Kỳ nghỉ đông của trường Trung học số 2 kéo dài hai mươi ngày. Tuy nhiên vì là trường trung học trọng điểm nên thực tế chỉ được nghỉ mười bốn ngày, học sinh phải trở lại trường sớm một tuần để bắt đầu học cho học kỳ tiếp theo. Tất nhiên cũng có thể là để làm quen với cách thi tuyển sinh đại học mới.
Dù sao bất kể lý do là gì, khi nhận được thông báo đi học sớm một tuần qua tin nhắn điện thoại, nhóm lớp “Chia ngọt sẻ bùi” không có giáo viên bắt đầu than khóc.
[Chắc chắn sẽ qua kỳ thi cuối kỳ] (Lâm Tư Tắc): [Ảnh chụp màn hình]
[Chắc chắn sẽ qua kỳ thi cuối kỳ] (Lâm Tư Tắc): A a a a a, nghỉ có mười bốn ngày, nhà trường bất nhân!!
Theo sau đó là hàng loạt dòng tin:
[Cô gái Nhật Bản Baka-chan] (Nghiêm Toa Toa): Suy sụp không khác gì Y Bình đi xin tiền trong ngày mưa lớn*.
[Mùa Đông mạnh mẽ] (Vương Đông): Cảm giác như mới chớp mắt một cái đã bay hết kỳ nghỉ (ai đã trộm kỳ nghỉ của ta) (là nhà ngươi ư) (chạy tới chạy lui) (hay là ngươi) (mặt hung dữ)
[Bình thường nhạt nhòa] (Khâu Bình): Là ai phát minh ra việc học hành cho thế giới này? (vẫy khăn tay đón gió, khóc lã chã)
…
Lúc Hạ Khâm xem tin nhắn, Bắc Kinh đang có tuyết rơi. Cậu nằm trên giường chơi game, mặc bộ đồ ngủ bằng vải cotton in hình mèo con mà Hạ Nghiên mua cho cậu. Hình tượng lạnh lùng đơn độc biến mất, cậu cũng gửi một tin vào nhóm, hòa quyện một cách tự nhiên.
[Sau đây tôi sẽ nói vài lời] (Hạ Khâm): Bộ kỳ nghỉ ngắn lắm hả? Tôi thấy ổn mà (cười tủm tỉm)
Mọi người nhanh chóng gửi một hàng đậu nành quỳ gối.
Lâm Tư Tắc dẫn đầu, kéo cả đám đồng thanh nói: Không hổ là thiên tài!
Hạ Khâm nhìn tin mình gửi, không hề thấy sai trái. Cậu thật sự cảm thấy kỳ nghỉ khá dài, trước kia là vì cậu thích học, hiện tại thì không biết là vì thích gì. Nói chung là cậu muốn trở về Tây Thành sau một tuần ở Bắc Kinh.
Thời điểm Hạ Khâm phát hiện mình dùng từ “trở về” khi sang Tây Thành, cậu tự sững sờ. Cậu đã bất giác xem thành phố đó là nơi mình thuộc về, nhưng đúng là cậu muốn trở về.
Giống như mọi bà mẹ trên thế gian, dù mẹ cậu từng là nữ hoàng điện ảnh của giới giải trí cũng không ngoại lệ. Ngày đầu tiên cậu trở lại Bắc Kinh, cậu vẫn là cục cưng trong lòng Hạ Nghiên. Đến ngày thứ mười, Hạ Nghiên vừa thấy mặt cậu là muốn đuổi ra khỏi nhà.
Tình mẫu tử của Hạ Nghiên không nhiều nhặn, dùng hết thì cạn kiệt!
Hơn nữa căn biệt thự này là của Tưởng Quyền, năm mới đến, mấy khách hàng kinh doanh của ông kéo đến chúc Tết như muốn dẫm nát bậc cửa nhà. Ngày nào Hạ Nghiên cũng bận rộn tiếp đón họ, không có nhiều thời gian dành cho cậu.
Hạ Khâm đã làm xong bài tập nghỉ đông từ sớm, cuộc sống ngày qua ngày quá tẻ nhạt. Cậu chụp hai bức ảnh cảnh tuyết rơi ngoài cửa sổ rồi gửi cho Tạ Tinh Lan.
