Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 40: Tu La tràng



Hạ Khâm thường không thích cười nhưng thật ra cậu là kiểu người có nụ cười dễ lây lan. Trong sáng, trẻ trung, dáng môi đẹp với màu hồng đào đầy gợi cảm, khi cười để lộ tám chiếc răng trắng đều.

Cậu cười lên sẽ làm những người xung quanh bất giác cười theo.



Nhưng kiểu cười nhe răng này tương đối hiếm xảy ra với cậu thiếu gia.

Tạ Tinh Lan ngẩn người trong thoáng chốc.

Hạ Khâm trở lại bình thường, cậu hỏi: “Sao vậy?”

“Bạn cùng bàn à.” Tạ Tinh Lan như phát hiện một thế giới mới: “Tôi mới nhận ra cậu cười lên rất đẹp trai.”

“Nói nhảm.” Hạ Khâm thản nhiên: “Có bao giờ tôi xấu đâu?”

Hạ Khâm ít khi tự luyến trước mặt người ngoài, không có nghĩa là cậu không nhận thức được ngoại hình nổi bật của mình.

“Không phải.” Tạ Tinh Lan nói: “Lúc nãy cậu đẹp trai lạ thường.”

Hạ Khâm: “?” Có chuyện gì thế? Đang yên đang lành sao bỗng nhiên tâng bốc mình?

“Cậu cười đẹp đến mức làm tôi… căng thẳng, thật sự đó.” Tạ Tinh Lan cân nhắc rồi sử dụng một từ rất kỳ cục.

Hạ Khâm không hiểu hắn đang nói mô tê gì.

Cậu cảm thấy để giao tiếp bình thường với tên ngốc này, cậu cần phải cải thiện môn Ngữ văn của hắn thêm hai mươi điểm nữa. Thầy Hạ âm thầm sắp xếp kế hoạch giảng dạy cho học kỳ tiếp theo trong lòng.

Cười đẹp đến mức làm hắn “căng thẳng” là cái khỉ khô gì?

Nói thật, Tạ Tinh Lan không nghĩ ra từ ngữ nào có thể diễn tả cảm giác vừa rồi của mình.

Nhịp tim đập loạn?

Thật ra đây là từ thích hợp nhất, nhưng dùng cho người cùng giới lại không phù hợp lắm.

Mẹ nó ai lại “nhịp tim đập loạn” với một người con trai? Dù bạn cùng bàn của hắn đúng là đẹp thật đó, nhưng cậu ấy là con trai!

Suy nghĩ này như phao cứu sinh khiến Tạ Tinh Lan phải ngẫm lại mấy lần.

Tuy hắn đã nghĩ kĩ nhưng có điều bản thân hắn chưa từng yêu ai cả chục năm qua, cũng chưa từng xem xét xu hướng tính dục của mình.

Nhịp tim đập loạn bị Tạ Tinh Lan coi thành căng thẳng, hắn cứ thế gạt việc này qua vì không muốn tìm hiểu sâu. Trực giác mách bảo hắn rằng nếu tìm hiểu sâu hơn, có thể sẽ làm đảo lộn sự cân bằng nào đó.

Tạ Tinh Lan nghĩ cứ như hiện tại là tốt rồi.

Buổi tối, hôn lễ kết thúc.

After party bắt đầu.

Đám cưới của Hạ Nghiên và Tưởng Quyền ngoài là đám cưới đơn thuần, còn mang tính chất thương mại nhất định. Kiểu tiệc tối này về cơ bản là để mọi người có mặt kết nối với nhau, thiết lập quan hệ hợp tác, không liên quan gì đến học sinh cấp ba. Tất nhiên chưa bao gồm tên ngốc sau khi nghe bản chất của bữa tiệc bèn sờ cằm, nảy sinh hứng thú.

“Bạn cùng bàn nghĩ tôi có nên xây dựng mối quan hệ ở Bắc Kinh ngay bây giờ, để có thể thăng tiến nhanh hơn khi chuyển đến Bắc Kinh trong tương lai không?”

“Trước tiên cậu thi đậu vào trường đại học ở Bắc Kinh đi rồi nói tiếp.” Hạ Khâm tỏ vẻ câm nín, cậu suy nghĩ một lúc rồi nói thêm: “…Cao đẳng cũng được.”

Vẫn tiếp tục học là quan trọng nhất.

“Thầy Hạ sai rồi, thầy còn không ủng hộ giấc mộng khởi nghiệp của em.”

