Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 36:



Hạ Khâm cứ tưởng Tạ Tinh Lan nói bỏ trốn chỉ để đùa. Với cái miệng lắm lời của hắn, nói mười câu hết mười câu vô nghĩa, Hạ Khâm không hề để trong lòng. Nào ngờ ngay giây tiếp theo, cậu cảm nhận có một cánh tay vòng qua eo mình.

Tạ Tinh Lan vừa dứt lời liền bế cậu lên bằng một tay. Việc này khiến Hạ Khâm đang hoảng hốt cũng phải dành ra một giây để nghĩ: Mình nhẹ vậy hả? Sao lần nào Tạ Tinh Lan cũng có thể bế mình bằng một tay???



Hạ Khâm chưa kịp hoàn hồn đã được hắn đưa vào chiếc taxi, Tạ Tinh Lan cũng ngồi vào xe không hề chần chừ. Anh chàng đẹp trai cao một mét tám mươi bảy này, khi lên xe có cảm giác chiếm lĩnh không hề nhẹ. Hạ Khâm phải nhích lùi vào trong trong khi hắn đóng sầm cửa lại.

Tiểu Lưu ngơ ngác đứng ở ngoài.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tài xế taxi còn không kịp phản ứng chứ chưa kể đến Hạ Khâm.

Tạ Tinh Lan nói: “Bác tài, lái xe đến sân bay quốc tế Tây Thành.”

Tài xế cứ ngỡ mình nghe thiên thư. Hành động bắt cóc thiếu gia nhà người ta của Tạ Tinh Lan khiến tài xế choáng váng. Đúng lúc này trong xe phát đến đoạn cao trào của cuốn tiểu thuyết mà tài xế đang nghe qua đài phát thanh ô tô:

“Tư Đình Kiêu chợt bế Giang Vãn Vãn lên rồi kéo cô vào trong xe. Trên người Giang Vãn Vãn toàn là máu của Tư Đình Kiêu, họ bị hơn chục chiếc xe thể thao đuổi theo sau với tốc độ nhanh như chớp!”

“Giang Vãn Vãn ra sức vùng vẫy, điên cuồng đấm vào vai Tư Đình Kiêu: “Đồ khốn nạn, thứ đàn ông khốn kiếp, tôi hận anh!”, Tư Đình Kiêu giơ tay bóp cổ Giang Vãn Vãn: “Giang Vãn Vãn à, tôi sẽ không bao giờ giao em về cho nhà họ Giang! Dù em có chết thì em vẫn là người phụ nữ của Tư Đình Kiêu tôi!”.”

“Còn không mau lái xe, nếu không tôi sẽ bắt tất cả tài xế ở Đế Đô chôn cùng với người phụ nữ của tôi!”



Tài xế nhìn đài phát thanh rồi nhìn Tạ Tinh Lan, ánh mắt tỏ rõ nỗi sợ Tạ Tinh Lan sẽ nói những câu như “nếu không tôi sẽ bắt anh chôn cùng”. Tài xế vội đạp ga, chiếc taxi lao vụt đi không khác gì xe thể thao, bỏ lại sau lưng tất cả.

Tạ Tinh Lan: “?”

Bác tài gấp lắm à? Nhìn như lửa sém tới mông.

“Hay bác tài lái xe chậm chút đi?” Tạ Tinh Lan tạm dừng rồi nói tiếp: “An toàn là trên hết mà bác tài.”

“Cậu đừng lo, tôi đã làm nghề này hai mươi năm, coi trọng vấn đề an toàn nhất.” Bác tài đắm chìm trong vở diễn, đúng đúng đúng, an toàn tính mạng là trên hết, không được chôn cùng với bất kỳ ai!

Hạ Khâm tỉnh táo lại: “Cậu làm gì vậy hả?”

Tạ Tinh Lan nhìn phía sau cửa sổ, nghiêm túc nói: “Bỏ trốn.”

“Bỏ trốn cái đầu cậu.” Hạ Khâm biết hắn lại lên cơn nên không so đo nữa.