[Hình ảnh.jpg]
[Hình ảnh.jpg]
[Bắc Kinh đổ tuyết (nhai)]
Lướt xem những dòng tin nhắn gần đây của hai người họ, toàn là những chuyện nhàm chán như thế. Vậy mà có thể nhắn từ sáng đến tối, chưa từng đứt đoạn.
Tạ Tinh Lan gần như trả lời ngay lập tức.
[Không muốn ngắm tuyết.]
[Muốn ngắm thầy Hạ đẹp trai ngời ngời.]
Thầy Hạ cười nhạt, bộ hắn muốn thấy khuôn mặt đẹp trai ngời ngời là thấy được ngay sao. Hình tượng của cậu thiếu gia nặng tới trăm cân, bây giờ cậu đang nằm trên giường mặc đồ ngủ với mái tóc rối bù, đương nhiên không thể chụp cho Tạ Tinh Lan xem.
[Mơ đẹp đấy :)]
Thầy Hạ trả lời.
[Chán quá, cậu đang làm gì đó?]
Một lúc sau Hạ Khâm hết hứng chơi game, lại đi chọc Tạ Tinh Lan. Cậu chọt vào hình đại diện của Tạ Tinh Lan liên tục mười mấy lần, xem đó thành Tạ Tinh Lan thực thể để đánh.
Tạ Tinh Lan: [Đang nhắn tin với người mình thích nè bro (đậu nành đeo kính râm)]
Hạ Khâm: [:)]
Hạ Khâm: [Bịt miệng nhà ngươi.jpg]
Dạo này Tạ Tinh Lan hay xen những câu ấy vào khi hai người nói chuyện, trêu ghẹo như có như không. Hạ Khâm nằm trên giường trở mình, vùi khuôn mặt ửng đỏ vào gối mấy giây. Cậu không muốn trả lời hắn chút nào, miệng lưỡi người con trai này trơn tru ngọt xớt.
Tạ Tinh Lan: [Nhớ thầy Hạ quá (khóc to hu hu)]
Hạ Khâm: […]
Chuyện bình thường thôi, thầy Hạ không nhớ cậu đâu.
Tạ Tinh Lan lại thảm thương nhắn thêm một tin: [Bữa cơm đêm giao thừa của một chàng đẹp trai cô đơn.]
Tạ Tinh Lan: [Hình ảnh.jpg]
Lẩu tự đun Haidilao ăn kèm xúc xích.
Hạ Khâm chú ý tới bối cảnh trong ảnh Tạ Tinh Lan là ký túc xá, cậu vô cùng bất ngờ: “Sao cậu lại ở ký túc xá?”
“Thì ở lại trường thôi.” Tạ Tinh Lan nhắn về.
Hạ Khâm nhìn lịch, tối nay là đêm ba mươi mà, rất hiếm ai ở lại trường trong ngày này.
“Cậu không về nhà sao?”
“Không về.”
“…Vì sao?”
“Có chút chuyện trong nhà.” Tạ Tinh Lan chuyển sang tin nhắn thoại, hắn ngậm đũa trong miệng nói: “Muốn biết à, làm bạn trai anh đi rồi anh cho em biết.”
…Người này hở ra là nhắc tới yêu đương.
“Tôi cũng không muốn biết lắm.”
“Thầy Hạ thật lạnh lùng.” Tạ Tinh Lan nhượng bộ: “Không sao, để anh theo đuổi thêm.”
“Thầy Hạ sẽ không chung sống với người chỉ ăn mì gói trong dịp Tết như cậu đâu.” Hạ Khâm than thở.
“Được rồi.” Tạ Tinh Lan nỗ lực phấn đấu: “Buổi tối anh sẽ đi nhặt ve chai, làm thêm vài công việc, kiếm thêm chút thu nhập, rồi sau này có thêm một người yêu.”
“…”
Cậu còn muốn có thêm bao nhiêu người yêu nữa?
