Có lẽ là bởi vì bầu không khí đêm khuya quá đẹp, cậu không muốn phá vỡ hiện trạng. Nhưng cậu không muốn phá ắt sẽ có người khác đến phá.
Tạ Tinh Lan chưa buông cậu ra thì ở đằng xa vang lên giọng hùng hồn của một người đàn ông trung niên: “Ai ở đằng kia!”
Ngay sau đó ánh đèn pin quét đến, cảnh tượng quen thuộc đánh thức khung cảnh sâu thẳm trong trí nhớ Hạ Khâm.
“Mẹ kiếp.” Hạ Khâm văng tục: “Thầy Tiền.”
“Ai?” Tạ Tinh Lan nhướng mi.
“Thầy chủ nhiệm phòng giáo vụ trường Trung học số 13.” Hạ Khâm do dự rồi nói thêm: “Thầy hơi nóng tính.”
Không phải là hơi nóng tính mà là cực kỳ nóng tính. Thầy rất thích cầm đèn pin đi khắp nơi để bắt mấy cặp yêu sớm trong giờ tự học tối.
Lúc này Hạ Khâm mới chú ý đây là con đường phía sau căn tin, nơi các đôi uyên ương khổ mệnh thường hẹn hò. Bảo sao nhìn quen thế!
“Ai đó? Lớp mấy? Mã số học sinh là bao nhiêu? Hả!?” Giọng thầy Tiền càng ngày càng gần, kèm theo tiếng bước chân gấp gáp.
Tạ Tinh Lan khựng lại, bỗng nói: “Chạy.”
“Hả?” Hạ Khâm ngơ ngác chớp mắt.
“Chạy thôi, bạn cùng bàn.” Đôi mắt hoa đào của thiếu niên cong lên, hắn mỉm cười.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Tinh Lan nắm lấy cổ tay cậu. Hạ Khâm chưa hết ngây người, chỉ biết cùng bỏ chạy vụt đi cùng hắn. Lúc đầu cậu không theo kịp, nhưng cổ tay vẫn được Tạ Tinh Lan giữ chặt.
Về sau Hạ Khâm chầm chậm bắt kịp tốc độ, chạy vững chân hơn, âm thanh thầy Tiền bị bỏ xa đằng sau.
“Hai người các trò! Đừng để tôi bắt được, các em là học sinh lớp nào?! Chạy, cứ chạy đi! Tưởng tôi không kiểm tra camera được à –”
Gió rít gào bên tai, làn gió đêm cuối thu ở Bắc Kinh lạnh như lưỡi dao, hơi thở phả ra hóa thành sương trắng.
Đầu óc Hạ Khâm nóng bừng, tim đập kịch liệt. Cậu vô thức ngước nhìn người thiếu niên trước mắt, nảy sinh một ảo giác kỳ diệu rằng cứ nắm tay hắn là có thể chạy đến tận cùng của thế giới.
Mà tại thời điểm hoóc-môn kí.ch th.ích lên não, Hạ Khâm lại tiếp nhận giả thiết kỳ lạ đó.
Cứ chạy như vậy mãi…
Có điều tận cùng của thế giới đến rất mau, chính là một dòng sông rộng lớn xuất hiện và đối diện là tòa nhà CBD.
Tạ Tinh Lan dần thả chậm bước chân, cuối cùng dừng lại hẳn. Hai người từ chạy chuyển qua đi bộ, quay sang nhìn nhau, không hiểu vì lý do gì mà cười điên dại giữa trời đêm ở Bắc Kinh.
Cười cái kiểu mà người đi đường nghe thấy sẽ gọi cho cảnh sát ngay ấy.
Giờ đã khuya, tòa nhà CBD vẫn sáng đèn rực rỡ. Một nhân viên trung niên đeo thẻ làm việc đi xuống mua cơm nắm cá ngừ sẽ hết hạn sau một tiếng nữa, nhân tiện mua một ly cà phê hòa tan giá chín tệ chín để trở về thức đến sáng tăng ca.
