mắt choàng tỉnh, cậu sực cảm nhận nỗi chua xót mà trước nay chưa từng có, đôi mắt cũng ánh hơi nước.
“Ấy.” Tên đẹp trai nhìn cậu, giọng điệu thản nhiên trong bóng tối có vẻ trầm thấp dịu dàng, xua tan sự đáng sợ xung quanh: “Cậu chửi tôi kia mà, sao cậu lại khóc trước?”
“…Sao cậu lại ở đây?” Hạ Khâm lúng túng mở miệng, bật ra câu phàn nàn trong lòng.
Chẳng phải vừa vào nhà ma là cậu mất dạng như bị chó dí à? Cậu ước sao cách xa tôi tám trăm mét còn gì. Tôi còn tưởng cậu đã chơi xong đi ra ngoài rồi.
“Bộ tôi không được ở đây sao?” Tạ Tinh Lan cũng bó tay: “Không phải chứ thầy Hạ vô tâm thật đó à, trừ anh đây thì ai hầu hạ cậu như ông trời con?”
Hạ Khâm: “…” Ai cần cậu hầu hạ? Ai là ông trời con của cậu? Ha ha, nếu vậy thì cậu chính là một phàm nhân bất hiếu.
Thầy Hạ không nói gì, bắt đầu tung tuyệt chiêu chỉ cần mình im lặng, người ngại sẽ là người khác.
Tạ Tinh Lan nhìn điệu bộ của cậu thiếu gia một lúc lâu, hắn thật tình bất lực. Nói thực lòng thì bảo hắn nổi giận với Hạ Khâm một lần nữa, hắn làm không được.
Khi nãy Hạ Khâm đùa với hắn ở tháp nhảy bungee, đúng là hắn có nổi giận, nhưng nỗi sợ chiếm nhiều hơn cơn giận. Hắn không biết người này lấy đâu ra lá gan mà dám lấy chuyện đó ra làm trò đùa.
Nếu như.
Hắn thoáng ngẫm rồi không dám nghĩ tới nữa.
Nếu đó là sự thật.
Nếu…
Tất nhiên, điều hắn không thể hiểu hơn hết chính là bản thân mình.
Nhìn Tạ Tinh Lan có vẻ bất cần trong khi thực chất hắn rất nguyên tắc, tính tình cũng không hề dễ dãi. Nếu hôm nay có người bày ra trò đùa này, đến tháng ba năm sau cỏ trên mộ chắc đã cao tới hai mét.
Chẳng qua người đó là Hạ Khâm.
“Đi thôi.” Tạ Tinh Lan nói bằng giọng nhẹ nhàng.
Hạ Khâm ngẩng đầu nhìn hắn bằng ánh mắt ngơ ngác.
“Cậu muốn chơi nhà ma mà?” Tạ Tinh Lan thở dài.
Vừa rồi họ ở bên ngoài, người ồn ào muốn vào nhà ma chơi nhất là Lâm Tư Tắc, mà người im lặng đọc hướng dẫn công lược nhà ma lâu nhất là ông trời con trước mặt hắn đây.
Tạ Tinh Lan dứt lời liền đi về phía trước, đồng thời cũng tự khâm phục mình quá tốt tính. Hắn càng ngày càng rộng lượng, trong bụng có thể chứa tới mười chiếc thuyền.
Hạ Khâm biết đi đâu tìm được người bạn cùng bàn nhân đạo như hắn chứ? Anh chủ Tạ cẩn thận thưởng thức hành động của mình rồi tự làm bản thân thổn thức.
Khả năng cao là sự việc này sẽ kết thúc tại đây, Tạ Tinh Lan không mong đợi Hạ Khâm sẽ nói gì. Hắn bước đi trước hai bước, Hạ Khâm tiến theo sau.
Cậu thiếu gia nhìn chằm chằm vai hắn vài giây, chuẩn bị tinh thần một lúc. Cậu muốn học theo kiểu khoác vai mà Tạ Tinh Lan hay làm, nhưng sau khi cậu đo lường chiều cao lại cảm thấy việc khoác vai khá khó.
Hạ Khâm thay đổi chiến lược, đi lên song song với hắn, cậu giơ tay nắm lấy cánh tay của Tạ Tinh Lan.
Tạ Tinh Lan quay đầu: “Làm gì đó?”
Hạ Khâm đi hơi vội, cậu thấy xung quanh không có ai, do dự thoáng chốc: “Thì…”
Tạ Tinh Lan nhướng mày.