“Cậu muốn khởi nghiệp kiểu gì?” Hạ Khâm đã bắt đầu thu dọn đồ đạc: “Đi qua nói chuyện với mọi người? Xin chào chú, cháu có một ý tưởng kinh doanh muốn nói với chú.”

Ông trời con này nghiêm túc bắt chước.

Dáng vẻ cậu nghiêm mặt khá dễ thương.

“Ồ? Đây là danh thiếp của chú sao, dạ được.” Hạ Khâm bình tĩnh diễn Tạ Tinh Lan cầm lấy danh thiếp, giơ tay nói tiếp: “Đây là đồng hồ đeo tay điện thoại của thiên tài nhỏ là cháu đây, cháu sẽ dùng cái này để liên lạc với chú.”

Tạ Tinh Lan suýt nữa đã cười bò ra đất.

Hạ Khâm chỉ tùy tiện biên mấy câu nói đùa lạnh lùng, thấy Tạ Tinh Lan cười như thế, cậu không khỏi nghi ngờ.

…Buồn cười lắm à?

Tạ Tinh Lan cười xong rồi, hắn ôm bả vai cậu, nhịn không được bèn nói: “Sao cậu thú vị vậy hả?”

Thật đáng sợ, thiếu gia Hạ đã làm bông hoa lạnh lùng được mười bảy năm, đây là lần đầu nhận được bình luận như thế.

Đến tối, Diêm Mạn mới biết Tạ Tinh Lan cũng đến Bắc Kinh, cô gọi điện đến liên tục để bảo Hạ Khâm dẫn hắn cùng đi ăn cơm.

Hạ Khâm cúi đầu trả lời cô trên WeChat: [Có gì hay ho mà gặp?]

Diêm Mạn: [Ông thì biết cái gì! Người ta đã gặp mẹ ông rồi, phải gặp tôi nữa chứ.]

Diêm Mạn: [Tôi là mẹ vợ nhỏ của người ta (đậu nành tủi thân)]



Đôi khi Hạ Khâm rất muốn bỏ người con gái này vào danh sách đen.

Hạ Khâm nhiều lần nhấn mạnh Tạ Tinh Lan là trai thẳng, chỉ có quan hệ ngồi cùng bàn trong sáng đến mức không thể trong sáng hơn. Sau đó cậu mới quay sang hỏi Tạ Tinh Lan muốn cùng đi ăn tối không.

Tạ Tinh Lan không có ý kiến, có vẻ hắn không có bạn ở Bắc Kinh.

Địa điểm là một quán ăn lẩu cừu mới mở ở trường Trung học số 13. Khi biết tin Diêm Mạn trốn tiết tự học buổi tối để ra ngoài ăn – mục đích thật sự là để nhìn Tạ Tinh Lan, Hạ Khâm càng không nói nên lời với cô.

Tuy Diêm Mạn mặc đồng phục của trường Trung học số 13 Thủ đô nhưng vẫn nhận ra cô đã trang điểm. Cô không phải là kiểu con gái ngoan ngoãn dè dặt, cô có mái tóc nhuộm màu hạt dẻ, lớp trang điểm nhẹ không để thầy chủ nhiệm bắt được, cả người tràn ngập hơi thở thanh xuân rực rỡ.

Khi đến quán thịt cừu, cô đứng cùng Hạ Khâm và Tạ Tinh Lan, nhan sắc của cả ba cao đến mức thần kỳ.

“Khâm cưng!” Diêm Mạn ôm Hạ Khâm: “Có nhớ tôi không?”

“Bà khùng hả, chúng ta mới gặp hôm qua mà?” Hạ Khâm không hiểu cô đang diễn trò gì.

Tạ Tinh Lan thì nhướng mày, tạm thời hắn không đoán ra được mối quan hệ giữa cô gái này và Hạ Khâm, cái ôm thân mật này khiến hắn cực kỳ khó chịu một cách vô cớ.

“Bạn gái?” Tạ Tinh Lan lạnh nhạt dò hỏi.

“Bạn là con gái.” Diêm Mạn nhấn mạnh, cô tự giới thiệu: “Diêm Mạn, tôi là bạn thuở nhỏ của Hạ Khâm, ông cứ gọi thẳng tên tôi là được.”

“Tạ Tinh Lan.” Tạ Tinh Lan nói: “Cũng gọi tên tôi là được.”

“Tôi là bạn trai…” Tạ Tinh Lan suy tư: “Giới tính nam của Hạ Khâm?”

“Cậu dám tách mấy chữ đó ra lần nữa xem?” Hạ Khâm liếc hắn.