Anh ta bất ngờ nhìn thấy hai thiếu niên tầm mười bảy tuổi ở dưới tầng. Tự dưng chạy, tự dưng cười, không khác gì tia chớp trong mùa xuân, phóng khoáng tiêu xài nguồn sức sống mãnh liệt.
Giây phút ấy khiến lòng người phải rung động.
“…Tuổi trẻ thật tốt.” Người đàn ông trung niên nhấp một ngụm cà phê, cảm thán thăng trầm cuộc đời: “Sưởi ấm người mình rồi.”
Hạ Khâm cười đủ rồi, cậu giơ chân đá Tạ Tinh Lan.
“Cậu cười cái gì mà cười.” Dù rằng giọng cậu vẫn nhuốm ý cười.
“Này nhé, thầy Hạ ngang ngược quá đi, tôi cười một chút thì có sao?” Tạ Tinh Lan nhướng mày cợt nhả: “Trước đây có người khen tôi đẹp trai nên tôi cười, vì tôi cười lên sẽ càng thêm đẹp trai.”
Lời tên thần kinh tự luyến khiến Hạ Khâm cười thêm một phút nữa.
“Lúc nãy vì sao cậu phải chạy?” Hạ Khâm cười xong mới nói: “Thầy Tiền tới bắt mấy cặp yêu sớm chứ đâu bắt chúng ta.”
“Không biết nữa.” Tạ Tinh Lan dựa vào lan can bên bờ sông, tư thế đứng lười nhác: “Chắc là chột dạ mỗi lần thấy giáo viên phòng giáo vụ, tôi không kìm được, do chân bảo chạy.”
“Hay cậu cứ coi là chạy bộ đêm đi?” Tạ Tinh Lan đề xuất.
“Tôi điên chắc.” Hạ Khâm nói: “Đêm hôm tôi không về nhà ngủ mà chạy loanh quanh trên đường phố Bắc Kinh làm gì.”
Dứt lời, cả hai đều im lặng.
Dòng sông dưới chân lặng lẽ chảy, có cơn gió thổi tới giúp Hạ Khâm cảm thấy trái tim nóng râm ran của mình đã bình tĩnh lại. Cậu ngập ngừng mở miệng: “Tạ Tinh Lan, cậu muốn hỏi tôi chuyện gì không?”
Thật ra khi Du Tỉnh nói cậu thích con trai, cậu đã muốn hỏi Tạ Tinh Lan là – Cậu nghĩ gì?
Về xu hướng tính dục, Hạ Khâm luôn là người sống theo ý mình, tuyệt đối không tự làm hao mòn bản thân. Cả người cậu nồng đậm thái độ nhân sinh “thấy ghét tôi thì đi chết đi”.
Nhưng vào lúc này, nhịp tim cậu đập vội vã, có thể tính là căng thẳng, cậu không phủ nhận rằng cậu thật sự quan tâm đến cái nhìn của Tạ Tinh Lan.
“Hỏi cậu?” Tạ Tinh Lan nghiêm túc cân nhắc.
“Ừm.”
“Thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan nói: “Ước mơ sau này của thầy là gì?”
Hạ Khâm: “…….?” Mẹ nó cậu hỏi câu này??? Tôi cho cậu thêm một cơ hội khác, hỏi lại cho tôi
Hạ Khâm thấy kỳ cục nhưng ngẫm lại tính cách của Tạ Tinh Lan thì đúng là có khả năng hắn hỏi vấn đề quái lạ này. Nghĩ theo hướng tích cực thì ít nhất tên ngốc không hỏi “thích bố hay thích mẹ”.
“Không biết, chắc là kiếm nhiều tiền.” Hạ Khâm nhìn khu CBD, vẫn tử tế trả lời hắn, cậu ngạo nghễ: “Thấy tòa nhà kia không? Sau này tôi muốn làm ông chủ ở đó.”
“Ồ đỉnh nha, giỏi, xuất sắc.” Tạ Tinh Lan vỗ tay.
