Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 56: Văn học phòng cho thuê





Giải quyết xong vấn đề chỗ ở cho Hạ Khâm, Lâm Tư Tắc thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta hỏi Tạ Tinh Lan: “Bố! Đi vệ sinh không?”

Tạ Tinh Lan mặt không biểu cảm đáp: “Không.”

Lâm Tư Tắc: “?”



Không đi thì thôi, làm mặt nghiêm trọng làm gì.

Lâm Tư Tắc và Vương Đông kết bạn cùng đi, hàng sau chỉ còn lại Hạ Khâm và Tạ Tinh Lan. Tạ Tinh Lan nghĩ vấn đề không phải nằm ở mình, nếu hắn không có phản ứng thì mới có chuyện.

Mấy đứa con trai ở độ tuổi này, chỉ nhìn kem nho Mỹ cũng lập tức nghĩ đến những điều đen tối. Thân là một vị thành niên đã có bạn trai hợp pháp, việc suy nghĩ lung tung đã trở thành thói quen của hắn. Đôi khi hắn nhìn chằm chằm vào cánh tay trần của Hạ Khâm lúc cậu làm bài tập, đầu hắn nảy ra cả đống tưởng tượng quái lạ.

Nhất là giữa hè đã đến, vợ hắn càng ngày càng mặc ít.

Tiết học Địa Lý lần trước, Tạ Tinh Lan chơi bóng rổ xong quay về lớp. Hạ Khâm không thích tập thể dục hoặc đổ mồ hôi, trái ngược hẳn với hắn. Hắn dãi nắng dầm mưa, chơi bóng trong trời hè phơi làn da thành màu lúa mì, đến mùa đông thì da trắng trở lại.

Còn làn da Hạ Khâm là quanh năm trắng mịn toát vẻ khỏe mạnh, trông mềm mại hệt bánh kem.

Ngồi im lặng nghe giảng một hồi, tâm trí hắn bắt đầu lang thang. Tạ Tinh Lan nhớ mu bàn chân của Hạ Khâm cũng trắng nõn, cả cánh tay cũng trắng nữa. Hắn hơi tò mò, chẳng lẽ mọi thứ trên cơ thể cậu đều trắng trẻo sao?

Không biết giáo viên Địa Lý đang nói gì, đột nhiên gọi tên Tạ Tinh Lan.

“Cái cậu đẹp trai đang thẫn thờ kia, em đó, chính em.” Giáo viên Địa Lý tính tình tốt, thích nói đùa trong tiết: “Em trả lời câu hỏi vừa rồi đi.”

Tạ Tinh Lan bị chỉ tên bất chợt, hắn đứng dậy không nghĩ được gì, chỉ nhớ bàn chân trắng ngần của vợ, thế nên vừa há miệng là bật thốt: “Dạ phải, rất trắng.”

Trắng, trắng trợn.

Giáo viên Địa Lý bắt hắn nói “trắng trắng” với cái ghế hắn ngồi rồi cho hắn lăn xuống cuối lớp đứng cả tiết.

Ký ức dừng lại.

Tạ Tinh Lan rời khỏi dòng suy nghĩ, hắn gọi: “Này bạn trai.”

Hạ Khâm thình lình nghe tiếng gọi này, cậu nói: “Anh cẩn thận đi, em không muốn bị phát hiện yêu sớm.”

Tạ Tinh Lan: “Được.”

“Có chuyện gì?” Hạ Khâm hỏi.

“Hỏi em cái này.” Tạ Tinh Lan nói: “Sinh nhật của em là cuối tháng sáu phải không.”

“Ừ.” Hạ Khâm gật đầu.

“Được.”

?

Anh được cái gì?

Tạ Tinh Lan thở dài: “Tới hôm đó là mười bảy tuổi… mới mười bảy thôi.”

Hắn lấy đề ra, tự động viên mình: “Người anh em cố gắng lên, còn một năm nữa thôi.”

Hạ Khâm: “…?”

Tốt nhất là anh cố gắng vì muốn thi vào đại học 

———

Ban chiều Hạ Khâm quyết định ở lại trường thì không có cảm tưởng gì, nhưng đến buổi tối cậu đột nhiên thấy kỳ diệu. Nhất là khi Tạ Tinh Lan dẫn cậu đi siêu thị trong trường để mua đồ vệ sinh cá nhân dùng một lần, cảm giác kỳ diệu lên đến đỉnh điểm.