Nhưng cậu nghĩ đi nghĩ lại, vẫn bối rối vì logic của hắn nên phải mở miệng: “Cậu gọi taxi thì ai lại chịu đi bỏ trốn với cậu?”

Hàm ý là coi thường cái nghèo.

“Anh đây cũng muốn lái xe sang bỏ trốn nhưng luật pháp và tuổi tác không cho phép.” Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Đợi đi, sau này anh trai kiếm tiền mua xe thể thao rồi bỏ trốn với em.”

“Cút đi.”

“Được rồi, tiễn thiếu gia Hạ đi rồi tôi sẽ cút về trường ngay.”

Cánh tay của Tạ Tinh Lan vẫn ôm ngang eo cậu, độ hiện diện rất mạnh.

Hạ Khâm cúi đầu kéo tay hắn ra: “Cái này mà cậu nói là bỏ trốn? Phải nói là bắt cóc mới đúng.”

“Bắt cóc?” Tạ Tinh Lan bày nét mặt ngạc nhiên, hắn xoa cằm: “Không tệ nha thầy Hạ, thiết lập này thú vị hơn nhiều, vậy thì tính là bắt cóc đi.”

Hạ Khâm: “…?” Mẹ nó ai chơi cosplay với cậu trong lúc này?

Tâm trạng Hạ Khâm không tốt vì chuyện Hạ Nghiên kết hôn. Sáng nay khó lắm cậu mới khá hơn nhưng tiếng Tiểu Lưu gọi “sếp Tưởng” đã giẫm phải điểm nhạy cảm của cậu. Cậu thiếu gia không có chỗ trút giận đành tự nhịn về.

“Cậu tránh ra ngay cho tôi.” Hạ Khâm đẩy hắn.

“Không.” Tạ Tinh Lan càng ôm cậu chặt hơn, như thể đã nhập tâm vào kịch bản: “Suỵt suỵt suỵt, bây giờ cậu đã bị tôi bắt cóc, cậu có tự giác của người bị bắt cóc đi được không?”

“Bắt cóc khỉ khô.”

Hạ Khâm vùng vẫy khỏi cái ôm nhưng cậu không mạnh bằng Tạ Tinh Lan, giãy giụa một hồi không khiến cậu thoát khỏi cái ôm mà còn làm hai người thêm quấn quýt với nhau ở sau xe.

Tạ Tinh Lan dùng cả hai tay ôm eo cậu: “Nhóc con thật là kiêu ngạo, anh đây làm nghề bắt cóc hơn hai mươi năm qua, chưa từng thấy con tin nào có thái độ bất hợp tác như nhóc!”

Hạ Khâm thầm phỉ nhổ trong lòng, làm gì có chuyện con tin hợp tác với tên bắt cóc?

Có lẽ ông trời con cảm động trước tinh thần kịch nghệ tận tâm của Tạ Tinh Lan, cuối cùng cũng chịu diễn thoại hai câu: “Anh đã được hai mươi tuổi chưa mà làm nghề hai mươi năm? Anh diễn chân thật hơn chút được không?”

“Làm xong vụ này anh sẽ rửa tay gác kiếm.”

“Tạ Tinh Lan tôi nói lại lần cuối, cậu tránh ra cho tôi, đừng ép tôi phải tát cậu.”

“Không.” Tạ Tinh Lan đưa mặt lại gần, khuôn mặt tuấn tú lập tức phóng to: “Nào nào, tát chỗ này đi.”

Hạ Khâm: “…” Mẹ nó cậu đúng là một kẻ bi.ến th.ái.

Anh chủ Tạ không những bi.ến th.ái mà còn tìm cách chọt lét cậu.

“Đầu hàng chưa? Chịu thua chưa? Anh đây dám giết con tin đấy.”

Hạ Khâm không giữ nổi vẻ mặt nghiêm túc nữa, cậu bị hắn trêu chọc đến phì cười.

“Nhột…” Đồng thời cậu cũng thẹn quá hóa giận: “Con mẹ cậu –”

“Cậu cười được đó kìa?” Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Làm cậu vui được rồi.”