“Món cánh gà tây dở lắm.” Cậu cân nhắc rồi mở lời bằng giọng nói trong veo nhưng lạnh nhạt.
Tạ Tinh Lan nghiêng đầu nghe cậu nói.
“Nhân viên trong nhà ma diễn siêu tệ.” Ban đầu tôi đã định phàn nàn chung với cậu.
“Tôi xem bản đồ mà không hiểu.” Lẽ ra cậu nên đến xem.
Tạ Tinh Lan bình tĩnh thầm nghĩ, ồ, cái vẻ này là đang muốn trút ra mọi điều tức giận mà cậu không có thời gian nói à. Không ai nghe cậu kể, có khi khiến ông trời con chết ngộp mất.
Tạ Tinh Lan muốn cười cậu vài câu.
Hạ Khâm ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt nhìn từ dưới lên toát vẻ trong sáng, giọng điệu cũng nhẹ nhàng, mà lời cậu nói lại trái ngược hẳn, thẳng thắn đến bất ngờ.
“Tôi muốn chơi với cậu.”
“Tạ Tinh Lan, về sau tôi sẽ không hù cậu nữa, cậu đừng giận.”
Hạ Khâm nói xong, nghiêm túc tự ngẫm – Ầy, phải làm sao đây, thôi chuyện lớp thực nghiệm đành dời đến lớp mười hai rồi tính sau, mình lại mềm yếu nữa rồi.
Lần này bạn Hạ Khâm quyết định chọn sống theo như mong đợi.
Một lúc lâu sau khi cậu nói hết lời, giữa hai người không có bất kỳ âm thanh nào.
Tạ Tinh Lan chậm chạp lấy lại tinh thần, hắn suýt thì bật cười.
Hắn thì thầm: “Cậu thật đúng là…”
Đòi mạng tôi.
———
Ra khỏi nhà ma, Lâm Tư Tắc phát hiện bố mẹ mình đã làm hòa.
Trần Văn Hân và Nghiêm Toa Toa đi mua bắp rang cho mọi người. Khi quay lại, họ thấy Lâm Tư Tắc đang phấn khởi, Nghiêm Toa Toa đưa cho cậu ta một hộp bắp rang rồi hỏi: “Ông trúng số hả, làm gì mà vui thế?”
“Bà không hiểu đâu, tôi lại có nhà rồi.” Lâm Tư Tắc cảm thán: “Mối quan hệ hài hòa giữa bố mẹ là món quà tốt nhất cho sự trưởng thành của trẻ nhỏ.”
Nghiêm Toa Toa: “?” Cô luôn cảm thấy trạng thái tinh thần của thằng Lâm không được tốt.
Nghiêm Toa Toa cầm bắp rang, cô nghiêng đầu thấy Trần Văn Hân cũng đang cong môi cười.
“Sao bà cũng vui thế?”
Nghiêm Toa Toa đút cô ăn, ngoài bắp rang còn có bánh gạo cay.
Trần Văn Hân thu tầm mắt nhìn hai anh chủ gần đó về, nói khẽ: “Tôi cũng được hạnh phúc lại rồi.”
Nghiêm Toa Toa: “…?”
Thỉnh thoảng Nghiêm Toa Toa cảm giác với trạng thái tinh thần quá bình thường của mình sẽ không thể hợp với nhóm người này.
———
Sáu giờ tối, chuyến đi chơi thu gần như kết thúc. Mọi người phải đến chỗ cô Triệu để điểm danh, cùng ngồi xe buýt trở lại trường học. Quy định bề ngoài là thế nhưng trời chưa tối thì làm sao một nhóm học sinh cấp ba đang vui vẻ lại ngoan ngoãn chịu về trường được.
Lâm Tư Tắc tập hợp mấy người lại, tổ chức một bữa tối tại quán lẩu trong trung tâm thương mại gần công viên. Một nhóm khoảng bảy người xin phép cô Triệu ngày mai về trường.
Ban đầu cô Triệu không đồng ý, đến lúc thấy có Tạ Tinh Lan đi cùng cô liền sửa lời. Cô không yên lòng thả mấy đứa nhỏ ra ngoài nhưng cô biết Tạ Tinh Lan sẽ quản lý được bọn nhỏ. Dù cậu nhóc này chưa từng có ý định quản lý, chẳng qua trên người hắn có hơi thở uy hiếp khó giải thích, khiến mọi người đều sợ hãi.
Cô Triệu cũng để ý tới diễn đàn trường, mấy đứa gọi là gì nhỉ… đại ca trường? Đúng là trẻ em ngày nay.