Trừ một điểm vì lăng nhăng
Hạ Khâm tức giận bật cười: “Cậu không thể học cho giỏi rồi thi vào trường đại học tốt à?”
“Được chứ.” Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Em cho anh một em người yêu để anh có động lực học đi.”
Hạ Khâm: “…”
Hạ Khâm nổi giận cúp điện thoại.
Buổi tối, Hạ Nghiên và Tưởng Quyền trở về nhà cũ* của nhà họ Tưởng ở Bắc Kinh để ăn cơm tất niên. Theo lý mà nói thì Hạ Khâm là con riêng của Tưởng Quyền, không có tư cách ăn cơm ở nhà cũ. Nhưng có thể cậu là món trang sức để Tưởng Quân thể hiện tình yêu với Hạ Nghiên nên đây là lần đầu cậu được phép đến.
(*) Nhà do tổ tiên để lại.
Trên đường đi, Hạ Nghiên còn hồi hộp hơn cả cậu, bà kín đáo thì thầm căn dặn: “Nếu lát nữa con không muốn nói chuyện thì cứ ở bên cạnh mẹ.”
Hạ Khâm nhìn bà như sắp ra đánh trận mà không khỏi nghi ngờ nhân cách của mình. Chẳng lẽ cậu là con quái vật nhỏ đáng sợ nào đó à? Hạ Nghiên sợ cậu phá hỏng bữa tối giao thừa nhà họ Tưởng hay sao?
Tới nhà họ Tưởng, Hạ Khâm đã biết vì sao mẹ nhiều lần dặn dò mình.
Tưởng Tri Thời cũng về nước.
Cũng phải, nhà Tưởng ăn cơm tất niên, anh ta là huyết mạch chính thống của Tưởng Quyền, con trai cả cháu đích tôn, không có mặt mới lạ.
Tưởng Tri Thời thấy cậu, đôi mắt nhớp nháp lại quấn quýt tới, anh ta nói điềm đạm: “Lại gặp nhau rồi Khâm Khâm.”
Hạ Khâm liếc anh ta: “Lại gặp nhau, sắp sang năm mới mà xui xẻo quá.”
“Tính tình của em vẫn xấu như vậy.” Tưởng Tri Thời cười dịu dàng: “Tôi rất muốn nhốt em lại dạy dỗ đàng hoàng, cho đến khi em nghe lời anh trai mới thôi.”
“Anh nghĩ dọa được tôi với mấy câu kinh tởm đó à.” Hạ Khâm lạnh lùng: “Năm mười lăm tuổi tôi dám đánh anh, thì bây giờ cũng dám.”
“Cút.”
Hạ Khâm nhả ra một chữ.
Tưởng Tri Thời thì thầm như một người yêu: “Tiểu Khâm, anh trai nhất định sẽ có được em.”
Tưởng Tri Thời đứng thẳng dậy, nói chuyện với cậu như người anh cả bình thường: “Chúc mừng năm mới.”
Hạ Khâm nhìn anh ta vài giây, sau đó cầm quả đào trên bàn lên.
“Thấy quả đào này không?”
Tưởng Tri Thời: “?”
Hạ Khâm bình tĩnh bóp nát nó, chậm rãi mở miệng: “Anh ảo tưởng con peach.”
Tưởng Tri Thời: “…”
Hạ Khâm không muốn gây chuyện ở nhà họ Tưởng làm Hạ Nghiên khó xử trong ngày cuối năm.
Tưởng Quyền cũng chú ý đến góc này, sắc mặt ông biến đổi, sải bước đi tới. Nếu hỏi ai sợ Tưởng Tri Thời gặp Hạ Khâm nhất thì câu trả lời chính là ông ta. Ông chỉ có một đứa con trai máu mủ quý giá, sao ông nỡ để Tưởng Tri Thời học hư, trở thành đồng tính được.
Tưởng Tri Thời ra tay thất bại nhiều lần, so với bình hoa bạo lực Hạ Khâm, ông ta thân là ba ruột càng mong muốn buộc một sợi dây xích quanh cổ Tưởng Tri Thời, ngăn anh ta phát rồ khắp nơi.
Đúng là một con chó điên.