Chiếc taxi đi vào đường cao tốc, cửa sổ dần hạ xuống để gió thổi vù vù vào xe, làm rối tóc hai người. Sau một hồi đùa giỡn, hai người ngồi cận kề khiến mái tóc của cả hai lẫn vào nhau.

Cảm giác khó chịu trong lòng Hạ Khâm cũng được gió cuốn đi, cậu biết lý do Tạ Tinh Lan làm những chuyện này.

Hạ Khâm im lặng mấy giây mới đẩy hắn: “Cậu tẻ nhạt quá đi. Thôi được rồi, tôi không có làm sao hết, bây giờ anh chủ ngồi thẳng dậy được chưa?”

Rốt cuộc Tạ Tinh Lan đã chịu buông cậu ra.

Xiềng xích trên thắt lưng biến mất, Hạ Khâm chợt thấy không quen.

Tuy tính Hạ Khâm khá lạnh lùng nhưng nhìn chung cậu vẫn có ơn tất báo với bạn bè. Hiếm khi cậu thiếu gia bật ra được một câu: “Tạ Tinh Lan, ừm thì là… cảm ơn cậu.”

Tạ Tinh Lan lộ vẻ mặt kinh ngạc.

“Biểu cảm này của cậu có nghĩa là gì?”

“Hết sức ngạc nhiên.” Tạ Tinh Lan nói: “Không nhìn ra hả? Tôi đang sốc đó sếp Khâm, trong hệ thống ngôn ngữ của sếp có từ cảm ơn sao?”

“Còn có từ chướng tai nữa, cậu muốn nghe không?” Hạ Khâm dùng mặt vô cảm nhìn hắn.

“Không.” Tạ Tinh Lan tự biết điểm dừng.

Cách sân bay quốc tế Tây Thành còn một tiếng rưỡi lái xe, Tạ Tinh Lan dậy sớm nên hắn hơi buồn ngủ. Hắn dứt khoát nằm xuống, lấy chân Hạ Khâm làm gối.

Hạ Khâm giật mình: “Đừng ngủ trên đùi tôi!”

“Đừng lớn tiếng mà, tôi buồn ngủ.” Tạ Tinh Lan nhắm mắt: “Ngủ một lát đã.”

Sự buồn ngủ nặng trĩu trong giọng hắn không giống giả bộ.

“Tối qua cậu đi ăn trộm hả?” Hạ Khâm im ​​lặng một giây, hạ thấp giọng.

“Ừm.” Tạ Tinh Lan: “Em chưa từng dậy sớm thế này để đi học đâu thầy Hạ, em nhận ra tình yêu mình dành cho thầy là tình yêu đích thực đó.”

“Cậu đi đâu tìm được bạn cùng bàn tốt như tôi chứ?”

Thậm chí hắn còn bắt đầu hăng hái: “Cậu nghĩ có giải Nobel nào dành cho bạn cùng bàn tốt nhất được trao cho tôi không?”

Hạ Khâm: “…”

Tạ Tinh Lan luôn miệng nói những lời linh tinh, Hạ Khâm nghe quen rồi cũng không bận tâm. So với hai người họ thì đám trong lớp chơi đùa quá mức hơn nhiều. Cái gì mà “anh yêu em”, “cục cưng” hay “ông xã” đều treo hết trên miệng. Hạ Khâm đã tận mắt chứng kiến cảnh Lâm Tư Tắc mặt dày gọi “chồng yêu”, “bé bỏng” suốt cả buổi sáng chỉ để chọc nhóm Vương Đông ghét.

Ở trong bầu không khí đó, Hạ Khâm không hề thấy xấu hổ trước những lần Tạ Tinh Lan nói đùa. Nhưng khi tách khỏi bầu không khí kia, đổi thành môi trường chỉ có hai người. Lời “tình yêu đích thực” Tạ Tinh Lan nói khiến cậu cảm giác vi diệu bất thường.

Hắn nằm ngủ trên đùi cậu cũng bất thường nốt, chẳng lẽ hắn không dựa vào cửa sổ ngủ được hả?

Rõ ràng cửa sổ xe đang mở nhưng Hạ Khâm vẫn thấy nóng, cả cổ và tai cậu đều nóng bừng. Cậu lắc chân: “Ngồi dậy.”