Tạ Tinh Lan quẹt thẻ trường với khí chất quẹt thẻ đen, ai không biết còn tưởng hắn quét một phát hết mấy trăm nghìn tệ, thực chất là chỉ tốn khoảng một trăm tệ để mua hết đống đồ lộn xộn này.

Đồ đạc không có bao nhiêu nhưng hắn không nỡ để Hạ Khâm cầm. Hai người xách túi đi về phía ký túc xá, Tạ Tinh Lan sực nghĩ đến gì đó, hắn lẩm bẩm: “Sao anh thấy chúng ta giống đang sống chung nhỉ?”

Hạ Khâm: “…”

Cảm giác giống sống chung bay sạch khi hai người bước vào ký túc xá. Làm gì có đôi người yêu nào chung sống với cả bầy đàn ông con trai!

Ký túc xá ở trường Trung học số 2 được tách biệt ra nam với nữ, quản lý chặt chẽ. Vốn dĩ bọn họ định đến phòng học đa phương tiện để xem phim, nhưng khi đến đó mới biết thầy Hà đã bảo người khóa phòng lại từ lâu.

Đã đấu trí đấu dũng với đám khỉ tinh này ba năm, thầy đã đoán được ý đồ của nhóm học sinh. Kế hoạch qua đêm trong phòng đa phương tiện bị hủy bỏ, mọi người đành quay về ký túc xá. Khi tách ra, Trần Văn Hân còn bịn rịn.

“Tiếc quá đi.”

“Phải, tiếc quá.” Lâm Tư Tắc cho là Trần Văn Hân tiếc món đồ nướng: “Tôi đã gọi cả trăm món nướng.”

Trần Văn Hân thở dài, oán hận rời mắt khỏi Hạ Khâm và Tạ Tinh Lan, cô than thở: “Không được xem văn học phòng cho thuê rồi.”

Lâm Tư Tắc: “…?”

Lớp phó à, đây lại là từ mới được hợp thành gì đây?

Dù Trần Văn Hân đã đi xa, Lâm Tư Tắc vẫn nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai cô gái.

Nghiêm Toa Toa tò mò: “Muỗi này, văn học phòng cho thuê là gì?”

Trần Văn Hân: “Bà chưa đọc hả? Là văn học kể về hai người cùng sống chen chúc trong một căn nhà thuê vì nghèo. Bà thấy có kí.ch thí.ch không? Trời hè, áp phích những năm 90, thời tiết oi bức, chiếc quạt điện cũ kỹ, giường kêu cót két mỗi khi nằm xuống, khả năng cách âm kém…”

Nghiêm Toa Toa: “Xem ra… cũng hay hay, nhưng nghèo thì có gì tốt lành đâu?”

Trần Văn Hân đẩy cặp kính lóe ánh sáng: “Biết đâu Tạ Tinh Lan tự tay giặt đồ trong của Hạ Khâm trong phòng thuê thì sao. Bởi vì nghèo, không có quần áo để thay nên chỉ mặc chiếc áo phông ngắn tay của chồng, ngực sưng tấy vì bị cắn, ở dưới không mặc gì hết, phải giải quyết thế nào?”

Nghiêm Toa Toa kinh hãi: “Trời má! Tiên phẩm! Bà có cuốn nào không? Bà chủ ơi con đói!”

Trần Văn Hân vỗ vai cô: “Con còn quá nhỏ, lát nữa về ký túc xá bà sẽ gửi cho con…”

Lâm Tư Tắc: …Mình mới là đứa còn quá nhỏ.

Xin từ biệt!

Vì bị tẩy não bởi lời lớp phó nói nên khi Lâm Tư Tắc trở về ký túc xá, cảnh tượng giặt đồ trong bằng tay trong phòng thuê vẫn còn hiện lên trong đầu cậu ta. Cậu ta khó mà tưởng tượng nổi người đàn ông như anh Tạ lại giặt đồ trong cho vợ trong phòng thuê?

Kết quả là đòn chí mạng nghênh đón cậu ta khi vừa mở cửa.

Hạ Khâm mới đến ký túc xá của họ, cậu ngồi trên giường Tạ Tinh Lan. Hắn đang lục tủ tìm đồ ngủ cho cậu, đưa cho cậu chiếc áo phông ngắn tay: “Tối nay em mặc cái này được không?”