Việc con ruột ngấp nghé con riêng quá nhục nhã, Tưởng Quyền không muốn làm lớn chuyện. Ăn cơm giao thừa xong, ông vội vã tiễn Hạ Khâm về biệt thự ở vòng hai.
Hạ Khâm thường xuyên cảm thấy Tưởng Quyền yêu Hạ Nghiên rất sâu đậm. Ngay cả chuyện quỷ quái này mà ông còn giải quyết được, vượt qua mọi khó khăn để cưới bà về nhà.
Tài xế đưa cậu rời khỏi nhà họ Tưởng, tài xế đeo đôi găng tay trắng mở cánh cửa lạnh ngắt của chiếc Bentley, tuyết ở Bắc Kinh về đêm rơi dày hơn. Hạ Khâm đứng trước cửa nhà họ Tưởng, bên trong có hòn non bộ vọng tiếng nước chảy, còn có tiếng cười vui vẻ, vô cùng ấm áp.
Hạ Nghiên đứng ở nơi ánh đèn mờ ảo, không biết có người thân nào trêu chọc bà làm bà cười ngượng ngùng, Tưởng Quyền ôm vai bà dỗ dành.
Không khí náo nhiệt thuộc về gia đình họ, Hạ Khâm hoàn toàn lạc nhịp.
“Đi thôi nhị thiếu gia.” Tài xế thúc giục.
Hạ Khâm khựng lại vài giây mới lấy lại tinh thần.
Tiếng chuông không giờ đã điểm, năm mới đến rồi.
Cậu như cô bé Lọ Lem trở lại hình dáng ban đầu khi đồng hồ điểm nửa đêm, trộm đi chút ít thân tình của người ta.
Hạ Khâm hé miệng nói khẽ: “Chúc mẹ năm mới vui vẻ.”
———
Người đầu tiên nhắn “chúc mừng năm mới” cho cậu là Tạ Tinh Lan.
Hạ Khâm vẫn đắm chìm trong chút cảm xúc buồn bã, Hạ Nghiên đối xử không mấy mặn mà với cậu khi cậu bước sang tuổi mười hai. Mối quan hệ giữa mẹ và con trai không bao giờ gần gũi như mẹ và con gái. Cậu càng lớn, mẹ càng ít ngó ngàng đến cậu.
Gần đây bà mới quan tâm đến cậu hơn, Hạ Khâm nhớ ăn không nhớ đánh, cậu lại bắt đầu khao khát được bà chú ý nhiều thêm.
Hầy, nghĩ lại thì cậu cũng hơi xem thường chính mình.
Điện thoại rung lên mấy lần mà Hạ Khâm không nhận ra, mãi đến khi Tạ Tinh Lan gọi điện đến, cậu mới vội vàng bắt máy.
“Chúc mừng năm mới bạn cùng bàn.” Giọng Tạ Tinh Lan đồng thòi vang lên với tiếng pháo hoa ngoài cửa sổ. Hắn dứt lời còn nhìn đồng hồ: “May là vẫn chưa quá sáu mươi giây, bây giờ vẫn là không giờ.”
Hạ Khâm bó tay hết chỗ nói, cậu chậm chạp lấy lại tinh thần: “Cậu để ý nghi thức vậy à?”
“Đương nhiên.” Tạ Tinh Lan mèo khen mèo dài đuôi: “Anh trai em chính là thần cai quản nghi lễ của Hy Lạp cổ đại đấy.”
Cuối cùng Hạ Khâm cũng biết Hy Lạp cổ đại đã diệt vong như thế nào.
“Anh gửi lì xì chúc mừng năm mới cho em, em nhớ nhận.” Tạ Tinh Lan nhắc nhở: “Nhớ gửi lời chúc mừng năm mới cho anh trai em nữa.”
“…” Hạ Khâm đáp: “Chúc mừng năm mới. Sao hôm nay cậu cứ tự xưng là anh trai tôi thế?”
“Sao là sao?” Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Anh đây còn thân phận nào khác đâu? Hay là nhân dịp năm mới, thầy Hạ giải quyết vấn đề tình cảm của anh đi?”