Tạ Tinh Lan không nhúc nhích.

“Có nghe không?”

Tạ Tinh Lan vẫn bất động.

Hạ Khâm thấy hắn giả chết thành thạo như thế, cậu lười không nói nhảm với hắn nữa.

Cậu định duỗi tay nắm vai hắn kéo hắn dậy, nào ngờ cậu mới đưa tay ra, vị đang nhắm mắt nằm trên đùi cậu như dự đoán được hành động của cậu, cổ tay cậu bị tóm lấy. Hạ Khâm thoáng sửng sốt, Tạ Tinh Lan không buông tay cậu ra mà dứt khoát nắm lấy tay cậu, đặt lên ngực hắn.

“Thầy Hạ đừng cựa quậy nữa.” Giọng Tạ Tinh Lan uể oải, vì mệt nên trầm hơn hẳn bình thường, câu chữ dính cả vào nhau không khác gì bad boy: “Để anh trai ngủ một lát, ngoan.”

…Hắn tự quyết làm anh trai mình từ khi nào? Hạ Khâm không biết, cậu chỉ biết mình muốn tát lên mặt hắn một cái.

Nhưng sau cùng cậu vẫn không ra tay, cậu nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Tạ Tinh Lan chăm chú mấy giây, trong lòng sinh ra chút ít cam chịu.

Thôi kệ đi, để hắn nằm một lúc thì cậu cũng không mất miếng thịt nào.

Hạ Khâm nhúc nhích tay, để lòng bàn tay mình hướng lên trên. Tạ Tinh Lan gối đầu lên đùi cậu ngủ, bàn tay hắn vô thức khép lại, cuối cùng chuyển thành tư thế mười ngón tay đan vào nhau.

———

Một tiếng sau, xe taxi đến sân bay quốc tế Tây Thành. Hạ Khâm bay chuyến bay lúc mười hai giờ trưa, hai người ăn trưa tại sân bay. Vì vẻ ngoài nổi bật của hai người nên vài người qua đường lầm tưởng cả hai là người nổi tiếng trên mạng, tiến tới xin chụp ảnh.

Tạ Tinh Lan nhìn họ, lạnh lùng từ chối. Hạ Khâm không khỏi liếc hắn thêm mấy lần, tiếp xúc được một thời gian, ấn tượng của cậu về Tạ Tinh Lan vẫn luôn là người “ngoại giao”, cái kiểu người mà đối xử với ai cũng ôn hòa, đây là lần đầu cậu thấy hắn trưng nét mặt lạnh tanh.

Có hơi lạ.

Cậu tập trung quan sát thêm.

“Nhìn lén tôi à?” Tạ Tinh Lan xách balo giúp cậu, hắn nói: “Lần sau cẩn thận thêm nữa đi, lại bị tôi bắt được rồi.”

“Ai nhìn lén cậu đâu.” Hạ Khâm cười lạnh.

“Vậy cậu nhìn kỹ chút, lát nữa muốn nhìn cũng không nhìn được.” Tạ Tinh Lan không tiếp lời cậu, vẫn tự theo ý mình: “Đến khi đó cậu chỉ biết xem album ảnh, nhìn vật nhớ người.”

Hạ Khâm muốn nói hắn đừng quá tự luyến nhưng bỗng dưng cậu nghĩ Tạ Tinh Lan nói cũng hơi hơi khá là đúng đúng. Mà khi Hạ Khâm nhận ra điều này, cậu nhanh chóng kết luận đầu mình úng nước.

Tạ Tinh Lan có một loại thần thông nhờ khuôn mặt đáng tin của hắn, khi hắn giải thích chuyện gì một cách nghiêm túc, mọi người đều có xu hướng nghĩ hắn có lý.

“Yên tâm, tôi đến Bắc Kinh rồi sẽ quên sạch cậu.” Hạ Khâm mở miệng.

“Vô tình vậy sao? Tôi hơi đau lòng đó.”

Nghe giọng Tạ Tinh Lan là biết hắn đang ghẹo cậu.