“Còn cậu?” Hạ Khâm hỏi lại hắn, cậu đoán đầu óc mình cũng hư rồi mới nghiêm túc thảo luận về cái thứ được gọi là ước mơ với Tạ Tinh Lan ở Bắc Kinh.
Ở Bắc Kinh, thứ không đáng giá nhất chính là ước mơ, vị thứ hai là tình yêu.
“Tôi cũng không biết.” Tạ Tinh Lan thẳng thắn: “Trước đây không có.”
“Bây giờ có rồi?” Hạ Khâm bất ngờ.
“Mới vừa có.” Tạ Tinh Lan nhướng mày chỉ vào tòa nhà CBD: “Tôi sẽ mua lại tòa nhà này tặng cho sếp Hạ.”
Hạ Khâm: “…”
Con người có thể có mơ tưởng chứ đừng ảo tưởng.
Sau khi bị Tạ Tinh Lan cắt ngang, Hạ Khâm vốn căng thẳng chợt nghĩ chuyện cũng chỉ có thế thôi. Khi cậu lên tiếng lần nữa, cậu rất bình tĩnh như chỉ đang nói sáng nay ăn gì.
“Tạ Tinh Lan, cậu, chắc biết tôi là đồng tính rồi.”
Hạ Khâm không thể hiểu được cảm xúc trong mắt hắn.
“Tôi không cố ý giấu cậu.” Hạ Khâm chỉ cảm thấy không cần phải nói, cậu cũng không có ý định yêu sớm với ai nữa. Nhưng khi nói ra lời này, giọng cậu vẫn trầm xuống: “Nếu cậu e ngại…”
Lời tiếp theo Hạ Khâm muốn nói là: Nếu cậu e ngại thì không cần ngồi cạnh tôi nữa, hoặc là…
Một câu đơn giản thôi, mà cậu mãi không thể bật ra khỏi miệng.
Cho đến khi có người dùng tay xoa đầu cậu như vỗ về cún con, toát ra khí chất của một người anh lớn. Cảm giác chênh lệch tuổi rất mãnh liệt, Tạ Tinh Lan nghiêng nhẹ đầu nhìn cậu rồi hắn phì cười.
“Không phải chứ thầy Hạ, đã là năm 2021 rồi, ai còn kỳ thị xu hướng tính dục?”
Hạ Khâm nghĩ thầm cậu không biết đó chứ, còn rất nhiều.
Cậu mím môi rầm rì: “Đừng chạm đầu tôi.”
Cậu nói ra một lời không hề có chút đe dọa nào: “Đừng chạm vào đầu đàn ông, cậu không biết hả?”
“Tôi vừa mới biết.” Tạ Tinh Lan đáp.
“Vậy cậu…” Hạ Khâm chỉ thốt hai chữ, lại mím môi.
“Huống hồ thích con trai nào phải chuyện gì lớn lao.” Tạ Tinh Lan nói tiếp: “Cậu có biết ở Nhật Bản có một người đàn ông kết hôn với nồi cơm điện không?”
Hạ Khâm ngạc nhiên: “…?” Đây là kiểu hôn nhân gì?
Hạ Khâm thật sự không biết, cậu bối rối, ngoan ngoãn lắc đầu.
“Chuyện có thật đó, một người vợ khác thường đặc biệt. Cơ mà nghĩ kỹ cũng không tệ, it nhất là biết nấu cơm..” Tạ Tinh Lan cảm thán xong vẫn chưa thỏa mãn: “Cậu có biết tháp Eiffel cũng kết hôn rồi không?”
“…?” Vẻ mặt Hạ Khâm rối rắm đến mức gần như ngơ ngác, phải mất một lúc sau cậu mới mở miệng: “…Chuyện lớn cỡ này, có báo cho Liên Hiệp Quốc không?”
“Không ngờ tới chứ gì.”
“Không ngờ thật.” Hạ Khâm bừng tỉnh, cậu tò mò: “Tháp Eiffel cưới ai? Đài truyền hình Tokyo?”