“Năm mới không khí mới.” Tạ Tinh Lan cười nói linh tinh: “Đến lúc có bạn trai mới rồi.”
Hạ Khâm: “…”
Gần đây Tạ Tinh Lan đã trêu ghẹo cậu nhiều đến mức dày dặn kinh nghiệm, Hạ Khâm đột nhiên không muốn ở thế yếu nữa.
Tạ Tinh Lan vẫn cười: “Sao đó, động lòng rồi à?”
Hạ Khâm khựng lại rồi gật đầu.
Sau đó mới để ý bên kia không thể thấy!
Cậu nghiêm mặt, trả lời không chịu thua kém: “Đúng là có hơi động lòng.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Hạ Khâm tiếp tục: “Nếu cậu theo đuổi thêm, nói không chừng tôi sẽ đồng ý.”
“Tút” một tiếng, người bên kia hốt hoảng cúp máy.
Thầy Hạ đại thắng, cậu hài lòng bình luận: “Đồ gà!”
Ngoài cửa sổ xe, dưới những ánh pháo hoa là muôn ngàn ngọn đèn, trải dài đến tận chân trời. Hạ Khâm biết trong số đó không có ngọn đèn nào thắp sáng vì mình, chỉ có ánh sáng mờ nhạt tỏa ra từ màn hình điện thoại trong khoang sau chiếc Bentley.
Hộp tin nhắn ở trên cùng vẫn đang không ngừng gửi tin nhắn đến. Hạ Khâm khẽ nhếch môi, đôi mắt hồ ly hơi cong lên.
Có vẻ cậu không còn buồn như lúc nãy nữa.
———
Mùng một đầu năm, Hạ Khâm dự định trở về Tây Thành. Cậu đặt vé đi buổi trưa và dậy sớm để thu dọn hành lý. Mấy ngày nay Hạ Nghiên bận bịu, bà nghe thấy tiếng động thì tỉnh giấc, mặc đồ ngủ đi ra phòng khách.
Thấy Hạ Khâm đang nhẹ chân nhẹ tay xách vali xuống lầu, Hạ Nghiên sửng sốt: “Con phải về trường sao?”
“Dạ.” Hạ Khâm không biết vì sao mình phải nói dối: “Nhà trường báo phải quay lại trường sớm để học bù.”
“…Đã bảo là chủ trương giảm bớt gánh nặng mà, sao vẫn còn vất vả thế này?” Hạ Nghiên nhíu mày: “Mới chỉ qua ngày mùng một Tết thôi.”
Ngại quá, vì con trai mẹ một mình chống lại cả Sở Giáo dục, tự thích làm mình vất vả.
“Con đến nơi sẽ gọi cho mẹ.” Hạ Khâm nói thêm.
“Được.”
Tạ Tinh Lan nhắn tin hỏi cậu mấy giờ máy bay hạ cánh. Hạ Khâm đặt một tay lên vali, tay kia gõ tin nhắn trả lời.
Hạ Nghiên đi xuống bếp, mỗi khi bà thức dậy sẽ uống một ly nước ấm. Lúc bà bưng ly nước trở lại thì thấy Hạ Khâm đang cúi đầu trả lời tin nhắn. Trên khuôn mặt thường trầm lặng và lạnh lùng của cậu hiện lên một nụ cười, đôi mắt ánh nước lấp lánh xúc động.
Hạ Nghiên khẽ nhíu mày, trạng thái này…
Nhận thấy ánh mắt từ Hạ Nghiên, Hạ Khâm ngẩng đầu: “Chuyện gì vậy ạ?”
“Tiểu Khâm.” Hạ Nghiên do dự: “Có phải con đang hẹn hò không?”
Đây là lần thứ hai Hạ Nghiên hỏi cậu, lần trước Hạ Khâm phủ nhận gần như ngay lập tức, còn lần này Hạ Khâm đứng yên.
Tim Hạ Nghiên lạc một nhịp, trực giác của phụ nữ chính xác đến đáng sợ. Bà ngập ngừng hỏi: “Là cậu bé mà mẹ gặp ở sân bay sao?”