Cô bật cười lắc đầu.
Nhận được sự cho phép, Lâm Tư Tắc đi thẳng đến quán lẩu. Quán lẩu này mới khai trương mà đã rất nổi tiếng trên mạng tại một thành phố với trình độ internet như Tây Thành, điều này cho thấy được đẳng cấp của quán.
Sáu giờ mới điểm mà quán đã gần kín bàn, khách trước cửa xếp thành hàng dài. May là cậu ta thông minh biết nhìn xa, đã đặt bàn từ trước. Tuy nhiên vì đông người nên họ vẫn phải ngồi chung bàn với những bàn khác, có hai nồi lẩu mỗi bàn nên việc này không thành vấn đề.
Lúc đến chỗ ngồi họ mới biết người ngồi cùng bàn là học sinh lớp mười trường Trung học số 2. Chuyện này càng không có gì to tát, xem như buổi tập trung học sinh trường.
Các bạn nữ lớp mười vô cùng phấn khích khi thấy Tạ Tinh Lan ngồi chung bàn, gần như không thể kìm nén được tiếng hò hét. Các bạn nữ che miệng cười khúc khích, thỉnh thoảng nhìn Tạ Tinh Lan với khuôn mặt đỏ bừng, lâu dần lỗ tai cũng ửng đỏ theo.
“Nổi tiếng ghê.” Lâm Tư Tắc cảm thán.
Cậu ta đưa mắt nhìn họ Tạ siêu thẳng – người hoàn toàn không cảm nhận được tín hiệu nhịp tim do các bạn nữ gửi đến. Hắn cầm đĩa trước mặt Hạ Khâm rồi đứng dậy, đi đến khu gia vị làm đồ chấm.
Hạ Khâm thì ngồi tại chỗ chơi điện thoại như ông chủ, tận hưởng hắn phục vụ.
“Thấy không, người đàn ông dù nổi tiếng đến đâu thì trong nhà cũng chỉ là chó con của vợ.” Lâm Tư Tắc nhân lúc ồn ào coi trời bằng vung, nói mấy lời vô nghĩa.
Cậu ta cũng cầm dĩa chạy lon ton đến khu gia vị. Đúng lúc Tạ Tinh Lan đang làm bơ đậu phộng, Lâm Tư Tắc đi tới buôn chuyện: “Anh Tạ làm hòa với sếp Khâm rồi hả?”
“Có chuyện gì?” Tạ Tinh Lan rũ mắt, động tác điêu luyện.
“Em hơi tò mò thôi.” Lâm Tư Tắc vội nói: “Em thấy gần đây anh Tạ càng ngày càng dễ tính! Lúc trước anh tức giận có dễ nguôi đâu?”
“Mày muốn xem tao khó tính sẽ như thế nào à?” Tạ Tinh Lan bật cười lạnh, trong mắt toát vẻ uy hiếp.
Lâm Tư Tắc: Không, em không muốn.
Cậu ta đứng ở bàn gia vị vò đầu bứt tai một hồi, Tạ Tinh Lan liếc cậu ta. Hai người đã làm bạn vài năm, hắn biết rõ Lâm Tư Tắc là người thế nào, hơn nữa thật ra đầu óc của Tạ Tinh Lan khá tinh vi.
Làm bơ đậu phộng xong, anh chủ ung dung mở miệng: “Mày muốn nói quái gì với anh đây? Nhanh lên.”
Lâm Tư Tắc rưng rưng nước mắt: “Chỉ có sếp Tạ hiểu em!”
Thật ra không có chuyện gì lớn, chẳng qua là trên đường đến quán Lẩu, Lâm Tư Tắc nhìn thấy Trần Văn Hân vẫn luôn lướt điện thoại. Cậu ta là người không thể ở yên nên bước đến xem lớp phó đang xem cái gì.
Cậu ta thấy ảnh chụp Tạ Tinh Lan và Hạ Khâm được đăng trên diễn đàn trường, không có gì đặc biệt, chỉ là những tấm ảnh chụp ở khu vui chơi ngày hôm nay. Hai tấm đầu là ở tháp nhảy bungee, tấm cuối là ở nhà ma.
Lâm Tư Tắc nghĩ bài này lại là bài tỏ tình với những người anh em của cậu ta, nào ngờ lấy điện thoại ra xem, cậu ta mới biết đó là bài gặm CP.
Chuyện này khá hiếm trên diễn đàn trường Trung học số 2.