“Tôi biết tôi biết, Tiểu Khâm có nhắc đến ông với tôi.” Diêm Mạn cũng nhiệt tình hướng ngoại: “Trăm nghe không bằng một thấy, đẹp trai hơn tôi tưởng tượng nhiều.”

Ha ha ha đủ tra tấn chết Du Tỉnh rồi, dư sức dập qua dập lại, sướng điên!

Hạ Khâm chỉ cần nhìn biểu cảm của cô cũng biết trong đầu cô nghĩ gì.

Cậu câm lặng.

Tạ Tinh Lan lại nhướng mày, lần này không phải nhướng mày dò xét, cũng không mang theo địch ý.

“Bà tinh mắt đó bro.”

Người này bắt đầu tự luyến.

Hạ Khâm: “…”

Mặc dù đang là mùa thu nhưng nhiệt độ ở Bắc Kinh vẫn thấp hơn ở Tây Thành khoảng ba đến bốn độ. Quán thịt cừu mới mở kinh doanh phát đạt, khi họ đến đã hết chỗ bên trong nên ba người được ông chủ xếp ngồi bên ngoài.

Có rất nhiều học sinh lui tới, toàn là đồng phục màu xanh trắng của trường Trung học số 13 Thủ đô.

Tạ Tinh Lan trầm ngâm nhìn xung quanh, chợt nảy ra một suy nghĩ trong đầu – Đây là nơi Hạ Khâm học trước đây?

Cảm giác này rất kỳ diệu, như thể thông qua các kiến trúc, hắn hiểu được Hạ Khâm mà mình chưa từng thấy, trộm nhìn quá khứ đã qua của cậu. Càng biết nhiều, sự lo lắng lạ lùng trong lòng Tạ Tinh Lan lại trỗi dậy.

“Nào nào! Tối nay tôi không về lớp nữa, ăn thịt cừu thì phải uống chút bia!”

Diêm Mạn phóng khoáng vẫy tay gọi sáu lon.

“Ông uống được không?” Diêm Mạn hỏi Tạ Tinh Lan.

“Được chứ.” Tạ Tinh Lan nói: “Cậu ấy không uống.”

Hạ Khâm đang định khui bia: “?”

“Buổi chiều mới tỉnh rượu lại bắt đầu uống tiếp?” Tạ Tinh Lan tịch thu đồ khui bia trong tay cậu: “Tôi uống giúp cậu.”

Hắn thành thạo cầm chai bia trước mặt Hạ Khâm đi, tiện thể bóc vỏ đũa và làm ấm ly nước cho cậu. Sau khi tỉ mỉ làm xong mọi việc, hắn mới đi đến quầy gia vị để chuẩn bị cho món lẩu.

Diêm Mạn há hốc mồm chứng kiến ​​​​tất cả.

Cô quay đầu nhìn Tạ Tinh Lan, hắn đang cụp mắt đứng bên bàn nguyên liệu, thu hút nhiều tầm mắt bất ngờ từ xung quanh.

Cô quay đầu lại nhìn Hạ Khâm, tức tối hỏi: “Ông gọi đây là trai thẳng?”

Hạ Khâm: “?”

Hạ Khâm: “Không thì sao?”

“Cậu ấy hầu hạ ông như vợ luôn rồi!”

“Ồ.” Hạ Khâm thản nhiên: “Cậu ấy có máu M, sở thích là hầu hạ người khác.”

Diêm Mạn: “?” Lần đầu nghe nói đến kiểu tính cách cống hiến như vậy.

“…Ngoài hầu hạ ông ra, cậu ấy cũng hầu hạ người khác?” Diêm Mạn nhịn không được bèn hỏi.

Hạ Khâm bày ra ánh mắt kinh ngạc, cậu đáp như lẽ đương nhiên: “Làm sao có thể? Hầu hạ người khác rồi còn tôi thì phải làm sao?”

Hai người này quả là tuyệt phối.

Diêm Mạn: “…” Tôi phục, đáng đời ông độc thân.

Mặc dù Hạ Khâm là người bắt kịp xu hướng yêu sớm nhưng Diêm Mạn quá hiểu cậu, cậu thiếu gia này hết sức chậm tiêu kể cả khi cậu đã yêu sớm. Du Tỉnh quanh quẩn bên cậu gần một tháng, mang bữa sáng và đưa rước cậu đi học, ám thị với cậu hàng nghìn lần.

Cuối cùng anh ta nhận được một câu nói từ người này là: “Cuộc đời cậu không còn việc gì để làm à?”