———
Hạ Khâm gặp may, khi máy bay cất cánh từ Bắc Kinh thì thời tiết vẫn tốt, nhưng vừa hạ cánh ở Tây Thành, trời bắt đầu có tuyết rơi dày đặc. Ở miền Nam hiếm khi thấy tuyết rơi như lông ngỗng thế này, cậu đang đi xe đưa đón, vừa ra khỏi cửa máy bay, cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của thành phố miền Nam ập vào mặt cậu.
Cậu chọn thời trang phang thời tiết nên mặc rất mỏng.
Lúc cậu kéo vali đi ra cửa, chưa kịp nhảy nhót mấy bước thì Tạ Tinh Lan đã trông thấy. Hạ Khâm hơi xấu hổ vì gặp hắn sau một thời gian dài, còn Tạ Tinh Lan vẫn mặt dày, hắn thấy cậu ăn mặc mỏng tang bèn ra vẻ ông bố: “Anh biết ngay mà.”
Hạ Khâm: “…”
Giây tiếp đó, hắn cởi áo khoác rồi khẽ quấn quanh người cậu.
Tạ Tinh Lan chưa kịp nói chuyện, đột nhiên bên cạnh có tiếng la: “Đù má ngọt dữ!”
Hạ Khâm: “?”
Tạ Tinh Lan: “?”
Cảm giác quen thuộc này… lớp phó cũng ở đây sao? Nhưng kia chỉ là vài cô gái xa lạ với khuôn mặt đỏ bừng. Tuy lớp phó không có ở đây nhưng tinh thần của lớp phó mãi trường tồn! Môn phái họ Hân!
Bị cắt ngang nên Tạ Tinh Lan quên mất mình định nói gì, hắn cầm lấy vali: “Mặc ít thế à?”
“Mặc nhiều quá sẽ xấu.” Hạ Khâm rầm rì.
Cậu đã ở nhà chọn một lúc lâu mới lựa ra bộ này, phối mãi mới xong. Còn người này thì sao, đã bảo theo đuổi cậu mà không khen lấy một câu, đáng đời lâu vậy rồi vẫn chưa theo đuổi được.
Có lẽ là vì ánh mắt Hạ Khâm hiện quá rõ ý “khen tôi đi”, Tạ Tinh Lan không nhịn được cười: “Nhìn đẹp lắm.”
Tạ Tinh Lan cũng từ tốn tiếp lời: “Nếu làm bạn trai của anh sẽ càng đẹp hơn.”
Hạ Khâm: “…”
“Nghe nói khi yêu sẽ khiến người ta càng thêm đẹp.” Tạ Tinh Lan thúc đẩy cậu: “Thầy Hạ muốn thử với em không?”
Người này đúng là lúc nào cũng nhân cơ hội.
Trong dịp Tết Nguyên Đán, hầu hết người lao động nhập cư ở Tây Thành đều về quê làm việc, đa số các cửa hàng đều đóng cửa. Hạ Khâm định về nhà đặt đồ ăn ngoài, nhưng phí giao hàng không chỉ từ 80 tệ trở lên mà còn phải chờ tận hai tiếng.
Tạ Tinh Lan đã dự tính trước, hắn tìm một quán cơm ở Đông Hồ nhân lúc trời chưa tối. Lúc ăn xong đã đến sáu giờ, tài xế Tiểu Lưu đem vali về nhà trước.
Hạ Khâm có hơi no nên muốn đi dạo bên Đông Hồ để tiêu hóa. Cậu thật sự chỉ có ý định là tiêu hóa thôi, nhưng không biết xảy ra chuyện gì mà đi một hồi, đi tới luôn địa điểm Tạ Tinh Lan tỏ tình.
Hạ Khâm: “…” Vô lý, cảnh khu Đông Hồ nhỏ vậy hả???
Thật ra thì nó không hề nhỏ, đạp xe một vòng phải mất cả ngày.
Tạ Tinh Lan cũng nhận ra họ trở lại chốn cũ, hắn thở dài: “Anh nhớ lần trước đứng ở đây, anh còn là chó độc thân.”
Hạ Khâm: “Bây giờ cậu…”
Tạ Tinh Lan cất giọng điệu u oán: “Nào ngờ bây giờ anh vẫn là chó độc thân.”