“Cũng hay, suy nghĩ này hay đấy.” Tạ Tinh Lan suy tính: “Vậy là thành hôn nhân xuyên quốc gia sao?”
Hạ Khâm: “…”
Hạ Khâm không biết Tạ Tinh Lan có đang trêu mình hay không, cậu nghi ngờ lấy điện thoại ra kiểm tra. Kết quả là Baidu cho thấy tháp Eiffel đã kết hôn!
…Thế giới này điên hết rồi.
Tạ Tinh Lan thấy Hạ Khâm ngớ người mà không khỏi bật cười. Hắn nhướng mày khoác vai Hạ Khâm: “Bây giờ có cảm thấy mình quá mức bình thường chưa?”
“Là do tôi đã đánh giá quá cao con người.” Hạ Khâm ngập ngừng.
“Cho nên là.” Tạ Tinh Lan ôm bờ vai cậu: “Không có gì to tát cả, chỉ là thích con trai mà thôi.”
“Nhìn thằng Lâm xem.” Tạ Tinh Lan thở dài: “Cậu ta chỉ thích người trong giấy.”
Hạ Khâm nghe hắn nói một hồi mà choáng váng.
Điều tưởng chừng như là đại nghịch bất đạo trong mắt người bình thường và người lớn, lại hóa nên tầm thường nhỏ bé trong miệng hắn. Làm sự bứt rứt của cậu tan thành mây khói.
Tuy nhiên Hạ Khâm nghĩ mình vẫn cần phải nói rõ.
“Tạ Tinh Lan, tôi còn có chuyện muốn nói với cậu.” Cậu thiếu gia moi ruột gan sắp xếp ngôn từ: “Cậu không cần quá lo lắng.”
“Về chuyện gì?” Tạ Tinh Lan nhìn cậu.
Hạ Khâm từng nghe nói có vài trai thẳng ảo giác. Kiểu như sau khi biết bạn thân mình là gay, rồi sản sinh ảo giác là bạn thân sẽ “gay” luôn mình, vô cùng tự luyến.
Nhưng xét chuyện này với Tạ Tinh Lan… Hạ Khâm nhìn khuôn mặt của tên đẹp trai này, cậu cảm thấy nếu hắn mang suy nghĩ đó thật, không phải là hắn tự luyến mà là tự nhận thức!
“Cậu và Diêm Mạn đều quan trọng trong lòng tôi.” Hạ Khâm cân nhắc từ ngữ, cậu chưa từng nói mấy lời sến súa nên hơi lắp bắp: “Tôi đối xử với cô ấy thế nào thì đối xử với cậu thế đó.”
“Cậu yên tâm, tôi thành tâm coi cậu là bạn, không có ý đồ sai trái gì với cậu.”
Cậu sợ Tạ Tinh Lan sẽ nghĩ nhiều nên mở to mắt nhấn mạnh: “Cậu hoàn toàn không phải mẫu người tôi thích.”
…Chắc là vậy
Hạ Khâm nhín thời gian nghĩ ngợi miên man, cậu cũng không biết cậu thích mẫu người gì.
“…”
Hạ Khâm nói xong rồi chờ.
Chờ một hồi Tạ Tinh Lan vẫn không trả lời, cậu không khỏi luống cuống. Chờ thêm một lúc nữa, rốt cuộc hắn cũng ngước lên nhìn cậu.
Tạ Tinh Lan chậm chạp phun ra một chữ: “À.”
Hạ Khâm: “?”
“Đau lòng quá.” Tạ Tinh Lan nói: “Tôi cứ tưởng là mình có sức quyến rũ lắm.”
Hạ Khâm: “…Cậu đừng làm trò này với tôi.”
“Thật mà.” Tạ Tinh Lan nghiêm túc: “Tôi thấy tổn thương lòng tự trọng.”
Hạ Khâm: “…”
Cậu không muốn để ý đến hắn nữa, quay người bỏ đi.