Cậu cũng thuận tiện khinh bỉ đối phương: “Lần này cậu thi được hơn ba trăm điểm, tôi nghĩ cậu nên đọc nhiều sách hơn đi. Dù cậu có lấy lòng tôi thì tôi cũng không giúp cậu được. Chuyện học chủ yếu dựa vào cá nhân.”

Du Tỉnh tức phát ngất.

Đang nói chuyện, Tạ Tinh Lan đã trở lại. Sau đó là màn dọn món và trụng rau từ hắn. Hạ Khâm chẳng màng giơ đũa ra lấy một lần, chỉ đợi ăn những gì Tạ Tinh Lan gắp vào chén mình.

Diêm Mạn uống hết hai chai bia là buông thả hoàn toàn.

Nhiệt độ ở Bắc Kinh vào ban đêm ở chừng một hoặc hai độ, cô ăn uống nhiệt tình, cụng ly với Tạ Tinh Lan, xưng huynh gọi đệ, hối hận vì gặp nhau quá muộn.

“Trời ơi thật tình.” Diêm Mạn rót một ly bia: “Cạn! Tiếc quá người anh em, ông thú vị như thế sao tôi không gặp ông sớm hơn!”

“Nếu gặp ông sớm hơn thì Khâm cưng đã có hai đứa học ngu rồi!”

Hạ Khâm: “…” Lời nguyền khủng khiếp gì đây.

“Thế à.” Tạ Tinh Lan nói: “Người chị em đừng tự nói mình như vậy chứ. Bà nghĩ xem bà thi được 350 điểm, tôi thi được 350 điểm, chúng ta gộp lại là đậu vào đại học Thanh Hoa luôn còn gì?”

Hạ Khâm: “…” Tên này làm chị em với Diêm Mạn rồi hả.

“Mẹ kiếp.” Diêm Mạn bừng tỉnh: “Mẹ kiếp thằng nhóc cậu có đầu óc đấy, suy nghĩ này hay, đỉnh!”

Hạ Khâm: “…” Ai đó mau cứu thầy Hạ, ngăn hai người kia lại đi.

Có điều.

Hạ Khâm cắn đũa nhìn mọi thứ trước mặt qua nồi lẩu bốc hơi nước nóng. Mặc dù đây là một quán ăn bình thường, xung quanh toàn những vỉa hè ven đường cùng với chợ đêm bên cạnh đang dần náo nhiệt, chỉ là một địa điểm ăn chơi không đắt đỏ bình thường có thể thấy ở khắp nơi. 

Thế nhưng bữa ăn này dễ chịu hơn nhiều so với những món ăn trị giá hàng chục nghìn tệ ở khách sạn Thịnh Kinh.

Nỗi buồn bực suốt cả ngày nay Hạ Khâm giữ trong người, rốt cuộc giờ phút này đã buông xuống được. Cậu có ảo giác tựa như kể cả Hạ Nghiên có rời bỏ cậu đi chăng nữa, cậu vẫn có những người bạn ở bên.

Chẳng qua chỉ vài giây sau khi Hạ Khâm vui vẻ trở lại thì chuyện xui rủi xảy ra. Ba người đang ăn lẩu, tiết tự học buổi tối ở trường Trung học số 13 kết thúc. Các học sinh lần lượt đi ra ăn đêm, trong đó có người cùng khối với Diêm Mạn.

“Chào mừng quý khách, quý khách đi bao nhiêu người ạ?”

“Bốn người nhé ông chủ.”

Một giọng nói quen thuộc từ ngoài cửa truyền đến, thoạt đầu Hạ Khâm không nghĩ nhiều. Chẳng lâu sau, bốn người mới đến không tìm được chỗ ngồi ở trong, đành ngồi bên ngoài.

Trong bốn người, không biết ai là người chú ý tới Hạ Khâm trước, sắc mặt người đó thay đổi, huých thiếu niên bên cạnh: “Này, đó không phải Hạ Khâm sao?”

Người bị huých sững sờ, toàn thân cứng đờ trong giây lát rồi mới nhìn sang. Ngồi đối diện với anh ta chính là Hạ Khâm – người cực kỳ nhạy cảm với ánh mắt người khác.

Cậu ngẩng đầu chạm thẳng đôi mắt Du Tỉnh, không chênh không lệch, vừa khớp đến bất ngờ.

Chuyện xui rủi xảy tới chính là Du Tỉnh và nhóm anh em của anh ta đến quán lẩu.

Khóe môi Hạ Khâm mím chặt, tâm trạng xấu đi hẳn.