Bài đăng là: [Không ai gặm à? Không ai gặm thì để tui gặm, người nhảy bungee với XXL là XQ nhỉ? Dạo trước có tin đồn XXL tỏ tình với cả mang bữa sáng cho “bạn gái”, cuối cùng lộ ra đối tượng đều là bạn nam này trong lớp cậu ấy? Tui nói thẳng, có là Quan Vũ và Trương Phi cũng sẽ không ôm nhau nhảy bungee!]
Học sinh đều mang theo điện thoại trong chuyến đi chơi thu. Lượt thích và bình luận ở bài này đạt mức cao nhất từ trước đến giờ.
Lượt bình luận đầu tiên:
“Tui biết ngay số mệnh của mình là trở thành NPC diễn đàn gặm CP trong tiểu thuyết học đường mà. Nào tới đi, gặm kiểu gì, tui đếm đến ba là phải có đồ cho tui gặm! (châm thuốc lá.jpg)”
Bình luận bên dưới:
“Đây này.”
“Có nhiều lắm.”
“May mà XXL với XQ hết sức ưa nhìn, tui có tiêu chuẩn là không ship những bạn nam mà tui thấy không đẹp (nghẹn ngào.jpg)”
“Ừm, với gương mặt đó của XXL thì tôi cũng gặm được chun chút…”
“Đàn anh đẹp trai với “bạn nam đó” với “bạn là nam” là hai sinh vật khác nhau, hiểu không?”
“Anh ấy là một trong số ít mỹ nam mà tôi thấy còn đẹp hơn trai 3D…”
“Hu hu hu cơ mà ảnh cuối giống CP thật đấy, đôi mắt hoa đào của XXL nhìn chó thôi cũng chan chứa tình cảm.”
…
Lâm Tư Tắc cũng thích đùa ghép đôi Tạ Tinh Lan với Hạ Khâm. Họ đều là con trai, mà đám con trai trong lớp còn nhiều trò vô liêm sỉ hơn vậy nhiều. Lâm Tư Tắc chưa từng thấy kiểu đùa này có gì sai trái.
Ban đầu cậu ta ôm thái độ thích thú đọc bài đăng gặm CP này, thậm chí còn định gửi cho Hạ Khâm xem. Cậu ta nhấp vào bức ảnh ở phần bình luận, mọi người đều nói bầu không khí tấm này rất gay cấn.
Tấm đó được chụp khi hai người đi ra khỏi nhà ma, Hạ Khâm cúi đầu xem điện thoại, Tạ Tinh Lan thì dùng một tay ôm bả vai cậu, hắn nghiêng đầu ghé lại gần cùng xem, khóe môi nở nụ cười nhẹ.
Hai người đứng rất sát, sát đến mức… chỉ cần Hạ Khâm ngẩng đầu là có thể hôn nhau.
Lâm Tư Tắc cảm giác khoảng cách đó quá gần. Cậu ta quen biết Tạ Tinh Lan nhiều năm qua mà chưa từng thấy hắn cận kề với ai đến vậy.
Hồi ức dừng lại, Lâm Tư Tắc chần chừ nhìn Tạ Tinh Lan, cậu ta muốn nói là mọi người trên diễn đàn trường nghĩ anh và anh chủ Hạ đang hẹn hò.
Lời lên đến miệng rồi, cậu ta nhìn mặt Tạ Tinh Lan mà cứ có cảm giác kể cả khi mình nói ra, Tạ Tinh Lan sẽ dùng vẻ mặt kinh ngạc hỏi: “Gì mà hẹn hò? Tao với mẹ mày đã đám cưới vàng luôn còn gì?”
Lâm Tư Tắc: “…” Rất phù hợp với thiết lập người bố ngang tàng lưu manh.
Thật ra khi xem xét kỹ, nếu Hạ Khâm là con gái, đứng cùng với Tạ Tinh Lan quả đúng là đẹp đôi. À không, phải nói là mẹ nó đẹp đôi phát điên.
Mỹ nam với người đẹp.
Tạ Tinh Lan mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc mày muốn nói gì? Mau miệng lên.”
Ông trời con khó chiều đang chờ hắn đem gia vị về để ăn lẩu đấy.
“Không có gì đâu bố, con chỉ muốn nói là,” Lâm Tư Tắc nghĩ mình có thể hiểu được phần nào cảm giác lâng lâng, say say của lớp phó, cậu ta không kìm lòng được bèn nói: “Một nhà ba người chúng ta sống hạnh phúc bên nhau quan trọng hơn bất cứ điều gì khác!”