Tên Tạ Tinh Lan đã vô tâm còn thích nói lung tung, mấy câu xằng xiên như “thích cậu”, “yêu cậu chết mất”, “đều là bạn thân cả, hôn nhau thì có sao” lúc nào cũng treo trên mép, độ tin cậy gần như bằng không.
Hạ Khâm lười nghe hắn nói bậy, cậu biết tên này lại giở chứng.
“Tôi có hơi tò mò một việc.” Tạ Tinh Lan đi theo.
Giờ này tàu điện ngầm đã ngừng chạy.
Hạ Khâm lên chiếc taxi vừa bắt ven đường, Tinh Lan Lan không nhịn được bèn hỏi: “Lần trước cậu nói nếu cậu là con gái sẽ không thích kiểu con trai như tôi. Bây giờ là con trai, cậu vẫn không thích kiểu như tôi.”
“Tính kỹ thì.” Tạ Tinh Lan bày nét mặt suy sụp, khó tin hỏi thành lời: “…Tôi là kiểu người đáng ghét vậy hả?”
Hạ Khâm: “…”
Chẳng phải tự biết mình lắm đó sao.
Trai đẹp họ Tạ mất một giây để điều chỉnh lại bản thân, vừa như lơ đễnh vừa như tò mò mở miệng: “Em muốn hỏi là rốt cuộc thầy Hạ thích kiểu người thế nào?”
“Ít nói.”
Hạ Khâm giữ nguyên nét mặt vô cảm.
Tạ Tinh Lan: “…”
“Hơn nữa không được là họ Tạ.”
Hạ Khâm lạnh lùng nói tiếp: “Tên không có chữ Tinh.”
Hay! Độ nhằm vào rất mạnh!
Trai đẹp họ Tạ chống cằm nhìn Hạ Khâm, từ tốn lên tiếng: “Vậy từ nay về sau cậu cứ gọi tôi là… Lan! Cậu thấy sao?”
Hạ Khâm phì cười đánh vai hắn: “Cậu cút đi!”
Chịu thua tên trẻ trâu này thật.
———
Khách sạn Tạ Tinh Lan đặt cũng nằm trên vòng hai, trùng hợp là cách biệt thự Hạ Khâm tạm trú ở Bắc Kinh không xa. Hắn đưa Hạ Khâm về nhà trước rồi mình về sau.
Trước khi Hạ Khâm vào cửa, cậu hỏi: “Mấy giờ cậu bay?”
“Về Tây Thành ấy à?” Tạ Tinh Lan nói: “Đi cùng cậu, cậu mua vé chưa?”
Trong sân biệt thự khá yên tĩnh, toàn bộ khu dân cư chỉ có ánh đèn lờ mờ bên đường, hiệu ứng ánh sáng ở mức tối thiểu.
Đây là lần đầu tiên Hạ Khâm được đưa về nhà, cậu không biết phải nói gì. Cậu cứng nhắc liếc nhìn Tạ Tinh Lan rồi nói: “Tôi về phòng đây.”
“Ừ.”
Hạ Khâm xoay người đi được hai bước, lại cảm thấy mình nên nói thêm gì đó. Thế là cậu quay người lại, thoáng chần chừ mới cất giọng trong trẻo mà lạnh nhạt: “Tạ Tinh Lan, hẹn mai gặp lại.”
Đến âm cuối, cậu khó lòng kìm chế được mà lộ ra chút phấn khích.
“Hẹn mai gặp.” Tạ Tinh Lan hất cằm: “Tôi nhìn cậu đi vào.”
“…Ồ.”
Hạ Khâm kiểm tra lại một lần nữa, xác nhận không còn gì để nói. Cậu bước vào biệt thự rồi đóng cửa lại, xung quanh lập tức trở nên yên lặng.
Thực chất là vừa rồi ở cửa cũng khá yên lặng.
Hạ Khâm nhìn biệt thự.
Hạ Nghiên rất có gu sống, ở một nơi lâu, đâu đâu cũng là những món đồ nội thất nhỏ nhắn và độc đáo mà bà mua về. Bà là người theo chủ nghĩa tối đa điển hình nên trang trí căn biệt thự bằng rất nhiều thứ, đến mức gần như không còn chỗ để chân.