Về chuyện Du Tỉnh… Dù Hạ Khâm gặp dịp thì chơi với anh ta để tránh Tưởng Tri Thời quấy rối nhưng Du Tỉnh không hề có ý thức hợp đồng yêu đương. Không muốn yêu nữa thì thôi, cứ nói với cậu là được. Cách anh ta chia tay không chỉ là cắm sừng cậu mà cả người thứ ba của anh ta còn trả đũa cậu khắp nơi.

Chia tay là chuyện nhỏ, xấu mặt là chuyện lớn.

Hạ Khâm cảm thấy mình không rộng lượng đến mức vẫn vờ như không có chuyện gì khi đối mặt với tên ngu dốt này.

Áp suất không khí quanh người cậu đột ngột giảm xuống, Diêm Mạn và Tạ Tinh Lan gần như cảm nhận được cùng một thời điểm.

Tạ Tinh Lan không biết đã xảy ra chuyện gì, Diêm Mạn nhìn theo ánh mắt của Hạ Khâm, trông thấy Du Tỉnh.

Diêm Mạn: “…” Đù, xui điên.

Ấy vậy mà Du Tỉnh lại chẳng biết điều, anh ta nói với bạn mình vài câu rồi đi thẳng về phía này.

“Sao em về Bắc Kinh?” Du Tỉnh nhìn cậu, hỏi thẳng vào vấn đề, trong lòng anh ta chua chát: “Em không nói cho tôi biết.”

“Nào phải việc của đại ca.” Diêm Mạn nhíu mày: “Bàn mày hết chỗ à? Qua đây làm trò hề gì?” 

Cô vừa mở miệng là phóng gai, ai sáng suốt đều biết cô khó đối phó.

Du Tỉnh nhìn cô: “Tôi đến nói chuyện với Hạ Khâm.”

“Mày còn mặt mũi đến đây? Đệt mẹ mày –” Diêm Mạn đã uống nhiều, cô dứt khoát đứng dậy định ra tay đánh.

Hạ Khâm mở miệng: “Vậy cậu nói xong chưa? Xong rồi thì cút.”

Cổ họng Du Tỉnh khô khốc: “Tôi kết bạn WeChat với em nhưng em không đồng ý.”

“Hạ Khâm, tôi nói chuyện riêng với em được không?”

“Du Tỉnh, hình như tôi cho cậu ảo tưởng tôi là người hiền lành à?” Hạ Khâm lạnh lùng nhìn anh ta: “Cậu muốn đánh nhau lắm phải không?”

Hạ Khâm vừa định nói nếu bây giờ mà đánh, thì đây là trận đấu ba chọi một, bọn tôi ỷ đông hiếp yếu đánh cậu, chắc chắn cậu sẽ chết.

Đến khi cậu ngẩng lên thấy đằng sau tên ngu dốt còn ba người khác, ý chí chiến đấu lập tức bị dập tắt.

Ông trời con có thể ỷ đông hiếp yếu người khác, chứ người khác không thể ỷ đông hiếp yếu ông trời con.

Hiện tại mà đánh thì bên cậu sẽ bất lợi nên Hạ Khâm lại ngồi xuống.

“Tôi…”

Khó khăn lắm Du Tỉnh mới gặp được Hạ Khâm, anh ta có rất nhiều điều muốn nói. Anh ta không tự nguyện chia tay, trong đó có nhiều hiểu lầm. Anh ta nghĩ mình xứng đáng có cơ hội giải thích.

Du Tỉnh vô thức muốn nắm lấy cánh tay Hạ Khâm, nhưng trong giây lát đó, anh ta đập đầu gối vào ghế. 

Nam sinh cao lớn ngồi đối diện vẫn luôn giữ im lặng bỗng đạp ghế, vừa khéo trúng chân anh ta. Du Tỉnh không đề phòng, anh ta loạng choạng giơ tay chống bàn, suýt ngã xuống đất.

Du Tỉnh ngước lên, vẻ mặt vừa u ám vừa xấu hổ.

Nam sinh kia trông có vẻ thản nhiên thờ ơ, hắn kéo Hạ Khâm về phía mình rồi đặt tay lên lưng ghế của cậu. Đây là một tư thế chiếm giữ trong tiềm thức, có lẽ ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra.

Du Tỉnh nghe thấy hắn lên tiếng.

Ngữ điệu của người con trai này tràn ngập nguy hiểm, ánh mắt hắn toát ra sự áp bách nặng nề: “Nói chuyện thì nói đàng hoàng, táy máy chân tay cái gì.”

Nét mặt Tạ Tinh Lan lạnh nhạt, đôi ngươi sắc bén: “Muốn bị đánh à.”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com