“Ừ.” Vẻ mặt Hạ Khâm không đổi: “Dù sao thì tôi có rất nhiều bạn.”

Lần này biểu cảm của Tạ Tinh Lan không phải diễn nữa, hắn thật lòng bất ngờ.

“Ồ ồ?” Tạ Tinh Lan chậm rãi thốt.

Chỉ với hai chữ nhưng đủ khiến Hạ Khâm cảm thấy nhân cách của mình bị sỉ nhục.

Hạ Khâm: “…”

Thế là suốt mười phút tiếp theo cậu nhắm mắt giả vờ ngủ, không muốn nói chuyện với Tạ Tinh Lan nữa.

Sắp đến mười hai giờ, chuyến bay từ Tây Thành đi Bắc Kinh bắt đầu kiểm tra an ninh.

Lúc sắp chia tay, Hạ Khâm tạm thời gác lại chiến tranh lạnh với Tạ Tinh Lan, cậu vẫy tay: “Đi đây.”

“Ừm.” Tạ Tinh Lan đút một tay vào túi quần, nhìn cậu: “Có muốn cái ôm tạm biệt không?”

“Tôi không muốn bị mọi người ở sân bay nhìn như nhìn khỉ.”

“Thầy Hạ thật lạnh lùng.”

“…”

“Đi thật đây.” Hạ Khâm lại nói.

Người kiểm vé đã kiểm đến người cuối cùng.

“Lên đường cẩn thận.” Tạ Tinh Lan lười biếng mở miệng.

Bầu không khí yên lặng mấy giây, Hạ Khâm lấy lại tinh thần. Trong vài giây đó cậu đã nghĩ Tạ Tinh Lan sẽ ôm mình một cái, nhưng hắn không làm gì cả, bình thường hắn hay ngang ngược vậy mà tự dưng hiện tại lại ngoan ngoãn nghe lời.

Cậu thiếu gia không thể giải thích được cảm xúc trong lòng mình, ngay cả cậu cũng không nhận ra mình đang thất vọng.

“…Ừ.” Hạ Khâm lặng lẽ đeo balo lên rồi quay người.

Ngay sau đó có tiếng cười khẽ bật ra từ đằng sau, ngắn ngủi thôi nhưng toát rõ vẻ chiều chuộng vô thức.

Cánh tay Hạ Khâm bị một lực không mạnh lắm kéo ngược trở lại, cậu xoay nửa vòng, sau đó có người trìu mến áp tay lên lưng cậu. Cả người cậu bất giác tiến lên một bước, sa vào một lồng ngực ấm áp rộng lớn.

“Thầy Hạ buồn vậy luôn à.” Giọng Tạ Tinh Lan vọng xuống từ đỉnh đầu: “Sắp khóc đến nơi rồi.”

Hạ Khâm: “?” Mẹ nó ai buồn ai khóc?

Hạ Khâm ngẩng đầu định phản bác, Tạ Tinh Lan lại ghé vào tai cậu hỏi:

“Sang Bắc Kinh không nhớ tôi thật sao? Đừng mà, lát nữa về chắc tôi sẽ khóc cả đêm mất.”

Không có tâm trạng, tôi có nhiều bạn bè thì tại sao phải nhớ cậu chứ ha ha, cho cậu khóc chết luôn đi. Hạ Khâm cảm thấy mình có thể oán giận hắn liên tục mười câu trong một hơi không ngơi nghỉ.

Giọng cô tiếp viên vang khắp sân bay: “Chuyến bay X7251 từ Tây Thành đến Bắc Kinh đang kiểm tra vé. Quý khách vui lòng nhanh chóng làm thủ tục…”

Thông báo thúc giục làm thủ tục được lặp lại mấy lần, những lời cậu định nói nghẹn lại trong cổ họng. Một lúc lâu sau Hạ Khâm mới cúi nhẹ đầu, tựa trán vào lòng Tạ Tinh Lan, cậu siết chặt ống tay áo của hắn, rồi như ma xui quỷ khiến mà cất giọng:

“Tạ Tinh Lan, tôi sẽ trở về sớm.”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com