“Ừm.” Hạ Khâm gật đầu: “Em thay đồ xong để ở đâu đây?”

Mùa hè tới rồi, cậu thiếu gia thích sạch sẽ nên phải tắm và thay quần áo mỗi ngày.

“Cứ ném vào thau đi.” Tạ Tinh Lan đá cái thau dưới đất: “Ngày mai anh giặt cho em.”

Lâm Tư Tắc: ……Cứu mạng!!!,  Giặt quần áo cho vợ thật này!!!

“Mày cứ đứng ở cửa mãi làm gì?” Tạ Tinh Lan chú ý tới Lâm Tư Tắc.

“À… à à à à, không có gì không có gì.” Lâm Tư Tắc lấy lại tinh thần: “Em mới cầm đồ nướng về, nhóm lớp trưởng nói tắm xong sẽ tới.”

Lâm Tư Tắc đặt đồ nướng lên bàn, kìm lòng không được bèn liếc nhìn Hạ Khâm.

Hạ Khâm đang ôm áo của Tạ Tinh Lan, cũng: “?”

Một lúc sau, Lâm Tư Tắc run rẩy hỏi: “Ừm sếp Khâm à….”

“Lát nữa sếp tắm xong, phía… phía dưới vẫn mặc quần chứ?”

Hạ Khâm: ………???

———

Hậu quả việc to gan lớn mật trêu chọc Hạ Khâm là cậu ta bị bố mẹ đánh hội đồng.

Hạ Khâm tắm xong đi ra, cậu mặc chiếc áo ngắn tay và quần ngủ cotton của Tạ Tinh Lan. Có điều là quần hơi rộng, ống quần quệt xuống sàn, phần eo cũng lỏng lẻo nên Hạ Khâm phải buộc chặt dây thun.

Cậu đã gội đầu, không mặc đồng phục nữa, thoạt trông rất ngoan ngoãn. Cậu ngồi trên giường Tạ Tinh Lan với mái tóc ẩm ướt, tạo nên cảm giác thời gian bình yên, thanh thản.

Tạ Tinh Lan cũng vừa tắm xong, hắn bước ra thấy hình ảnh này.

Lâm Tư Tắc ăn đập xong đàng hoàng hơn nhiều, cậu ta đang chạy thử máy chiếu.

Cảm giác như là…

Hắn còn trẻ mà đã có vợ con đuề huề.

“Mả cha nó? Thứ này bị hỏng hả? Sao không có tiếng?”

Lâm Tư Tắc vừa mở miệng đã đánh nát cảnh đẹp.

Tạ Tinh Lan nhếch khóe miệng.

Hắn không cần đứa con trai này, tốt nhất là có một đứa con gái thông minh và có vẻ ngoài giống vợ hắn. Đứa con trai như Lâm Tư Tắc thì dù có được chữa khỏi cũng không tiến bộ hơn bao nhiêu.

Nhóm lớp trưởng đến không lâu sau đó. Ký túc xá khá lớn, năm nam sinh ở trong một phòng cũng không chật chội. Lâm Tư Tắc không muốn sang chấn tâm lý vì văn học phòng cho thuê một mình, cậu ta kéo lấy Hạ Khâm, kể cho cậu sốc chung.

Nghe một hồi, Hạ Khâm cũng bị tẩy não choáng váng.

“Ồ.” Ông trời con nghĩ thế giới này thật là… đa sắc màu, việc học là việc cả đời.

Dù rằng không phải học được điều gì hay ho.

“Thật đó.” Lâm Tư Tắc rót bia thở dài: “Con gái ngày nay suốt ngày xem cái gì đâu không!”

Thấy hai người trò chuyện vui vẻ, Tạ Tinh Lan nghiêng đầu: “Hai người nói gì đấy, tao cũng muốn nghe.”

Lâm Tư Tắc dám chia sẻ vài chuyện với Hạ Khâm, chứ đối với Tạ Tinh Lan thì trong lòng cậu ta vẫn giữ kính trọng dành cho anh chủ, không dám phạm thượng lung tung.

Cậu ta càng nghĩ càng không thể hiểu tại sao mình tiêu chuẩn kép. Chỉ có thể nói, con gái là chiếc áo bông ấm áp của mẹ!