Hạ Khâm bị hắn chọc cười: “Cậu khùng hả.”
Tạ Tinh Lan: “Anh có độc thân hay không, chẳng phải dựa vào một câu nói của em sao?”
Hạ Khâm mặt không đổi sắc, đe dọa hắn: “Coi chừng tôi nhéo miệng cậu.”
Trời ơi!!! Dễ thương chết mất.
Tạ Tinh Lan suýt ngất xỉu vì Hạ Khâm quá đáng yêu.
Bất tri bất giác, tuyết lại rơi dày đặc ở Tây Thành. Cảnh tuyết ở Đông Hồ cũng vô cùng nổi tiếng, hiện tại có rất nhiều nhiếp ảnh gia tập trung tại đây. Vốn họ đang chụp cảnh tuyết, nhưng chụp một hồi bỗng không kìm lòng được hướng máy ảnh về phía Hạ Khâm bên hồ.
Cảnh đẹp.
Thiếu niên đẹp.
Đẹp đẹp lên hot search.
Hạ Khâm: “?”
Có chuyện gì vậy?
Một nhiếp ảnh gia tiến tới, ngượng ngùng hỏi: “Cậu chàng đẹp trai, chúng tôi là nhiếp ảnh gia từ ngoại thành đến, muốn chụp cảnh tuyết rơi ở Đông Hồ. Cậu có thể đứng cho tôi chụp hai tấm được không?”
Hạ Khâm muốn từ chối.
Nhiếp ảnh gia kích động: “Trông cậu đẹp quá!”
Thầy Hạ không thể từ chối một người tinh mắt như vậy.
“Thế này có được không.”
Hạ Khâm đứng bên hồ, hình như cậu thừa hưởng gen diễn xuất của Hạ Nghiên nên không hề luống cuống khi đứng trước ống kính. Chỉ với một động tác đơn giản, cả sự thư thái lẫn vẻ thiếu niên đều được toát lên rõ ràng.
“Được được! Không có điểm gì để chê! Chính là vậy đó!”
Rồi một làn sóng các nhiếp ảnh gia cùng kéo đến.
“Cậu đẹp trai nhìn sang bên trái!”
“Trời ơi chúa tể nhan sắc! Đất Tây Thành sinh trai đẹp là sự thật!”
Ai cũng thích được khen, Hạ Khâm không ngoại lệ. Tâm trạng cậu đang vui vẻ cho đến khi một chàng trai nhiếp ảnh gia có mái tóc dài đột nhiên ngẩng đầu liếc nhìn Tạ Tinh Lan ở bên cạnh.
Hắn vừa cầm túi cho Hạ Khâm vừa nhìn cậu, ngay cả bản thân hắn cũng không để ý khuôn mặt mình đang tập trung thế nào.
Nhiếp ảnh gia tóc dài giơ tay: “Cậu chàng đẹp trai, bạn trai của cậu cũng đẹp trai quá, cậu ấy qua chụp một tấm với cậu được không?”
Tạ Tinh Lan ngạc nhiên sững sờ.
Hạ Khâm cũng bất ngờ, xung quanh tạm thời rơi vào tĩnh lặng.
Nhiếp ảnh gia tóc dài tưởng mình đoán sai nên định nói gì đó để cứu vãn.
Hạ Khâm chợt cảm thấy nét mặt của Tạ Tinh Lan hơi buồn cười.
Làn tuyết rơi tạo nên không khí rất tuyệt, ông trời con quyết định nghe theo lời người kia nói, cậu mở miệng ghẹo Tạ Tinh Lan: “Này bạn trai có nghe thấy không, bảo cậu tới đây kìa.”
——————
Chú thích:
(*) Y Bình đi xin tiền trong ngày mưa lớn: Cảnh mưa kinh điển trong Tân dòng sông ly biệt (hay Tình thâm sâu mưa mịt mù), ám chỉ cảm giác tuyệt vọng hoặc không thể làm gì được trong tình huống khó khăn, giống nhân vật Lục Y Bình phải đối mặt với tình huống cam go.