Nhưng Hạ Khâm lúc này lại nghĩ rằng,
– Trống rỗng, sao trước đây cậu không nhận ra ngôi nhà vắng vẻ đến vậy?
———
Tạ Tinh Lan nhìn Hạ Khâm đi vào biệt thự, đèn phòng khách được bật, sau đó trên tầng ba cũng sáng đèn. Đánh giá từ vị trí, có lẽ kia là phòng của Hạ Khâm. Rèm cửa đã được kéo xuống, chỉ có ánh sáng mờ ảo chiếu xuyên qua.
Chắc hôm nay ông trời con đã rất mệt, đèn trong phòng ngủ bật sáng khoảng hai mươi phút rồi tắt đi. Hẳn là cậu đã ngủ rồi.
Tạ Tinh Lan như choàng tỉnh, hắn thu tầm mắt về.
Hắn đi dọc theo con đường lát đá trong cư xá, căn biệt thự của Hạ Nghiên là một dinh thự ở đường vòng hai, ba mặt đều có nước bao quanh. Ngoài cổng có hồ nước nhân tạo lăn tăn gợn sóng, ánh trăng soi xuống mặt hồ toát vẻ hữu tình.
Lúc đầu hắn vẫn đi với tốc độ bình thường, nhưng không hiểu vì lý do gì, hắn càng đi càng nhanh. Tạ Tinh Lan bước tới cột điện bên cạnh hồ nhân tạo mới dừng lại.
Vài giây sau, hắn chầm chậm thở ra một hơi.
Sự bình tĩnh giả tạo và điềm nhiên như không đó, tất cả đều tan vỡ vào lúc này. Nhịp tim bắt đầu tăng dần, thiên ngôn vạn ngữ hóa thành một câu: “…Mẹ kiếp.”
Hai chữ vang rõ giữa khung cảnh vắng lặng.
Hạ Khâm thích con trai? Hạ Khâm là đồng tính!? Đệt mẹ nó.
Tạ Tinh Lan cảm thấy mọi việc xảy ra tối nay quá huyền diệu, đến nỗi mà có một khoảnh khắc hắn tưởng mình nghe thấy ảo giác hoặc đang nằm mơ.
Cậu thiếu niên đứng dưới cột điện, chật vật tựa lên cột. Đầu óc hắn đang quá tải, đủ mối suy nghĩ lướt qua vùn vụt.
Hạ Khâm là đồng tính, thế chẳng phải là cậu ấy thích con trai sao? Con trai, hắn là con trai còn gì? Tức là cậu ấy thích hắn? Khoan đã khoan đã, sai rồi, không thể tính như vậy được, cậu ấy nói hắn không phải kiểu người mà cậu thích.
Bình tĩnh nào, suy nghĩ thật tỉ mỉ.
Tự nhủ là vậy chứ hắn không thể bình tĩnh được chút nào.
Tạ Tinh Lan túm tóc, vẫn đang hồi tưởng về cảnh tượng trong quán lẩu, ba chữ “bạn trai mới” vang vọng như sấm rền.
Không ngờ Hạ Khâm thích con trai! Đám đó còn hiểu lầm hắn là bạn trai mới của Hạ Khâm!
Quả thật là…
Tạ Tinh Lan luôn cho rằng mặt dày là thiên phú của hắn, lớn nhường này rồi nhưng số lần hắn đỏ mặt có thể đếm trên năm đầu ngón tay.
Một tên lão luyện suốt ngày cợt nhả, mồm mép luôn bật lời yêu sến súa, tại thành phố Bắc Kinh coi như xa vời, bên hồ nhân tạo lạ lẫm, dưới ngọn đèn đường cũ kỹ với hệ thống dây điện yếu kém.
Tạ Tinh Lan ngồi thụp người xuống, che mắt lại.
Một lúc sau, sắc đỏ như rỉ máu lan từ cổ đến tai hắn.