“Con gái với mẹ đang tâm sự mà bố.” Lâm Tư Tắc nhanh chóng đáp.

Hạ Khâm: “?”

Mẹ nó cậu lại trộm đổi thiết lập từ khi nào?

“Từ ban nãy.” Lâm Tư Tắc nhận ra sếp Khâm đang nghi ngờ, cậu ta giải thích: “Lúc bố nói muốn có con gái, con đã quyết định từ nay trở đi sẽ làm con gái.”

Hạ Khâm: “…”

“…Cậu đúng là chiếc áo bông của bố cậu.”

Ký túc xá có giường tầng, ở giữa bỏ trống để đặt bàn. Nhóm Lâm Tư Tắc kéo rèm cửa rồi treo một tấm vải trắng để xem phim, làm y như thật. Tắt đèn đi, không khí rạp chiếu phim lập tức tràn ngập.

Lớp trưởng và Mao Phi mang ghế theo, Hạ Khâm ngồi trên giường Tạ Tinh Lan. Khi bộ phim được chiếu, cũng là lúc party đêm trong ký túc xá nam chính thức bắt đầu.

Phía trước có vài người vừa làm thịt nướng vừa thảo luận tình tiết. Trong ba ngày thi tuyển sinh đại học, tất cả các giáo viên đều bận rộn với chuyện trọng đại đó nên không quản lý ký túc xá, học sinh ai cũng càn rỡ.

Đang ăn thịt nướng, Lâm Tư Tắc lại gọi thêm bia, cậu ta quay lại hỏi Hạ Khâm: “Sếp Khâm muốn uống gì?”

“Gì cũng được.” Hạ Khâm nói: “Mà thôi, cho tôi chai rượu trái cây.”

Tạ Tinh Lan ngồi cạnh cậu nghe thấy: “Lại uống rượu à?”

Hạ Khâm gật đầu: “Uống một chút.”

Cậu ngẫm nghĩ rồi nói thêm: “Dù sao thì em không cần về nhà, em say thì nằm ngủ trên giường anh.”

“Nếu em muốn ngủ anh thì cũng không hẳn là không được.”

“Dừng. Đừng nói mấy lời dâm tục ở đây với em.”

Xem phim một hồi, Tạ Tinh Lan lơ đãng, hỏi vòng vo: “Anh hơi tò mò, văn học phòng cho thuê mà thằng Lâm kể là cái gì?”

“Anh nghe thấy à?”

“Ừm.”

“Anh làm như không nghe thấy đi.” Hạ Khâm bảo.

“?”

Hạ Khâm nhìn hắn, một lời khó nói hết.

Nhưng cân nhắc lại, cậu không muốn thứ này hãm hại một mình mình. Thế là ngập ngừng chưa đến hai giây, Hạ Khâm đã phổ cập cho Tạ Tinh Lan ít kiến ​​thức khoa học.

Khi nói tới màn giặt đồ trong bằng tay kinh điển nhất, Hạ Khâm nhấn mạnh: “Thứ nhất, em không phải con gái nên không có thứ gọi là đồ trong. Thứ hai, anh không có nổi tiền mua máy giặt, sao em phải sống chung với anh?”

Thấy Tạ Tinh Lan im lặng, thầy Hạ đắc ý vì dọa hắn sốc, cậu nói thêm: “Chấn động lắm phải không? Lạ thường lắm phải không?”

“Phải.” Tạ Tinh Lan “à” một tiếng, hắn mở miệng: “Lớp phó thật là…”

Thật là lạ thường chứ gì.

“Thật là có gu.”

Hạ Khâm: “…?”

“Sao anh không nghĩ tới?” Tạ Tinh Lan lẩm bẩm: “kí.ch thí.ch quá chừng.”

Hắn tưởng tượng cảnh bạn trai mình mặc chiếc áo phông ngắn tay trong văn học phòng cho thuê, dần dần chồng lên Hạ Khâm trước mắt đang mặc đồ của hắn.

Tạ Tinh Lan nhỏ giọng: “Đáng lẽ anh phải biết sớm hơn, vậy là lúc nãy anh không đưa quần cho em rồi.”

Ông nội anh.

Nắm đấm của thầy Hạ cứng lại.

Dù hai người đã yêu nhau được một thời gian nhưng đây là lần đầu tiên nói những lời tục tĩu trước mặt nhiều người.

Hạ Khâm hoảng sợ, lo mình lớn tiếng sẽ bị người khác nghe thấy.

“Anh khùng hả.” Hạ Khâm hạ giọng: “Trong phòng đang có nhiều người.”

“Nhiều người cũng tốt mà?” Tạ Tinh Lan cười: “Càng thêm kí.ch thí.ch.”

Hạ Khâm: “…”

Trong bóng tối, Tạ Tinh Lan đột nhiên nắm lấy tay cậu.

Đúng là… kí.ch thí.ch thật.

Hạ Khâm không biết sợi dây nào trong não mình bất thường mà cậu không vùng tay ra.

Kiểu ngầm chấp nhận này tạo cơ hội cho thiếu niên được đằng chân lân đằng đầu, Tạ Tinh Lan mở miệng: “Thầy Hạ à, muốn hôn môi thầy.”

Hạ Khâm: “…”

Rốt cuộc vì sao hắn có thể vô liêm sỉ nói ra những lời đó?

Tạ Tinh Lan hỏi cậu: “Muốn vào phòng vệ sinh không?”

“Anh đừng…” Hạ Khâm đẩy hắn: “Anh điên thật rồi, hai người cùng đi vệ sinh, sợ người ta không nhận ra mình đang hẹn hò hả?”

“Vậy đi ra ban công.”

“Ồ, ngày mai chúng ta sẽ tự kiểm điểm dưới quốc kỳ?”

“Thế thì ở đây?” Tạ Tinh Lan dọa cậu: “Anh hôn thật đấy.”

“…” Hạ Khâm lúng túng nhượng bộ: “…Vào phòng vệ sinh.”

Thời tiết tháng sáu biến đổi thất thường, một lúc sau ngoài cửa sổ đổ cơn mưa to. Trong không gian này mà được vùi mình trong ký túc xá xem phim, không cần lên lớp học tiết tự học tối, phải nói là vô cùng sung sướng.

Giọng Hạ Khâm yếu ớt hẳn đi vì đang làm chuyện xấu, cậu đẩy Tinh Lan: “Anh đi trước đi, lát nữa em sẽ đi.”

Tạ Tinh Lan thấy cậu rất dễ thương.

Chú mèo lén lút trong tình yêu đoan chính làm nó biến thành tình yêu vụng trộm.

Suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, hắn nhịn không được bèn ghẹo bạn trai: “Em có thấy chúng ta đang yêu đương vụng trộm không?”

Hạ Khâm: “…”

Tạ Tinh Lan nói nhỏ: “Thật lòng thì anh thấy vô cùng thú vị.”

“Anh mau chóng cút đi cho em.” Hạ Khâm đỏ tai, cậu nhéo cánh tay hắn: “Sau này bị phát hiện sẽ càng thú vị hơn.”

Tạ Tinh Lan cười một hồi, lợi dụng bóng tối hôn phớt lên môi Hạ Khâm. Ngay trước khi bị đánh đòn, hắn lanh lẹ nhảy xuống giường.

Lâm Tư Tắc quay đầu lại: “Bố làm gì vậy?”

“Vào phòng vệ sinh.” Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Mày muốn vào xem không?”

Hạ Khâm ở một bên: Bà mẹ nó anh khiêm tốn chút đi.

“Thôi!” Lâm Tư Tắc nói: “Em sợ em tự ti! Anh đi đi!”

Thời điểm đã có vài người ngà ngà say, bộ phim bước vào phần gay cấn, chiếc giường đằng sau lại phát ra âm thanh.

Lâm Tư Tắc xoay người đúng lúc Hạ Khâm vừa xuống giường.

“Sếp Khâm đi đâu đó?”

Hạ Khâm: “…Đi vệ sinh.”

“Ồ.” Lâm Tư Tắc gật đầu: “Sếp cũng đi đi!”

Cậu ta ngoảnh đầu tiếp tục xem phim. Khoảng mười giây trôi qua, đầu óc của cậu ta dần quay trở lại, một dấu chấm hỏi chậm rãi xuất hiện: ?

Sao mình bảo là “cũng”?

Hơn nữa Tạ Tinh Lan còn chưa ra ngoài mà.

Hai người họ…

Sao lại đi vệ sinh với nhau???


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com